Thiên La

Chương 226: Giao Chiến



Cách đó vài chục dặm, một đám hắc y nhân đang chờ thời, mỗi tên đều mang theo binh khí, nhìn bộ dáng của bọn chúng chắc chắn không phải đến quan chiến.

Một tên hắc y nhân từ xa chạy tới.

- Thánh Chủ, Cửu Huyền Thánh Cung đã hành động.

- Đợi thêm chút nữa.

Văn Tự Thiên nhìn trận hỗn chiến cách đó không xa, ánh mắt lóe lên sát khí, đợi thêm một lúc nữa thì hắn có thể làm ngư ông đắc lợi.

Bên trong trận hỗn chiến, trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung dẫn đầu hướng về phía cổ môn, hàng vạn tu sĩ theo phía sau, mục tiêu lần này của bọn họ không phải là giao chiến với đám yêu thú mà là trong thời gian nhanh nhất tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường.

Một vị trưởng lão cầm kim đao chém về phía trước, đao quang phá không bay đi, khí thế như khai thiên tích địa mở ra một đường dẫn thẳng đến cổ môn.

- RỐNG…

Mặt đất truyền đến từng cơn rung chuyển, mấy vạn Độc Giác Hắc Ngưu điên cuồng phóng về phía tu sĩ, phía sau bầy hắc ngưu là một đàn lục sắc yêu phong, số lượng nhiều không đếm hết, nhìn từ xa như một đám lục vân đang kéo đến.

Một vị trưởng lão Thánh Cung kích hoạt pháp chỉ, hỏa quang rực sáng bay lên cao tụ thành một đóa hỏa vân khổng lồ.

- Hỏa Vũ.

Vô số hoa lửa rơi thẳng xuống vị trí của đàn lục sắc yêu phong, hai bên vừa va chạm, song dực của yêu phong lập tức bị thiêu cháy, hoàn toàn mất đi khả năng phi hành.

Bên trên đám lục sắc yêu phong chợt hiện ra một hư ảnh một ngọn kim sơn hùng vĩ cao đến ngàn trượng, đám yêu thú còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cự sơn đột nhiên rơi xuống.

- ẦM…

- Sao mà đỡ được.

- Còn gì là em nó.

Đám tu sĩ ở phía xa nhìn thôi cũng thấy đau tim, cảm giác bị núi đè không phải bọn chúng chưa từng nếm thử nhưng bị một ngọn núi lớn như vậy đè thì lần đầu tiên được nhìn thấy.

Trong lúc hai bên đang hỗn chiến thì có một đám tình nguyện viên lặng lẽ thu dọn chiến trường, nổi bật trong số đó phải kể đến ôn thần Lâm Phong.

Phía trước Lâm Phong có yêu nữ, phía sau có bạo nữ, bên cạnh là băng nữ, bên dưới còn có một đầu yêu cầm sở hữu tổ huyết, nếu không gặp phải thiên thú thì không ai có thể chạm vào một sợi lông của hắn.

Trong tình cảnh an toàn tuyệt đối, Lâm Phong có thể thỏa sức thăm ngàn, sau khi biết được bên ngoài cổ môn có vô số yêu thú tụ tập thì hắn đã chuẩn bị vài chục cái túi trữ vật cỡ lớn, mỗi lần thu đầy túi thì hắn lập tức ném vào giới chỉ cho lão đầu bảo quản.

- Hắc hắc… lão tử đúng là thiên tài.

- RỐNG…

Thiên Ảnh Ma Điêu rống lớn một tiếng, uy áp tổ thú tỏa ra làm cho toàn bộ đám yêu cầm đang bay tới đều rơi xuống, Hàn Băng giơ lên pháp trượng, hàn khí hóa băng đám yêu cầm, bọn chúng vừa rơi xuống đất liền vỡ thành từng mảnh.

Linh Mộng đứng phía trước có thể nhìn rõ tình hình trận chiến, tuy yêu thú chiếm ưu thế về số lượng nhưng chỉ là một đám tạp nham, nếu không có gì bất thường thì một lúc nữa tu sĩ có thể tiến vào cổ môn.

- Không ngờ tiểu tử ngươi lại sở hữu huyết mạch của tổ thú.

Ngọc thủ Linh Mộng khẽ vuốt ve bộ lông mềm mịn của Thiên Ảnh Ma Điêu, tổ thú không phải là loại vô danh tiểu tốt, ngay cả Cửu Huyền Thánh Cung cũng chỉ có vài đầu dùng để hộ cung.

Nửa canh giờ trôi qua, đám tu sĩ đã đến gần cổ môn, thiên cấp yêu thú cũng bắt đầu tham chiến, toàn bộ chiến trường chia làm hai nửa, một bên là các vị tôn giả giao chiến với thiên thú, một bên là phần còn lại của chiến trường.

Lâm Phong đang thăm ngàn thì cảm giác có gì đó không ổn, Thiên Ảnh Ma Điêu đột nhiên tăng tốc bay thẳng về phía cổ môn, trước mặt hắn chính là nơi giao chiến của đám lão đầu và thiên thú.

- Tiểu hắc, quay đầu.

- Éc…

- Ngươi muốn tạo phản hử, có tin lão tử cắt lương của ngươi không?

- Éc…

Thiên Ảnh Ma Điêu vẫn cắm đầu bay về phía trước, tốc độ càng lúc càng nhanh, hoàn toàn không để ý đến lời nói của Lâm Phong.

Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.

- Tiểu tử ngươi có thét khàn cổ cũng vô dụng thôi.

- Chẳng lẽ khế ước có vấn đề?

- Ngươi cứ nhìn nha đầu phía trước sẽ rõ.

Ánh mắt Lâm Phong dừng lại trên người Linh Mộng, cuối cùng hắn đã hiểu ra vấn đề, trường kiếm của yêu nữ đang kề lên cổ Ảnh Điêu, hèn gì tiểu tử này không nghe lời hắn.

- Tham sống sợ chết, không có phong thái của lão tử.

Lúc này Thiên Ảnh Ma Điêu đã tiến vào thiên cấp chiến trường, có muốn quay đầu cũng không kịp, không bằng tìm cơ hội xông vào cổ môn.

Linh Mộng dẫm lên Thiên Ảnh Ma Điêu mượn lực bay tới, ngọc thể lơ lửng trên không, trường kiếm trong tay chém về phía đầu kim sắc yêu hầu phía trước, thất đạo kiếm khí phá không bay đi.

Phong Thanh Thanh cũng động thủ, trường thương trong tay đâm xuốn bên dưới Ảnh Điêu.

- ẦM…

Một khối cự thạch đang bay về phía Thiên Ảnh Ma Điêu bị trường thương đâm nát, Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống thì thấy một đầu hắc sắc yêu hùng đang nhặt đá chọi chim.

- Lão hổ không ra oai các ngươi tưởng là mèo bệnh sao, tiểu hắc tấn công.

Thiên Ảnh Ma Điêu lượn một vòng rồi bay thẳng tới chỗ hắc sắc yêu hùng, Lâm Phong lấy ra hai viên địa cấp bạo đan ném về phía đối thủ.

- ẦM… ẦM…

Bạo đan vừa chạm vào cự hùng lập tức nổ tung tỏa ra hắc vụ mù mịt, Lâm Phong lấy ra 10 viên yêu đan kích hoạt pháp chỉ, hư ảnh bạch sắc cự đao cao gần ngàn trượng chém thẳng xuống hắc vụ bên dưới.

- RỐNG…

- Hắc hắc… ăn thêm một chiêu của lão tử.

Lâm Phong tiếp lục lấy ra thêm 10 viên địa cấp yêu đan kích hoạt pháp chỉ, hư ảnh tử sắc cự sơn lơ lửng trên không, hắc vụ vừa tan biến, cự sơn liền giáng thẳng xuống đầu yêu hùng.

- ẦM…

Đại địa bị đánh ra một cái hố lớn có đường kính rộng đến cả trăm trượng, giữa hố có một đầu cự hùng đang chật vật bò dậy, yêu nhãn phẫn nộ nhìn về phía Thiên Ảnh Ma Điêu.

- Tên này sống nhây thật.

Sau khi từ di tích U Minh trở về, Lâm Phong sợ U Minh Thánh Chủ nhận ra hắn nên đã đổi từ hoàng kim cự đao thành bạch sắc cự đao, dù màu sắc có thay đổi nhưng uy lực vẫn không đổi, mỗi đòn tấn công của hắn đều có uy lực ngang với vương giả đỉnh cấp.

Sau khi liên tục kích hoạt hai tờ thiên cấp pháp chỉ, linh lực bên trong cơ thể Lâm Phong chỉ còn một nửa, hắn lấy ra một viên Phục Linh Đan nuốt vào, đầu yêu hùng bên dưới tạm thời giao cho hai nữ tử bên cạnh giải quyết.

- RỐNG…

Hắc sắc yêu hùng rống lớn, uy áp thiên thú bạo phát, thân hình to lớn kết hợp với thể lực hùng mạnh làm cho mỗi cú ném của yêu hùng có uy lực không khác gì một đòn công kích của vương giả.

Thiên Ảnh Ma Điêu chỉ là địa cấp yêu thú nếu trúng phải một đòn của yêu hùng thì không chết cũng trọng thương nên tạm thời phải kéo dài khoảng cách với đối thủ.

Yêu hùng vừa nhặt cự thạch lên thì thấy một đầu băng xà lướt tới, cự thạch trong tay lập tức ném về phía băng xà.

- ẦM… ẦM…

Cự thạch lướt qua băng xà đâm vào đại địa tạo thành một cái hố lớn đến mấy trượng, băng xà vừa áp sát liền quấn chặt lấy cự hùng, xà khẩu cắn tới nhưng bị đại thủ của cự hùng ngăn cản.