Ba ngày sau, khi thiên địa chưa giao hòa, lúc nhật nguyệt chưa đổi ngôi, hàng vạn tu sĩ đã tập trung bên ngoài Thánh Môn, gương mặt mỗi người đều hiện rõ hưng phấn, chỉ cần bước qua được đại môn to lớn phía trước thì tương lai của bọn chúng cũng sẽ bước sang trang mới.
- Ong… Ong… Ong…
Nửa giờ trôi qua, Trấn Thiên Chung trên đỉnh Chủ Cung vang lên ba tiếng, giọng nói hùng hồn từ bên trong Thánh Địa truyền ra.
- KHAI… MÔN…
Thánh Môn chầm chậm mở ra, kim quang từ trên đỉnh thánh sơn xuyên qua Thánh Môn chiếu rọi lên hàng vạn tu sĩ, soi sáng cho con đường tu chân mờ mịt của bọn họ.
Bên ngoài Chủ Cung, toàn bộ cao tầng và đệ tử Thánh Cung đã chờ sẵn, Cửu Huyền Thánh Chủ đứng trên đài cao, phía sau là trưởng lão và chấp sự, bên dưới là toàn bộ đệ tử Thánh Cung, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Hàng vạn tu sĩ vừa bước tới Chủ Cung liền ngẩn người, một số thanh niên yếu sinh lý bị khí thế của đám người phía trước dọa đến bất tỉnh, cùng một lúc đối diện với toàn bộ cường giả của Thánh Cung không phải ai cũng có đủ bản lĩnh chịu đựng.
Lâm Phong đứng đầu đệ tử Đan Cung, ánh mắt đồng cảm nhìn đám thanh niên đối diện, lúc mới đến Chủ Cung hắn cũng bị mấy lão đầu dọa đến hít thở không thông.
Đây chính là khảo nghiệm đầu tiên khi bước vào Thánh Cung, tu sĩ không chịu được áp lực sẽ bị loại ngay lập tức.
- Nhập cung.
Cửu Huyền Thánh Chủ dẫn đầu bước vào, theo sau là trưởng lão, chấp sự và đệ tử Thánh Cung, cuối cung là tu sĩ tham gia chiêu đồ, những tu sĩ còn nằm bất tỉnh bên ngoài sẽ không được tham gia đại hội.
Sau khi mọi người đã ổn định vị trí, Thánh Chủ Mã Vạn Long bước lên chủ đài đọc diễn văn mở màn buổi lễ khai mạc, ánh mắt lão lướt qua đám tu sĩ bên dưới, khán đài náo nhiệt đột nhiên trở nên tĩnh lặng không một tiếng động.
- Thật đáng sợ.
Lâm Phong ngồi ở hàng đầu nên cảm giác rõ nhất uy áp khủng bố của tôn giả đỉnh cấp, chỉ một ánh mắt của lão Thánh Chủ còn đáng sợ hơn lúc hắn đối diện với U Minh Cổ Xà, sau lưng vẫn còn lạnh toát.
Nửa giờ trôi qua, diễn văn kết thúc, Thánh Chủ bước xuống chủ đài, đám tu sĩ bên dưới thở phào một hơi, cuối cùng lão quái vật cũng rời đi.
Tiếp theo là phần khai mạc và công bố quy tắc Thánh Cung chiêu đồ, cả quá trình diễn ra suốt hai canh giờ, cuối cùng là phần giảng đạo do đích thân trưởng lão Thánh Cung thực hiện.
Cửu Huyền có ngũ cung, mỗi cung sẽ cử ra một vị trưởng lão giảng đạo, mỗi lần giảng mất một canh giờ, đối với tán tu thì chỉ cần được nghe tôn giả giảng đạo đã không uổng phí chuyến đi lần này.
Sau khi vị tôn giả cuối cùng kết thúc giảng đạo thì đã hết một ngày, hôm nay chỉ tổ chức lễ khai mạc, hôm sau sẽ bắt đầu phần thi đầu tiên của Thánh Cung chiêu đồ.
Bên trong một căn phòng của Thánh Cung, Lâm Hi lặng lẽ quan sát bức trận đồ, ánh mắt suy tư, từ khi nhìn thấy Lâm Phong phá giải trận đồ, nàng cảm giác có rất nhiều thứ bản thân không thể thông suốt.
- Là thế này sao… hình như không phải… là như thế này… cũng không phải…
Để phá được trận đồ, Lâm Hi phải mất vài ngày để tìm hiểu nhưng tên kia vừa nhìn là đã phá được, hơn nữa thời gian phá trận chỉ bằng một nửa của nàng, nếu như không tận mắt nhìn thấy thì nàng chắc chắn không tin đây là sự thật.
- Chẳng lẽ cái tên đó thật sự là đan trận song tu?
Đúng lúc này cửa phòng mở ra, một nữ tử phong hoa tuyệt đại từ bên ngoài bước vào.
- Muội vẫn còn tìm hiểu trận đồ sao?
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây?
- Chẳng lẽ muội không muốn ta đến?
- Đương nhiên là muốn.
Lâm Hi chạy tới ôm lấy cánh tay của sư tỷ, vẻ mặt tươi như hoa nở.
- Muội lúc nào cũng muốn ở bên cạnh tỷ.
- Có thật không?
- Mỗi câu mỗi chữ muội nói đều là thật lòng.
Lý Nguyệt Thần mỉm cười, ánh mắt nàng nhìn bức trận đồ trên bàn.
- Trận đồ này không phải đã bị muội phá giải rồi sao?
- Đúng là như vậy nhưng lại có người phá giải trận đồ nhanh hơn cả muội.
- Lâm Phong đúng là không đơn giản.
Lâm Hi tuy là thành viên trong đan tộc nhưng lại tu luyện trận đạo, lúc đầu trưởng bối trong tộc đều phản đối nhưng đến khi nhìn thấy thiên phú tuyệt thế của nàng đã phá lệ đồng ý.
Mấy ngày trước, Lý Nguyệt Thần đã nghe Lâm Tử Tinh nói Lâm Phong là một kỳ tài đan đạo ngàn năm hiếm gặp, đây là lần đầu tiên nàng nghe được hắn ca ngợi một người đến như vậy.
Lúc đó Lý Nguyệt Thần phải giải quyết chuyện thượng cổ đan thuật nên vẫn chưa có cơ hội cùng Lâm Phong luận bàn, xem ra nàng phải đến gặp hắn một lần để xem đối phương lợi hại như thế nào.
Lâm Hi nắm lấy ngọc thủ của tỷ tỷ.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, đại sự thế nào rồi?
- Mọi chuyện rất thuận lợi, có lẽ vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về.
- Muội nghe nói đám đan sư Đông Hoang vừa kéo tới, không biết mấy tên mặt dày kia có đến hay không.
- Chuyện đó muội không cần quan tâm, ta tự biết cách giải quyết.
Tây Hoang đứng đầu về Đan đạo, Lý Nguyệt Thần lại là đệ nhất thiên kiêu trên Đan Bảng, một nữ tử tài sắc song toàn như vậy đương nhiên sẽ trở thành đối tượng theo đuổi của vô số tu sĩ, trong đó có cả thiên tài đan đạo Đông Hoang.
Mấy thanh niên này cứ vài năm lại đến khiêu chiến, đối với một nữ nhân như Nguyệt Thần, cách nhanh nhất gây ấn tượng với nàng chính là đánh bại nàng.
Sáng hôm sau, Thánh Cung chiêu đồ chính thức bắt đầu vòng đấu loại, từ sớm đã có vô số tu sĩ tụ tập trước đại môn của Đan Cung.
Trong số ngũ cung thì Đan Cung có số lượng tu sĩ tham gia chiêu đồ ít nhất nên được chọn là nơi đầu tiên mở màn cho Thánh Cung chiêu đồ.
Sau khi kết thúc vòng sơ loại, toàn bộ mấy trăm thành trì lớn nhỏ của Cửu Huyền Thánh Cung chỉ có hơn ngàn đan sư bước vào vòng đấu loại, chưa bằng một phần của Chiến Cung.
Tuy số lượng đan sư rất ít nhưng số tu sĩ đến Đan Cung lại rất nhiều, dù sao bây giờ bọn họ cũng không có gì làm, không bằng đến đây mở rộng tầm mắt, học hỏi kinh nghiệm.
Đám thanh niên trên khán đài đột nhiên hét lên, cả đám hướng ánh mắt về phía chiến đài, nơi có một đám người vừa xuất hiện.
- Nhìn thấy không, đó là nữ thần trong lòng ta.
- Đúng là đẹp quá xá.
- Đương nhiên, nàng chính là đệ nhất mỹ nhân của Đan Cung.
Đám thanh niên đang bàn luận sôi nổi thì dừng lại, nữ thần của họ vừa bước lên chiến đài thì bị ôn thần che mất.
- Cái tên đó ở đâu chui ra vậy?
- Có ai đưa hắn về hành tinh của hắn không?
- Anh em, cùng lên đi.
Lâm Phong dẫn đầu đệ tử Đan Cung bước lên chiến đài, đối diện với hàng vạn tu sĩ bên dưới, trong lòng hắn lại xuất hiện cảm giác bất an, đặc biệt là có một số tên vừa chỉ tay về phía hắn vừa la hét nhưng vì khoảng cách quá xa nên không nghe rõ.
- Lão đầu, có nghe bọn chúng nói gì không?
- Đám tiểu tử đó đang ca ngợi tiểu tử ngươi.
- Vậy sao, ta thấy bọn chúng hình như hơi hưng phấn quá độ thì phải.
Lão đầu im lặng một lúc rồi nói tiếp.
- Đâu phải lúc nào bọn chúng cũng gặp được thiên tài như ngươi.
- Nói cũng đúng.
- Tiểu tử ngươi đừng có đứng ngây ra đó nữa, mau thể hiện chút thành ý đi.
- Ta biết rồi.
Lâm Phong hướng về đám người bên dưới vẫy tay, gương mặt nở nụ cười tiêu soái, nhưng trong ánh mắt của đám thanh niên bên dưới thì hành động của hắn chẳng khác gì đang khiêu khích.
- Đậu xanh, hắn đang cười khinh chúng ta sao?
- Anh em đâu, mau theo ta thay trời hành đạo.
- Xông lên.
Đám thanh niên vừa hét lên thì nhìn thấy mấy lão đầu từ bên trong bước ra, vẻ mặt bọn chúng lập tức thay đổi, mỗi tên câm như hến, thành thật im lặng ngồi một chỗ.