Đối với tu sĩ đăng ký vào Đan Cung nhất định phải có hỏa linh thể nếu không sẽ bị loại ngay từ vòng đầu tiên.
Mười viên Trắc Linh Cầu được đặt phía trước hội đồng chiêu đồ, linh thể có đạt chuẩn hay không phải xem vào quyết định của bọn họ, trong trường hợp xuất hiện ý kiến trái chiều sẽ dựa vào biểu quyết số đông để quyết định.
- Bắt đầu kiểm tra linh thể.
Mười tên tu sĩ đầu tiên bước lên, hai tay đặt lên Trắc Linh Cầu sau đó truyền linh lực vào bên trong, linh cầu trong suốt dần biến thành hỏa cầu.
- Được rồi, người tiếp theo.
Nửa canh giờ trôi qua, quá trình kiểm tra linh thể kết thúc, toàn bộ tu sĩ đều được thông qua, tiếp theo là kiểm tra luyện đan, muốn tiến vào Thánh Cung thì ít nhất phải luyện thành tam đan hoặc là lục tề.
- Bắt đầu.
Năm mươi tu sĩ đầu tiên bước lên chiến đài, trong quá trình bọn họ luyện đan, hội đồng chiêu đồ sẽ quan sát mỗi người, với trình độ của chấp sự Đan Cung chỉ cần nhìn vào quá trình luyện đan là có thể thấy rõ thiên phú.
Lâm Phong im lặng quan sát, bộ dáng nghiêm túc nhưng trong lòng lại âm thầm trò chuyện cùng lão đầu.
- Lão đầu, có nhìn trúng ai chưa?
- Nha đầu thứ hai, hàng thứ ba khá tốt.
- Ta thấy không ổn, nha đầu đó còn quá nhỏ, chẳng lẽ lão muốn ngậm cỏ non?
- Tiểu tử ngươi không thể nghiêm túc một chút sao?
Đêm qua Lâm Phong đã thương lượng với lão đầu, dù sao hắn cũng nhận lời giúp Linh Mộng, không làm thì thôi một khi đã làm thì phải làm cho thật hoành tráng, Lâm Phong quyết định hốt hết đám thiên tài về để luyện đan giúp hắn.
- Chỉ có một người thôi sao?
- Có vài tên khá tốt, tuy không đạt đến lục đan nhưng ngũ đan thì không thành vấn đề.
- Ngũ đan là ổn rồi.
Tiếp theo là làm sao để dụ dỗ đám thiên tài này, chuyện này Lâm Phong cũng đã suy nghĩ qua, trước tiên dùng danh tiếng của hắn để chiêu mộ nếu không thành sẽ mang yêu nữ ra đe dọa.
Nửa ngày trôi qua, Đan Khu kết thúc ngày chiêu đồ thứ nhất, toàn bộ tu sĩ tham gia đều thông qua, trong đó có một tên luyện thành ngũ đan, nếu không có gì bất thường thì tên này sẽ trở thành chân truyền đệ tử Đan Cung.
Lâm Phong nhìn Pháp Khu vẫn còn đang chiêu đồ, hắn hướng về nơi đó đi đến, không biết Hàn Băng làm ăn thế nào rồi.
Lúc Lâm Phong đến nơi thì Pháp Khu chỉ vừa hoàn thành xong quá trình trắc linh, một trăm tên tu sĩ đầu tiên đang bắt đầu tế luyện pháp chỉ.
Bên trong hội đồng chiêu đồ có một vị băng sơn mỹ nhân lạnh lùng nhìn về phía đám tu sĩ dự thi, vài thanh niên yếu vía bị nàng nhìn trúng liền trở nên hoảng loạn, không thể tập trung.
Đột nhiên ánh mắt Lãnh Hàn Băng rời khỏi chiến đài nhìn về một nơi khác, nơi đó có một tên lưu manh đang mỉm cười với nàng, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện chút ôn nhu.
Ba canh giờ trôi qua, ngày chiêu đồ thứ nhất chính thức kết thúc, mỗi thành trì chỉ có ba ngày để chiêu đồ, sau khi kết thúc sẽ lập tức chuyển đến thành trì tiếp theo.
Vài ngày sau, tin tức Lâm Phong đơn thân độc mã luyện thành bát đan theo gió truyền khắp Nam Hoang, một số gia tộc trung lập và rất nhiều đan sư tán tu đã chọn Cửu Huyền Thánh Cung để tham gia chiêu đồ.
Bên trong một căn phòng sang trọng, Nam Cung Như Mộng nắm ngọc giản trong tay, ánh mắt suy tư.
- Xem ra ta đã xem thường hắn.
Bên trong ngọc giản là thông tin về quá trình chiêu đồ của ngũ đại Thánh Cung, nổi bật nhất phải nói đến Lâm Phong luyện thành bát đan trước mặt vài trăm vị đan sư mà không cần dùng đến thượng cổ đan thuật.
Nếu tiếp tục như thế này, đan thuật của Lâm Phong sớm muộn cũng vượt xa Như Mộng, lúc đó nàng sẽ không còn cơ hội đánh bại hắn.
- Người đâu.
Hai nữ tử từ bên ngoài bước vào.
- Tham kiến chấp sự.
- Từ hôm nay ta sẽ bắt đầu bế quan, không có chuyện quan trọng thì không cho phép người ngoài tiến vào.
- Tuân lệnh.
Cách đó không xa, Liễu Huân Vũ cũng đang nghe ngóng tin tức về Thánh Cung chiêu đồ nhưng nàng chỉ nghe tin tức về Cửu Huyền, những Thánh Cung còn lại nàng hoàn toàn không để ý.
- Tam thúc, chỉ có nhiêu đây tin tức thôi sao?
Lão đầu khẽ gật đầu.
- Thánh Cung chỉ vừa bắt đầu chiêu đồ nên không có nhiều tin tức.
- Vậy không có tin tức gì về hắn sao?
- Tiểu thư muốn hỏi tin tức của người nào?
Huân Vũ cúi đầu, ánh mắt do dự một lúc rồi nhỏ giọng nói.
- Chính là người mấy hôm trước ta nhờ thúc tìm kiếm.
- Gần đây lão phu phải giúp Thánh Cung chuẩn bị chiêu đồ, thật lòng không nhớ nổi tiểu thư muốn tìm người nào.
- Là… là Lâm Phong.
- Là tiểu tử đó sao, đúng là lão phu có nghe nói một chút về hắn.
Lão đầu lấy ra một cái ngọc giản đưa cho Huân Vũ, gương mặt lão hiện rõ nụ cười mờ ám, vị tiểu thư này bình thường hành sự quyết đoán nhưng một khi nói đến chuyện tình cảm lại trở nên ngượng ngùng.
Liễu Huân Vũ nhận lấy ngọc giản, bên trong có không ít tin tức nói về Lâm Phong, nổi bật nhất là một mình hắn đứng trước hàng trăm tu sĩ luyện thành bát đan.
Lão đầu đứng bên cạnh nhìn bộ dáng hoài xuân của tiểu thư, vẻ mặt trầm tư.
- Tiểu thư, có phải người thích Lâm Phong không?
- Ta…
Liễu Huân Vũ đột nhiên nghe hỏi, đôi gò má ửng đỏ, nhất thời không biết trả lời như thế nào.
- Tam thúc hỏi chuyện này làm gì?
- Lão phu lo lắng các vị trưởng bối trong tộc sẽ không đồng ý.
Với thiên phú của Lâm Phong tương lai nhất định sẽ trở thành trụ cột của Cửu Huyền, muốn đào người từ trong tay bọn họ gần như là không thể.
Nếu Lâm Phong không thể đến Trường Hà vậy thì Huân Vũ phải đến Cửu Huyền, vấn đề là Huân Vũ đã thức tỉnh huyết mạch thành công, các vị trưởng bối trong tộc sẽ không dễ dàng để nàng rời đi.
Huân Vũ nghe Liễu Đồng nói, vẻ mặt vẫn bình thản.
- Chuyện này tam thúc không cần lo lắng.
Nếu là lúc trước có lẽ Huân Vũ sẽ còn bận tâm nhưng sau khi nhìn thấy vật phẩm Lâm Phong lấy được bên trong U Minh Thánh Địa, nàng chắc chắn Liễu gia sẽ đồng ý.
Nếu Liễu gia vẫn không đồng ý thì Huân Vũ sẽ phế bỏ huyết mạch, tu chân vô tận chỉ mình nàng cô độc bước đi thì có ý nghĩa gì.
Liễu Đồng thở dài, đa tình tự cổ nan di hận, dĩ hận miên miên bất tuyệt kỳ, với tính tình của tiểu thư cho dù lão có hết lòng khuyên nhủ cũng không thể thay đổi.
Vài ngày bình yên trôi qua, lúc này Lâm Phong cùng đồng bọn đang ở trong một cái khách điếm sang trọng thỏa sức ăn uống, một đường chiêu đồ thuận lợi làm cho tâm tình của hắn vô cùng tốt.
Hôm nay bọn họ vừa kết thúc chiêu đồ ở Hàn Thành, hôm sau sẽ tiếp tục tiến về thành trì thứ tư.
- Thức ăn nơi này ngon thật, đúng là mỹ vị nhân gian.
- Đương nhiên, toàn là món đắt giá.
- Đám lão đầu này thật là hào phóng.
Toàn bộ thức ăn trong phòng đều do mấy cái gia tộc ở Hàn Thành chi trả, với tài lực của bọn họ dù Lâm Phong có ăn cả cái khách điếm thì bọn họ cũng không thèm chớp mắt.
Lãnh Phi Dao đang ăn chợt nhớ ra một chuyện liền quay qua nhìn tên sư đệ bên cạnh.
- Tiểu Phong tử, Thiên Ảnh Ma Điêu của đệ đâu rồi?
- Ngủ rồi.
- Bên trong Hàn Thành đâu có cấm mang theo sủng thú, đệ giấu làm gì, mau lấy ra cho ta xem.