Thiên La

Chương 169: U Minh Thánh Cung





Lâm Phong gật đầu, nói từ nãy đến giờ hắn vẫn chưa biết tên này đứng đây làm gì.

- Không lẽ chuyện mọi người xếp hàng ở đây có liên quan đến cái U Minh gì đó?

- Đúng vậy, Thánh Cung chuẩn bị tiến vào Ma Lĩnh Sơn Mạch để thăm dò, đệ tử muốn đi cùng thì phải đến Chủ Cung đăng ký.

- Sư đệ có biết khi nào xuất phát không?

Thanh niên gật đầu.

- Mười ngày sau, đệ còn nghe nói các vị trưởng lão đã tiến vào sơn mạch để thăm dò tình hình.

- Đa tạ sư đệ.

Lâm Phong vừa dứt lời liền xoay người rời đi, trước tiên phải tìm hiểu xem cái tàn tích đó là gì rồi mới quyết định có đi hay không.

Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.

- Tiểu tử ngươi muốn tìm hiểu về tàn tích U Minh?

- Đúng vậy, lão có cao kiến gì sao?

- Vậy thì không cần đến Tàng Thư Các, để lão phu kể cho nghe.

Lão đầu đã nói như vậy thì Lâm Phong không cần phải đến Tàng Thư Các, hắn quay trở lại Đan Cung, vừa đi vừa nghe lão đầu kể chuyện.

Lão đầu quanh năm ở bên trong giới chỉ, dù là khí linh cũng cảm thấy buồn chán, thỉnh thoảng Lâm Phong sẽ mua một đống thư tịch bỏ vào cho lão xem, đúng lúc trong số thư tịch đó có nhắc đến U Minh Thánh Cung.

Hơn vạn năm trước, thế lực đứng đầu Nam Hoang không phải là ngũ đại Thánh Cung mà là lục đại Thánh Cung, ngoại trừ ngũ cung bây giờ thì còn có U Minh Thánh Cung.

Trong số lục đại Thánh Cung thì U Minh Thánh Cung là thế lực hùng mạnh nhất, địa bàn Nam Hoang chia làm 10 phần thì U Minh chiếm hết 4 phần, tài nguyên phong phú, nội tình thâm hậu, đệ tử nhiều vô số, thiên tài xuất hiện như mây.

Sau một thời gian chung sống hòa bình, U Minh Thánh Cung bắt đầu dã tâm bành trướng thế lực, muốn thâu tóm toàn bộ Nam Hoang, bọn họ liên tục giao chiến với các Thánh Cung lân cận, trong vòng một năm đã chiếm được mấy chục cái thành trì lớn nhỏ.

Ngũ đại Thánh Cung đã sớm nhìn ra được dã tâm của U Minh Thánh Cung nên quyết định liên kết lại với nhau, từ đó tình thế bắt đầu thay đổi, U Minh Thánh Cung liên tục bị đẩy lui.

Cuối cùng một trận chiến kinh thiên động địa đã xảy ra, theo như cổ thư ghi lại, năm đó hai bên giao chiến liên tục mười mấy ngày đêm, thi thể chất thành núi, huyết nhục chảy thành sông, gần một nửa tu sĩ của Nam Hoang vẫn lạc, U Minh Thánh Cung cũng biến mất từ đó.

Từ sau trận đại chiến năm đó, thực lực ngũ đại Thánh Cung tổn thất thảm trọng, đó cũng là nguyên nhân chính làm cho Nam Hoang trở thành khu vực yếu nhất trong tứ hoang.

Lâm Phong nhíu mày.

- Một cái thánh địa to như vậy làm sao có thể biến mất?

- Chuyện này cổ thư không có ghi chép, lão phu đoán có thể là thủ đoạn của thánh nhân.

- Ý của lão là trong trận chiến năm đó có thánh nhân tham gia?

- Có thể.

Thánh nhân chính là cường giả mạnh nhất trong cái thiên địa này, tuy Lâm Phong chưa từng gặp qua thánh nhân nhưng hắn đã từng nhìn thấy tôn giả xuất thủ, nghe nói một vị thánh nhân có thể dễ dàng thổi bay cả đám tôn giả.

- Nếu là thủ đoạn của thánh nhân vậy thì không thể bỏ qua cái tàn tích này rồi.

- Đồng ý.

Một khi thánh nhân xuất hiện nhất định sẽ có đại sự xảy ra, không phải đánh nhau thì cũng là tranh giành bảo vật, thứ mà thánh nhân để ý chắc chắn không phải dạng vừa đâu.

Dù không đào được tuyệt thế bảo vật thì tìm được vài chục vạn thượng phẩm linh thạch cũng được, Lâm Phong xoay người nhìn bạo nữ phía sau.

- Mấy ngày nữa ta sẽ đi đến Ma Lĩnh Sơn Mạch, ngươi có muốn đi cùng không?

- Đi.

Phong Thanh Thanh không cần suy nghĩ liền trả lời, nàng đã hứa sẽ bảo vệ cho tên dâm tặc này thì nhất định sẽ làm được.

Di tích lần này có thể liên quan đến thánh nhân nên phải chuẩn bị cẩn thận, có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng, trước tiên phải tìm hiểu xem có bao nhiêu thế lực sẽ tham gia.

Nghĩ đến đây, Lâm Phong lại chuyển hướng, hắn biết một nơi có thể lấy được thông tin vừa nhanh vừa chuẩn xác.

Bên ngoài Ma Lĩnh Sơn Mạch, hắc vụ tràn ra càng lúc càng nhiều, cả cái sơn mạch rộng lớn trải dài mấy trăm vạn dặm gần như đã bị hắc vụ nhấn chìm.

Cách sơn mạch vài chục dặm, vài lão đầu lơ lửng trên không, ánh mắt ẩn hiện lo lắng, một lão đầu trầm giọng.

- Lão phu cảm giác có sát khí từ bên trong sơn mạch truyền đến.

- Chẳng lẽ là dư nghiệt của U Minh Thánh Cung?

- Không thể nào, U Minh Thánh Cung đã biến mất gần vạn năm, sao có thể lưu lại dư nghiệt.

- Vậy lão nói xem là tên nào đang ở bên trong?

Lão đầu nhíu mày, cho dù thánh nhân cũng chỉ có thọ nguyên vài ngàn năm là cùng, nếu không phải là dư nghiệt của U Minh Thánh Cung thì ai lại có thể tạo ra sát khí mạnh mẽ đến như vậy.

- Có khi nào là Ma Giáo không?

- Nếu là đám dư nghiệt đó thì không cần lo.

Một cái Ma Giáo đã làm cho cả Nam Hoang phải chao đảo, nếu bây giờ lại xuất hiện thêm tàn dư của U Minh Thánh Cung vậy thì phiền phức lớn rồi.

Đúng lúc này, có vài chục người cưỡi yêu thú bay tới, một lão đầu vừa nhìn thấy liền cất giọng châm biếm.

- Đám lão đầu Ngự Thú đánh hơi cũng nhanh thật.

Trong số ngũ đại Thánh Cung thì tứ cung đã xuất hiện, chỉ còn thiếu Trường Hà Thánh Cung, theo dự tính có lẽ vài ngày nữa cũng sẽ đến.

Bên trong một căn phòng của Đan Cung, Lâm Phong và đồng bọn đều có mặt đầy đủ, sau khi lấy được tài liệu liên quan đến tàn tích U Minh từ chỗ gian thương, Lâm Phong biết được gần như tất cả thể lực ở Nam Hoang đều sẽ tham gia vào sự kiện lần này.

Không chỉ ngũ đại Thánh Cung, còn có các gia tộc lớn nhỏ ở Nam Hoang cùng với hàng vạn tán tu đang trên đường tiến về Ma Lĩnh Sơn Mạch.

- Ta cũng muốn đi.

Lãnh Phi Dao là người đầu tiên mở lời, nàng suốt ngày chỉ quanh quẩn bên trong Đan Cung, đã chán muốn chết, bây giờ chính là thời cơ để nàng giải tỏa áp lực.

Phi Dao vừa dứt lời thì giọng nói lạnh lùng của tỷ tỷ truyền đến.

- Muội không được đi.

- Tại sao?

- Ta không cho phép.

- Muội phản đối…

Phi Dao vừa hét lên thì cảm giác hàn khí tràn vào cơ thể, nàng im lặng đứng một bên, chỉ có đôi mắt là vẫn còn hoạt động.

Lâm Phong nhìn ánh mắt cầu cứu của tiểu sư tỷ, hắn xem như không thấy, vị sư tỷ này nên bỏ ở nhà sẽ tốt hơn.

- Lần này đệ sẽ tham gia, sư huynh và sư tỷ có muốn đi cùng không?

Tuệ Vân khẽ lắc đầu.

- Ta không đi.

Phong Viêm lập tức hùa theo.

- Ta cũng không đi.

Lúc này chỉ còn lại Hàn Băng, ánh mắt mọi người đều tập trung về phía nàng.

- Ta đi.

Đúng như lão đầu dự đoán, chỉ cần Lâm Phong đi thì Hàn Băng chắc chắn sẽ đi theo, Tuệ Vân sư tỷ chỉ thích luyện đan nên sẽ không đi, Tuệ Vân mà không đi thì gian thương cũng sẽ không đi.

Lâm Phong lấy ra vài tờ đan phương giao cho Phong Viêm.

- Phong sư huynh, đây là vài loại đan dược đệ vừa tìm được, sư huynh xem có thể dùng được không?

Phong Viêm nhận lấy đan phương, ánh mắt vừa liếc qua liền gật đầu.

- Sư đệ cứ yên tâm lên đường, chuyện đan dược cứ giao cho sư huynh và sư tỷ giải quyết là được.

- Vậy tiểu đệ xin đa tạ.

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, hồng y nữ tử từ bên ngoài bước vào.

- Các ngươi thương lượng thế nào rồi.