Thiên La

Chương 224: Khởi Hành



Sau khi thức tỉnh thành công huyết mạch, Huân Vũ đã trở thành hạt giống được Liễu gia bồi dưỡng sao có thể để người bên ngoài mang đi, chỉ còn một cách là bắt Lâm Phong ở rể nhưng làm như vậy nhất định sẽ đắc tội với đám lão đầu ở Cửu Huyền.

- Chuyện này có quan hệ trọng đại, lão phu tạm thời không thể quyết định.

- Tiền bối không cần vội.

Như Mộng lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho đối phương.

- Bên trong là lễ vật Lâm Phong nhờ Như Mộng giao cho tiền bối.

- Làm phiền tiểu Mộng rồi.

- Như Mộng sẽ ở Thánh Cung chờ tin của tiền bối.

Như Mộng nói xong thì xoay người rời đi nhưng vừa đến cửa phòng thì nàng chợt dừng lại, giọng nói ẩn ý.

- Lâm Phong là kỳ tài vạn năm khó gặp, tiền bối nên suy nghĩ cẩn trọng.

Liễu Mông nhìn đối phương rời đi, ánh mắt trầm ngâm, hình như đây là lần đầu tiên lão nghe được nha đầu này ca ngợi một tên thiên tài cùng lứa như vậy.

- Người đâu.

Hai tên hộ vệ từ bên ngoài tiến vào, bộ dáng cung kính.

- Tham kiến chủ nhân.

- Trong vòng ba ngày lão phu muốn biết tất cả thông tin liên quan đến Lâm Phong.

- Tuân lệnh.

Liễu Mông nhìn hai tên hộ vệ rời đi, ánh mắt dừng lại trên hộp ngọc, lão muốn xem tên tiểu tử kia có thể lấy ra được thứ gì.

Một lúc sau, bên trong căn phòng lại truyền ra giọng nói ẩn chứa kích động của lão tộc trưởng.

- Người đâu.

- Có thuộc hạ.

- Mau gọi Huân Vũ đến gặp lão phu.

- Tuân lệnh.

Vài ngày sau, truyền tống trận bên trong Tinh Vân Thành lóe lên rồi vụt tắt, một đám người xuất hiện bên trong thành trì, có già có trẻ, khí thế bất phàm.

Dẫn đầu đoàn người là trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung, theo kế hoạch thì tu sĩ tham gia Thượng Cổ Chiến Trường sẽ tập trung ở Tinh Vân Thành để tổ đội trước khi tiến vào Hoang Nguyên.

Theo tính toán thì có khoảng 5 vạn tu sĩ theo Thánh Cung tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường, tất cả sẽ cùng vượt qua vạn dặm Hoang Nguyên để tiến vào cổ môn.

Di chuyển với số lượng lớn tu sĩ bên trong Hoang Nguyên là một chuyện vô cùng nguy hiểm, chẳng những tốc độ chậm mà còn dễ kinh động đến yêu thú, lúc đó sẽ làm chậm trễ thời gian.

Cho nên Thánh Cung quyết định sẽ chia tu sĩ thành 10 đội lần lượt tiến về phía cổ môn, mỗi đội sẽ có 3 vị trưởng lão đích thân hộ tống.

Lâm Phong cầm thẻ bài trong tay, vẻ mặt u ám.

- Số ba hình như không được tốt lắm.

- Lão phu thấy chẳng có vấn đề gì.

- Lão không nghe nói ba chìm bảy nổi sao, chưa gì đã có điềm.

Sau khi Thánh Cung chia đội thì Lâm Phong rơi vào đội thứ ba cùng với Linh Mộng, Hàn Băng và Phong Thanh Thanh, không cần nghĩ cũng biết nhất định là do yêu nữ giở trò.

- Bớt nhảm, lần này tiến vào Hoang Nguyên lão phu cảm giác sắp có đại sự xảy ra.

Lâm Phong nghe lão nói lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm túc, đại sự trong lời nói của lão đầu nhất định là một chuyện kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu.

- Xin tiền bối chỉ giáo.

- Ma Giáo.

- Ý của tiền bối là Ma Giáo sẽ tập kích?

- Khả năng rất lớn.

Từ cổ chí kim, chính tà bất lưỡng lập, Thánh Cung tiến vào Hoang Nguyên sẽ không còn thành trì trợ giúp chẳng khác gì hổ lạc đồng bằng, đây đúng là một thời cơ tốt để Ma Giáo ra tay.

- Như vậy chẳng phải ta sẽ gặp nguy hiểm sao?

- Đây chỉ là suy đoán của lão phu, chưa chắc đã đúng.

- Lỡ đúng thì sao?

- Thì xác định.

Ma Giáo nổi tiếng tàn bạo, một khi tấn công sẽ không để tu sĩ có cơ hội tẩu thoát, Ma Lĩnh Sơn Mạch chính là ví dụ rõ ràng nhất, đột nhiên Lâm Phong lại thấy nhớ đồng môn huynh đệ tỷ muội, hắn muốn về nhà.

Lão đầu như hiểu được tiếng lòng của hắn, nhỏ giọng an ủi.

- Bây giờ tiểu tử ngươi trở về thì chắc gì đã toàn thây.

Nói về tàn bạo thì Linh Mộng không thua gì Ma Giáo, tuy yêu nữ không giết hắn nhưng có thể làm cho hắn sống không được, chết không xong.

- Tiền bối có cao kiến gì không?

- Bây giờ chỉ có thể xem vào nhân phẩm của tiểu tử ngươi, ăn ở cho tốt vào.

- Vậy thì ta yên tâm.

Lâm Phong chưa từng hoài nghi nhân phẩm của bản thân, thanh niên gương mẫu như hắn nhất định sẽ được trời độ, chỉ là nước xa không cứu được lửa gần, ai biết được ông trời có độ đúng lúc hay không, tốt nhất vẫn nên tự lực gánh sinh.

Vài ngày sau, bên ngoài Tinh Vân Thành, hàng vạn tu sĩ tập hợp thành từng nhóm lớn sau đó lần lượt hướng về Hoang Nguyên khởi hành.

Sau khi nhóm thứ nhất xuất phát nửa canh giờ thì đến lượt nhóm thứ hai, mục tiêu là ngọn cự sơn cách cổ môn 20 dặm về phía Nam, đợi khi tất cả tu sĩ tập hợp đầy đủ sẽ cùng xông vào Thượng Cổ Chiến Trường.

Thêm nửa canh giờ trôi qua đến lượt nhóm tu sĩ thứ 3 xuất phát, Lâm Phong thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu, hắn còn chưa kịp nhảy lên thì đã có người cưỡi trước.

- Đầu yêu cầm này hình như không giống lúc trước.

Ánh mắt Linh Mộng khẽ lướt qua người Ảnh Điêu, so với lúc trước thì đầu yêu cầm này đã thay đổi rất nhiều, khí thế cũng tăng lên không ít.

- RỐNG…

Thiên Ảnh Ma Điêu rống lớn một tiếng rồi vỗ cánh bay đi, đám tu sĩ cũng lần lượt thả ra yêu thú phi hành, một số sử dụng hành không pháp bảo, riêng đệ tử Thánh Cung sẽ có yêu cầm phụ trách đưa đón.

Lần này đám tu sĩ phải vượt qua vạn dặm Hoang Nguyên, sử dụng pháp chỉ trong thời gian dài vừa tiêu hao linh lực vừa kinh động đến đám yêu thú, cách tốt nhất là mua một đầu yêu cầm hoặc là sử dụng hành không pháp bảo.

Yêu cầm và pháp bảo đều có giá cao hơn pháp chỉ cùng cấp, không phải tu sĩ nào cũng có điều kiện, cho nên sẽ xuất hiện tình trạng một đám tu sĩ cùng dùng chung một đầu yêu cầm.

Lâm Phong nhìn một đầu địa cấp yêu cầm gồng gánh cả trăm tên đồng môn mà cảm thán, không phải yêu nữ căm hận nam nhân thì hắn có thể cho vài tên đi cùng, giá cả thương lượng.

Ngũ đại Thánh Cung gần như khởi hành cùng lúc, hàng chục vạn tu sĩ cùng tiến vào Hoang Nguyên, cảnh tượng vô cùng hoành tráng, dự báo cho một cuộc tranh giành tài nguyên khốc liệt bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.

Bên trong một dãy sơn mạch, hàng trăm tên hắc y nhân đang nhìn về phía cổ môn cách đó không xa, một đạo hắc quang từ xa bay đến đáp xuống bên cạnh tên cầm đầu.

Hắc quang tan biến, một tên hắc y nhân hiện ra, bộ dáng cung kính.

- Thủ Lĩnh, ngũ đại Thánh Cung đã xuất phát.

- Tiếp tục theo dõi.

- Tuân lệnh.

Quỷ Ảnh nhìn thanh niên đứng bên cạnh, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý.

- Xem ra mọi chuyện vô cùng thuận lợi.

- Ngũ đại Thánh Cung chỉ là một đám hữu danh vô thực.

Nếu không phải vạn năm trước ngũ đại Thánh Cung lấy nhiều đánh ít thì U Minh Thánh Cung đã sớm thống nhất Nam Hoang, thành tựu bá nghiệp.

Vừa nghĩ đến chuyện này, sát ý bên trong ánh mắt Văn Tự Thiên lại nổi lên làm cho mấy tên đứng bên cạnh lạnh người.

Quỷ Ảnh hoàn toàn không bị sát khí của đối phương ảnh hưởng, vẻ mặt vẫn bình thản.

- Tự Thiên huynh không nên khinh địch, bọn chúng dám thẳng tiến Hoang Nguyên nhất định là đã có sự chuẩn bị, chúng ta nên làm theo kế hoạch của giáo chủ.

- Ta biết phải làm như thế nào.

Cả hai cùng nhìn về cổ môn phía xa, kế hoạch lần này thành công thì từ nay trở về sau Nam Hoang sẽ không còn ngũ đại Thánh Cung, chỉ còn lại Ma Giáo độc tôn.