Lâm Phong lấy ra mấy viên độc tinh để so sánh một lúc, hắn chẳng thấy giống nhau ở điểm nào.
- Lão đầu có phải lão già rồi nên bị hoa mắt không?
- Hai thứ này bản chất không giống nhưng đều được sinh ra từ thiên địa.
- Cái này ta cũng biết, Ma Lĩnh Sơn Mạch chính là một cái ám địa trải dài mấy trăm vạn dặm.
- Nhưng hắc vụ bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch không nồng đậm như thứ này.
Theo lão đầu dự đoán, loại hắc vụ vừa xuất hiện có mật độ nồng đậm hơn hắc vụ bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch rất nhiều, có thể đã được tích lũy qua hàng ngàn năm, thậm chí là cả vạn năm.
Nếu thứ này thật sự bay ra từ U Minh Thánh Địa thì toàn bộ suy đoán của lão đầu lúc trước đều chuẩn xác, U Minh Thánh Cung đã bị thánh nhân phong ấn gần vạn năm, có thể là do thiên địa biến đổi nên phong ấn đã xuất hiện vấn đề.
Lâm Phong nhíu mày, đối mặt với thủ đoạn của thánh nhân thì cho dù hắn có chuẩn bị bao nhiêu biện pháp đều là vô nghĩa.
- Xem ra lần này phải nhờ vào nhân phẩm của lão tử.
- Lão phu cảm thấy nhân phẩm của tiểu tử ngươi gần đây không được tốt.
- Lão không nói được lời nào tốt hơn sao?
- Thời của tiểu tử ngươi sắp tới rồi.
- Đậu xanh.
Trong lúc một già một trẻ đang đấu khẩu thì một thanh niên từ bên ngoài bước vào.
- Lâm sư huynh, có người muốn gặp sư huynh.
- Là ai vậy?
- Người đó chỉ nói là đến từ Thương Vân.
- Làm phiền sư đệ dẫn đường.
Người quen của Lâm Phong không nhiều, đến từ Thương Vân lại có thể chạy tới chỗ này nhanh như vậy thì chỉ có một người mà thôi.
Bên ngoài căn cứ Cửu Huyền Thánh Cung có hai nữ tử đang trò chuyện, cả hai nàng đều là tuyệt sắc giai nhân, một người lạnh lùng như băng sơn, một người anh khí hiên ngang, không thua gì nam tử.
- Huân Vũ tỷ tỷ.
Liễu Huân Vũ mỉm cười, ánh mắt ẩn hiện ôn nhu.
- Đã lâu không gặp, Lâm đạo hữu.
- Huân Vũ tỷ tỷ, Hàn Băng sư tỷ ở bên ngoài này rất nguy hiểm, chúng ta vào trong rồi nói chuyện.
- Nơi này có cường giả Thánh Cung tọa trấn, sao có thể nguy hiểm?
- Hai vị tỷ tỷ có lẽ không biết, dạo này yêu thú nổi loạn, ngay cả trưởng lão Thánh Cung cũng không làm gì được.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt mờ mịt của nhị nữ, hắn chỉ về phía đám nam nhân gần đó đang hướng cặp sắc nhãn nhìn về bên này.
Sau khi hai nàng vào phòng, Lâm Phong theo bản năng khóa cửa, vẻ mặt tươi cười nhìn hai nữ tử trước mặt.
- Huân Vũ tỷ tỷ, tìm đệ có chuyện gì không?
- Không có chuyện gì thì ta không thể tìm Lâm đạo hữu sao?
- Không phải, đại môn Lâm gia luôn mở to cửa chào đón tỷ tỷ.
Liễu Huân Vũ lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho Lâm Phong.
- Ta đúng là có chuyện muốn tìm Lâm đạo hữu, có người nhờ ta đưa cho đạo hữu thứ này.
Lâm Phong nhận lấy hộp ngọc, vừa nhìn thấy thứ bên trong, vẻ mặt thoáng hiện kinh ngạc, bên trong hộp ngọc là hai cái thẻ bài của Thánh Đan Các, một cái là địa cấp hồn dược, cái còn lại là địa cấp nguyên dược.
- Huân Vũ tỷ tỷ, thứ này thật sự tặng cho đệ sao?
- Không sai.
- Ai mà lại hào phóng như vậy?
- Đạo hữu thật sự không biết?
Lâm Phong nhíu mày, người quen của hắn ở Trường Hà Thánh Cung không nhiều, có thể bỏ ra hai gốc địa dược làm quà tặng ngoài Liễu Huân Vũ ra thì chỉ còn lại một người.
- Chẳng lẽ là Nam Cung đạo hữu?
- Đúng vậy, Nam Cung sư tỷ nói là muốn cảm tạ ân tình của Lâm đạo hữu bên trong Vô Cực bí cảnh.
Liễu Huân Vũ mỉm cười nhìn thanh niên đối diện.
- Xem ra mối quan hệ giữa Lâm đạo hữu và Nam Cung sư tỷ rất tốt.
Lâm Phong vừa thu hai cái thẻ bài vào cổ nhẫn thì cảm thấy lạnh người, hắn theo bản năng nhìn về phía Hàn Băng, phát hiện không có gì bất thường.
Bên trong căn phòng chỉ có ba người, nếu không phải là Hàn Băng vậy thì chỉ có thể là Huân Vũ, khi Lâm Phong nhìn thấy vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu của nữ tử đối diện, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề, hắn vội lắc đầu.
- Đệ và Nam Cung đạo hữu chỉ gặp nhau vài lần, chủ yếu là bàn luận đan đạo.
- Ta biết.
Chuyện bên trong bí cảnh Nam Cung sư tỷ đã kể lại toàn bộ cho Huân Vũ nghe, tuy hai bên giao dịch dựa trên lợi ích nhưng nàng vẫn có cảm giác bất an.
Nam Cung sư tỷ tài sắc song toàn, thế gian hiếm thấy, dù sao Lâm Phong cũng là nam nhân, Huân Vũ sợ hắn không thể kiềm lòng, nhưng khi nhìn thấy thái độ của hắn, trong lòng đã yên tâm hơn một chút.
Liễu Huân Vũ lại lấy ra thêm một cái hộp ngọc đưa cho Lâm Phong.
- Tặng cho đạo hữu.
- Tỷ tỷ có thể cho đệ biết thứ này là của vị đạo hữu nào tặng không?
- Là của Liễu đạo hữu.
Lâm Phong cẩn thận nhận lấy hộp ngọc, hắn chưa kịp mở ra thì đã nghe được tiếng thở dài cảm thán của lão đầu.
- Hài… thượng thiên vô nhãn a.
Bên trong hộp ngọc của Huân Vũ có hai mảnh hắc giáp, Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra lai lịch hai thanh niên này, đây chính là Hộ Thần Giáp mà hắn ngày đêm tìm kiếm.
- Muh ha ha ha ha… trời độ lão tử.
Đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu, lần trước gặp nhau ở Vô Cực Thánh Thành, Lâm Phong chỉ thuận miệng nhờ Huân Vũ tìm giúp mảnh Hộ Thần Giáp, không ngờ nàng lại tìm được đến hai mảnh, hơn nữa cả hai đều ẩn chứa thiên văn.
- Huân Vũ tỷ tỷ, thứ này tỷ tìm được ở đâu vậy?
- Ta vô tình thấy được bên trong bảo khố của Liễu gia.
Lâm Phong nghe Huân Vũ nói, ánh mắt thoáng qua chút thất vọng, nếu là tìm được bên trong một cái di tích nào đó biết đâu sẽ còn vài mảnh, có lẽ tộc nhân Liễu gia không biết lai lịch của thứ này nên đã ném vào bảo khố, vậy thì không thể tìm thêm được rồi.
Trong lúc Lâm Phong đang suy nghĩ về mảnh Hộ Thần Giáp thì giọng nói của Huân Vũ truyền đến.
- Lần này ta đến đây còn có một chuyện muốn nhờ Lâm đạo hữu trợ giúp.
Lâm Phong thu lại hai mảnh Hộ Thần Giáp, vỗ ngực đảm bảo.
- Huân Vũ tỷ tỷ yên tâm, mọi chuyện cứ giao cho đệ.
- Chuyện này có liên quan đến tồn vong của Liễu gia, Lâm đạo hữu không được nói cho bất cứ ai biết.
Hàn Băng nói xong thì xoay người rời đi, nàng chưa đi được vài bước thì giọng nói của Huân Vũ truyền đến.
- Đợi đã, Hàn Băng tỷ chuyện này cũng có liên quan đến tỷ.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, Lãnh gia và Liễu gia từ trước đến giờ nước sông không phạm nước giếng, sao lại có thể liên quan đến nàng.
- Là chuyện gì?
- Muội muốn nhờ tỷ tìm giúp một thứ.
Chuyện là sau khi U Minh Thánh Cung bị tiêu diệt, ngũ đại Thánh Cung bắt đầu truy sát số tàn dư còn lại, lúc đó có một vị trưởng lão Trường Hà Thánh Cung đã bí mật thu nhận một tên tuyệt thế thiên tài của U Minh Thánh Cung.
Vì để che giấu bí mật, vị trưởng lão Trường Hà Thánh Cung không chỉ giúp che đậy thân phận mà còn gả cả chất nữ cho thiến niên thiên tài kia.