Thiên La

Chương 167: Luyện Hồn





Lão đầu vừa nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của Lâm Phong liền đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.

- Tiểu tử ngươi quên Vô Cực Thánh Thụ rồi sao?

- Lão không nói thì ta cũng quên mất.

Sở dĩ đan thuật của Lâm Phong có thể tiến bộ thần tốc như vậy phần lớn là nhờ tu luyện bên cạnh Vô Cực Thánh Thụ, mỗi lần tu luyện, lão đầu sẽ thả ra một chút khí tức thánh thụ để trợ giúp, Hỏa Nguyên Thạch chỉ có tác dụng tinh thuần linh căn, giúp hắn tiết kiệm hỏa khí trong lúc luyện đan.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, hắn thử cảm nhận về quá trình luyện đan vừa rồi, đúng là dùng ít linh lực hơn bình thường một chút nhưng không đáng kể.

- Mặc kệ, có đỡ hơn không.

Sáng hôm sau, Lâm Phong chạy tới Vạn Bảo Các thu mua vật phẩm, trước tiên là đến chỗ giao dịch linh dược, hắn chỉ vừa lượn hai vòng đã bay mất mấy chục vạn trung phẩm linh thạch.

- Lão đầu, số linh dược này thật sự có thể luyện hóa hồn thạch sao?

- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.

Đây là lần đầu tiên Lâm Phong nghe nói có người dùng đan đỉnh để luyện chế khoáng thạch, không biết sẽ luyện thành thứ gì nữa.

Sau khi mua một ít linh dược, Lâm Phong đi tới chỗ giao dịch yêu thú, mục tiêu là địa cấp yêu đan, có thể mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu.

Giá một viên địa cấp yêu đan thấp nhất là 5 vạn trung phẩm linh thạch, Lâm Phong bỏ ra 100 vạn mua được 18 viên yêu đan.

Phong Thanh Thanh đứng bên cạnh nhìn thấy chỉ nhíu mày rồi thôi, nhiệm vụ của nàng là bảo vệ tên khốn này, còn chuyện hắn mua thứ gì không liên quan đến nàng.

Mua xong yêu đan, Lâm Phong lại chạy tới chỗ giao dịch binh khí, hắn tìm mua một số tài liệu rồi rời đi, chưa tới một canh giờ, lão đầu đã đốt hơn 200 vạn trung phẩm linh thạch.

Vừa trở về phòng, Lâm Phong nhìn thấy tiểu sư tỷ đã đứng đợi ở trước cửa, vẻ mặt của nàng hình như không được tốt.

Lãnh Phi Dao nhìn thấy tên sư đệ trở về, chỉ liếc hắn một cái rồi nói.

- Sư phụ có chuyện muốn nói với ngươi.

Phi Dao vừa dứt lời liền rời đi, Lâm Phong vội đuổi theo phía sau.

- Sư tỷ đợi đã.

- Ta có chuyện gấp, không có thời gian nói chuyện với ngươi.

- Là chuyện gì vậy, có cần đệ giúp không?

- Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm.

Lãnh Phi Dao nói xong thì xoay người chạy đi, Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi hướng về phòng của sư phụ hắn đi tới, tiểu sư tỷ nóng lạnh thất thường, nay giận mai vui là chuyện bình thường.

Lâm Phong đi tới trước một căn phòng thì dừng lại, giọng nói cung kính.

- Đệ tử Lâm Phong đến diện kiến sư phụ.

- Vào đi.

- Tham kiến sư phụ.

- Bộ dáng không tệ, xem ra tiểu tử ngươi gần đây sống khá tốt.

Lưu Vũ Đồng mỉm cười gật đầu, tên đệ tử này gần đây lập được không ít công lao to lớn cho Thánh Cung, bà lo sợ tâm tính của hắn sẽ thay đổi nhưng giờ thì yên tâm.

- Vi sư có hai chuyện muốn nói với tiểu tử ngươi.

- Mời sư phụ chỉ dạy.

- Ta đã sắp xếp thời gian diễn đan cho tiểu tử ngươi vào ngày mai, ngươi nhất định phải có mặt.

- Tuân lệnh.

Từ khi Lâm Phong bước vào chân truyền đệ tử vẫn chưa một lần diễn đan, Lưu Vũ Đồng phải để Tuệ Vân và Phong Viêm thay thế, lần này nhất định phải bắt hắn trả đủ.

- Gần đây tình hình Nam Hoang không được yên bình, tiểu tử ngươi nên hạn chế rời khỏi Thánh Cung.

- Đa tạ sư phụ quan tâm, đệ tử sẽ ghi nhớ.

- Đi đi.

Lâm Phong vừa rời phòng thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Xem ra tiểu tử ngươi đã bị tên nào đó để ý.

- Thanh niên tài sắc song toàn như ta bị người khác để ý cũng là chuyện bình thường.

- Tiểu tử ngươi đừng có mà chủ quan.

- Ta biết rồi.

Lâm Phong liếc nhìn bạo nữ đi phía sau, ý của lão đầu là muốn hắn phải dựa vào bản thân, không nên dựa vào người khác.

Sau khi về đến phòng, Lâm Phong lập tức lấy ra Thông Thiên Đỉnh, hắn ném mấy gốc linh dược vào trong, một lúc sau lại ném thêm mấy khối khoáng thạch.

Một canh giờ trôi qua, Thông Thiên Đỉnh rung lên, bên trong đỉnh bay ra một khối hồn thạch, gần chục cân Diệt Hồn Thạch bây giờ chỉ còn lại nửa cân.

Lâm Phong nhìn khối hồn thạch trong tay, hình dáng gần giống một viên đan dược, bạch sắc lúc đầu đã mờ đi vài phần.

- Lão đầu, nhìn xem có được không?

- Tạm được.

- Hình như bên trên hồn thạch còn có hương thơm của linh dược.

- Đó là mê hồn dược đã hòa vào hồn thạch.

Lâm Phong hít một hơi thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Thứ này khi kết hợp với hồn khí sẽ làm cho thần hồn tê dại...

- ẦM…

Lão đầu còn chưa dứt lời thì Lâm Phong đã nằm bất động trên giường, ánh mắt oán hận nhìn lão, thù này nhất định hắn sẽ không quên.

Bên trong một căn phòng cách đó không xa, Lãnh Phi Dao ngồi trên giường, miệng liên tục mắng chửi tên sư đệ của nàng.

- Tiểu Phong tử đáng chết, xấu xa, vô sỉ, hạ lưu…

Lãnh Hàn Băng quan sát pháp văn một lúc cuối cùng cũng không nhịn được, ánh mắt nhìn tiểu muội bên cạnh.

- Có chuyện gì sao?

- Tỷ tỷ hay là tỷ đổi tỷ phu cho muội có được không?

- Muội còn nói lung tung thì đừng trách ta.

Lãnh Phi Dao đảo mắt, nàng chạy tới bên cạnh ôm lấy cánh tay của tỷ tỷ.

- Hay là muội sẽ giúp tỷ tỷ tìm vài thiếu niên thiên tài để tỷ lựa chọn.

- Hắn lại chọc giận muội sao?

- Không có.

Phi Dao bỉu môi, ánh mắt lo lắng nhìn tỷ tỷ.

- Tỷ tỷ, muội có chuyện này muốn nói với tỷ nhưng tỷ phải hứa với muội là không được tức giận.

- Chuyện gì?

- Muội nghe nói tiểu Phong tử và Phong chấp sự có quan hệ mờ ám với nhau.

Cuối cùng Hàn Băng cũng hiểu vì sao tiểu muội của nàng lại giận lưu manh, chuyện của Phong Thanh Thanh lúc ở bí cảnh Lâm Phong đã kể hết cho nàng nên không có gì bất ngờ.

- Hai người đó thì sao?

- Hôm qua muội đến chỗ tiểu Phong tử thì biết được Phong chấp sự đã dọn đến ở cùng với hắn.

- Ở chung một phòng?

- Không phải, là ở cạnh phòng.

Phi Dao nhìn vẻ mặt của tỷ tỷ vẫn lạnh như thường, vẻ mặt lo lắng.

- Sáng nay muội còn nhìn thấy hai người đó đi chung với nhau, bộ dáng vô cùng thân mật.

- Thì sao?

- Tỷ tỷ không sợ tiểu Phong tử bị Phong chấp sự cướp mất sao?

Lãnh Hàn Băng nhìn vẻ mặt lo lắng của tiểu muội, đôi môi khẽ cong lên.

- Ta không sợ, chẳng phải muội nói sẽ giới thiệu cho ta vài vị thiên tài sao?

- Muội…

- Ta thấy muội còn lo lắng hơn ta, có phải muội sợ mất hắn không?

- Muội… muội chỉ lo cho tỷ tỷ mà thôi.

Phi Dao xoay người nhảy lên giường, ánh mắt hơi hoảng loạn, đúng là nàng có chút lo sợ, tiểu Phong tử rời đi sẽ không còn ai đưa nàng đi chơi.

Lãnh Hàn Băng bước tới ngồi bên cạnh tiểu muội, nàng dịu dàng trấn an.

- Chuyện của Phong Thanh Thanh không giống như muội nghĩ…

Hàn Băng mang hết mọi chuyện bên trong bí cảnh kể cho tiểu muội, theo như giao ước thì Phong Thanh Thanh sẽ bảo vệ Lâm Phong trong vòng 10 năm nên nàng dọn đến ở bên cạnh hắn cũng là chuyện hợp lý.

- Thật như vậy sao?

- Muội không tin ta?

- Không có.

Phi Dao bỉu môi.

- Tất cả là lỗi của tiểu Phong tử, vì đệ ấy không nói cho muội biết nên mới dẫn đến hiểu lầm.

- Tiểu muội ngốc.

Lãnh Hàn Băng cho rằng dù Lâm Phong có nói ra hết mọi chuyện thì tiểu muội của nàng vẫn không tin, nha đầu này rõ ràng là đang ghen với Phong Thanh Thanh.