Nguyệt Thần nhìn mấy bình linh trà trước mặt, chỉ cần ngửi hương trà là nàng có thể đoán được thành phần bên trong.
- Không ngờ Lâm đạo hữu cũng am hiểu trà đạo.
- Chỉ là tùy tiện luyện chế, đạo hữu đừng chê cười.
- Linh trà này có thể dưỡng hồn tịnh thần, dùng trước khi tu luyện sẽ tăng cường khả năng giác ngộ, nếu dùng sau khi tu luyện sẽ làm cho cơ thể không còn mệt mỏi.
Linh trà này là Lâm Phong dựa theo công thức của lão đầu để luyện chế, công dụng hoàn toàn giống với những gì đối phương đã nói, chẳng lẽ lão đầu đạo trà nên giờ bị người ta đến hỏi chuyện.
- Lão đầu, thứ này thật sự là do lão nghĩ ra sao?
- Tiểu tử ngươi có ý gì?
- Hàng của lão sao người ta lại biết rõ như vậy?
- Chỉ cần là người tinh thông trà đạo vừa nhìn liền nhận ra.
Lão đầu nói xong thì đổi giọng.
- Tiểu tử thúi nhà ngươi dám nghi ngờ lão phu đạo trà?
- Đâu có, một cao nhân như tiền bối sao có thể làm mấy chuyện mờ ám đó.
- Hừ.
Lâm Phong vuốt mông ngựa thành công liền thở phào một hơi, lúc này đi chọc giận lão đầu thì sẽ không ai giúp hắn bàn luận đan đạo.
- Không biết Thần Nguyệt đạo hữu tìm tại hạ có chuyện gì?
- Nguyệt Thần có vài vấn đề về đan thuật muốn thỉnh giáo Lâm đạo hữu, không biết có tiện không?
- Đạo hữu cứ tự nhiên.
- Vậy Thần Nguyệt sẽ không khách khí.
Hai bên bắt đầu trao đổi đan đạo, Nguyệt Thần đặt câu hỏi còn Lâm Phong sẽ phiên dịch giúp lão đầu, hắn vừa làm người phát ngôn cho lão vừa âm thầm ghi nhớ những lời lão nói, có thể một ngày nào đó hắn cũng gặp phải những vấn đề tương tự như đối phương.
Nửa giờ trôi qua, một nữ hài từ bên ngoài xông vào phòng, ánh mắt tức giận nhìn Lâm Phong, ngọc thủ chỉ về phía hắn.
- Ta muốn khiêu chiến với ngươi.
Lý Nguyệt Thần ngồi bên cạnh thấy vậy liền ngăn tiểu muội lại.
- Lâm Hi, không được vô lễ.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ là hắn phi lễ với muội trước.
Vừa rồi bên trong trận pháp Lâm Phong đã thả ra một đám yêu khuyển rượt đuổi nàng, ngay cả y phục cũng bị cắn rách, cả đời Lâm Hi chưa bao giờ phải trải qua tình cảnh xấu hổ như vậy.
Lý Nguyệt Thần hướng Lâm Phong hành lễ.
- Vừa rồi là tiểu muội không đúng, xin đạo hữu thứ lỗi.
- Hài tử không hiểu chuyện, tại hạ sẽ không để trong lòng.
- Ngươi nói ai là hài tử?
Lâm Hi tức giận nhìn tên nam nhân đối diện, nàng ghét nhất là bị người khác nói nàng nhỏ, Lý Nguyệt Thần thấy tiểu muội sắp bạo phát vội ngăn lại.
- Ngay cả lời của ta muội cũng không nghe?
- Muội… muội bỏ qua cho hắn là được chứ gì, hừ.
- Đã làm phiền Lâm đạo hữu, ngày khác Nguyệt Thần sẽ đến tạ lỗi.
Lý Nguyệt Thần vừa dứt lời liền kéo theo Lâm Hi rời đi, Lâm Phong nhìn hai nữ tử đi mất sau đó cầm lấy túi trữ vật trên bàn, bên trong là tín vật của Lý Nguyệt Thần để lại, cầm tín vật trong tay có thể đến Tây Hoang gặp nàng bất cứ lúc nào.
Sáng hôm sau, Thánh Cung chiêu đồ tiếp tục diễn ra, lần này đến lượt Pháp Cung chiêu đồ, vẫn như thường lệ, trời vừa sáng đã có vô số tu sĩ kéo đến hóng chuyện.
Lâm Phong vừa chạy đến Pháp Cung thì nơi này đã chật kín người, ánh mắt hắn đảo qua một vòng, phát hiện không còn một chỗ trống.
- Sao hôm nay đông thế nhỉ?
- Đương nhiên là đông rồi, hôm nay tỷ tỷ sẽ tham gia chiêu đồ.
Bên trong Pháp Cung có một vị trí dành riêng cho chân truyền đệ tử, từ nơi này có thể quan sát toàn cảnh xung quanh.
Bên trên khán đài, hàng vạn tu sĩ không ngừng bàn tán, nghe nói sau khi vòng sơ loại kết thúc đã xuất hiện vài tên thiên tài pháp sư, rất có tiềm năng trở thành đệ tử chân truyền.
Ánh mắt Lâm Phong đảo qua đám pháp sư tham gia thi đấu một vòng, cuối cùng dừng lại trên người một nữ tử có dáng người đúng chuẩn, diện quan như ngọc, mi mục như tranh, khí chất lạnh lùng giống Hàn Băng đến năm phần.
- Đúng là có tiềm năng.
- Đệ đang nhìn cái gì vậy?
- Non nước hữu tình, nhân gian mỹ cảnh.
Lãnh Phi Dao nhìn theo ánh mắt của tên sư đệ, cuối cùng nàng cũng hiểu cái gì gọi là non nước hữu tình trong lời của hắn.
- Phong chấp sự nói không sai, đệ đúng là một tên sắc lang.
- Cổ nhân có câu, lời của nữ nhân không thể tin được.
Lâm Phong chỉ về phía một nữ tử đang đứng bên trong đám pháp sư chuẩn bị tham gia chiêu đồ.
- Hình như đệ đã gặp nữ tử đó ở đâu rồi.
- Nàng là Lãnh Tuyết Nhi, lần trước có đến tham dự sinh thần của tỷ tỷ.
- Thì ra là tộc nhân Lãnh gia.
Đối với những đại tộc như Lãnh gia thì tộc nhân dòng chính sẽ được tuyển thẳng vào Thánh Cung, tộc nhân dòng phụ có thể thông qua vòng sơ loại, chỉ cần tham gia vòng đấu loại là được.
Nửa giờ trôi qua, toàn bộ pháp sư tham gia chiêu đồ đã tập hợp đầy đủ, tính sơ qua có hơn vạn người, lão chấp sự bước lên chiến đài bắt đầu công bố quy tắc chiêu đồ.
Mỗi lượt thi đấu có một ngàn pháp sư tham gia, mỗi người có tối đa một giờ để luyện chế một tờ pháp chỉ, kết quả sẽ dựa vào uy lực và thời gian luyện chế pháp chỉ để xác định.
Pháp chỉ thi đấu lần này là huyền cấp linh chỉ thuộc loại công kích, bên cạnh chiến đài, các vị chấp sự đã bố trí một cái trận pháp phòng ngự, bên ngoài là 999 lớp linh thuẫn, bên trong là một khối linh cầu.
Sau khi luyện thành pháp chỉ, pháp sư sẽ công kích trận pháp, 500 tu sĩ phá vỡ nhiều linh thuẫn nhất sẽ trở thành đệ tử Thánh Cung, trường hợp có số linh thuẫn bằng nhau sẽ tính đến thời gian luyện chế, nếu có thể chạm đến linh cầu sẽ được trưởng lão thu làm chân truyền đệ tử.
- Nếu tỷ tỷ ra tay thì chỉ cần một đòn là phá được linh cầu.
Tuy Lãnh Hàn Băng là tộc nhân dòng chính của Lãnh gia nhưng nàng vẫn chọn cách tham gia chiêu đồ để tiến vào Thánh Cung, Phi Dao nhớ rõ lúc đó linh lực của tỷ tỷ không chỉ xuyên qua linh thuẫn mà còn phá nát cả linh cầu.
Lão chấp sự vừa công bố xong quy tắc thì có một đám người từ bên trong bước ra, dẫn đầu là trưởng lão Pháp Cung, đi theo phía sau là chấp sự cùng với mười mấy tên chân truyền đệ tử.
Lãnh Phi Dao dùng ánh mắt hưng phấn nhìn đám người vừa xuất hiện, to giọng hét lớn.
- Tỷ tỷ, muội ở đây này, ở bên này.
Lãnh Hàn Băng đang bước đi thì nghe được giọng nói quen thuộc truyền đến, ở nơi dành cho đệ tử chân truyền, tiểu muội của nàng liên tục la hét còn có lưu manh ở bên cạnh phụ họa, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện tiếu ý, đôi môi xinh đẹp khẽ cong lên.
Lượt thi đấu đầu tiên của Pháp Cung chiêu đồ chính thức bắt đầu, một ngàn pháp sư đầu tiên bước lên chiến đài, lão chấp sự nhìn tất cả đã vào vị trí liền ra lệnh bắt đầu.
Tế luyện pháp chỉ là một trong những quá trình khó khăn nhất của tu sĩ, chỉ cần một thoáng mất tập trung sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ kết quả, xung quanh chiến đài lại không có trận pháp cách âm để ngăn cản tiếng la hét của hàng vạn tu sĩ liên tục truyền đến.
Đây cũng là một trong những thử thách của Pháp Cung chiêu đồ nhằm để gia tăng độ khó cho trận đấu, một nửa thời gian vừa trôi qua đã có gần trăm tên pháp sư tự hủy.