Thiên La

Chương 159: Thú Triều





Tuy đã tiêu diệt được không ít yêu thú nhưng vẫn chưa tìm thấy tung tích của dư nghiệt Ma Giáo, không bắt được đám dư nghiệt này thì thú triều vẫn sẽ tiếp tục kéo đến.

Trong lúc các vị trưởng lão còn đang suy nghĩ thì Linh Mộng từ bên ngoài bước vào, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn đám lão đầu trước mặt.

- Xem ra các vị vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết vấn đề.

Linh Mộng tìm một chỗ ngồi xuống, ngọc thủ giơ lên, hai tên huyết y vệ mang theo hai hộp ngọc đặt lên bàn, bên trong mỗi hộp chứa mười cái túi trữ vật.

Lần này Linh Mộng đến đây không chỉ tìm hiểu tình hình mà còn mang theo tài nguyên để viện trợ cho Bạch Vân Thành, phần lớn là đan dược, binh khí và pháp chỉ.

- Thứ ta cần các vị đã chuẩn bị xong chưa?

Lão chấp sự lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Linh Mộng.

- Tất cả những thứ Thánh Nữ yêu cầu đều ở bên trong.

- Ta muốn nghỉ ngơi, không có chuyện quan trọng thì đừng làm phiền.

Linh Mộng thu lấy túi trữ vật rồi rời đi, đám lão đầu cũng không ngăn cản, bọn họ đã sớm nghe nói Thánh Nữ ngang ngược, không xem ai ra gì, dù là Thánh Chủ thì nàng cũng không để vào mắt.

Chuyện quan trọng bây giờ là phải phân phát tài nguyên cho đám đệ tử.

- Mau tập hợp toàn bộ đệ tử của Thánh Cung.

- Tuân lệnh.

Bên trong mỗi cứ điểm của Thánh Cung đều có phòng dành riêng cho Thánh Nữ và Thánh Tử, Linh Mộng vừa bước vào phòng liền ném túi trữ vật cho Lâm Phong rồi kéo Hàn Băng lên giường.

Lâm Phong nhận lấy túi trữ vật, thần thức vừa đảo qua liền phát hiện bên trong chỉ có mấy chục cái trận bàn, hắn lấy ra vài cái để lão đầu quan sát.

- Lão đầu, có nhìn ra được thứ gì không?

- Thì ra là như vậy.

- Như vậy là như thế nào?

- Loại trận pháp này ẩn chứa không gian chi lực, có thể mở ra một thông đạo với khoảng cách vừa đủ để xuyên qua phong linh.

Nói một cách dễ hiểu thì loại trận pháp này không phá vỡ phong linh mà là xuyên qua phong linh, bằng cách sử dụng không gian chi lực tạo ra một thông đạo.

Lâm Phong nhíu mày.

- Không gian chi lực là thứ gì?

- Đó là một loại nguyên lực thiên địa giống như ngũ hành nguyên lực.

- Nói vậy là trên đại lục còn có không linh chi thể?

- Tiểu tử ngươi đi xa quá rồi.

Chuyện quan trọng trước mắt là phải tìm cách giải quyết vấn đề của phong linh, chỉ cần vô hiệu hóa được trận pháp của Ma Giáo thì yêu thú sẽ không thể tiến vào.

Nếu yêu thú không thể tấn công thì Ma Giáo cũng không thể làm ngư ông đắc lợi, thực lực Thánh Cung không suy giảm thì Ma Giáo sẽ không dám phát động đại chiến, Lâm Phong lại có thời gian tu luyện.

Linh Mộng ngồi trên giường thưởng thức linh quả với Hàn Băng, ánh mắt vô tình đảo qua tên nam nhân gần đó, giọng nói lười biếng.

- Để xem nam nhân của muội lợi hại như thế nào?

Sau khi trờ về từ Vô Cực bí cảnh, Linh Mộng đã tìm hiểu rõ về tình hình của Nam Hoang, vấn đề nằm ở chỗ trận pháp kỳ lạ của Ma Giáo, chỉ cần phá giải được thì nguy cơ sẽ được giải quyết.

Nói đến trận pháp, Linh Mộng lại nghĩ đến Lâm Phong, ngay cả thiên địa kỳ trận hắn còn có thể phá được không chừng sẽ tìm được cách giải quyết.

Lãnh Hàn Băng lặng lẽ nhìn lưu manh, vừa nhận được tin hắn sẽ đến Bạch Vân Thành thì nàng đã lập tức đuổi theo.

Lâm Phong nhìn một lúc rồi thu lại trận bàn.

- Loại trận pháp này không đơn giản, ta cần thời gian để tìm hiểu.

- Bao lâu?

- Còn chưa biết được, nếu đến được nơi xảy ra thú triều có thể sẽ nhanh hơn.

- Chuyện đó ta sẽ giúp ngươi.

Sau khi thương lượng xong, Lâm Phong bị Linh Mộng đá ra khỏi phòng, đúng kiểu vắt chanh bỏ vỏ, hắn được sắp xếp ở bên cạnh phòng của Thánh Nữ để đảm bảo an toàn, thời buổi loạn lạc ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Bên ngoài Bạch Vân Thành, một đám hắc y nhân lặng lẽ di chuyển trong màn đêm, đến khi tới gần phong linh thì dừng lại, mỗi tên lấy ra một cái trận bàn ném vào phong linh, một canh giờ trôi qua, phong linh xuất hiện dị biến, một cái thông đạo dần hiện ra.

Cách đó mấy trăm dặm cũng có một nhóm hắc y nhân cầm trận bàn ném vào phong linh, mỗi lần tập kích, bọn chúng đều mở ra cùng lúc mấy cái thông đạo để yêu thú từ khắp nơi tràn vào, khiến cho Thánh Cung không thể tập trung phòng bị.

Sáng hôm sau, Lâm Phong vừa tỉnh giấc chưa được bao lâu thì có hai tên huyết y nhân xông vào phòng mang hắn đi, trời còn chưa sáng, toàn bộ đệ tử Thánh Cung đã tập trung ở cổng thành.

Bạch Vân Thành có bốn cổng chín và bốn cổng phụ, mỗi cổng đều có trưởng lão Thánh Cung tọa trấn, ngoài ra còn có chấp sự, đệ tử Thánh Cung, thế lực bên trong thành trì và vô số tán tu canh giữ.

Lúc này Lâm Phong đang đứng trên cổng chính phía bắc, xung quanh hắn có hàng vạn tu sĩ, dẫn đầu là trưởng lão Thánh Cung và các vị gia chủ của đại tộc, ngay cả Vạn Bảo Các và Thiên Khí Các cũng tham chiến.

Phía chân trời, khói bụi dần nổi lên, từng cơn địa chấn truyền đến, sau đó là vô số tiếng gào thét của yêu thú.

Khi đám yêu thú cách thành trì vài chục dặm, tiếng trống trận dồn dập vang lên, giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp thành trì.

- KHỞI TRẬN...

Trung tâm thành trì, một đạo kim quang phá không bay thẳng lên thương khung, khi đến độ cao vạn trượng thì nổ tung, một cái kim võng khổng lồ từ trên cao rơi xuống phủ kín cả Bạch Vân Thành.

Lâm Phong nhìn kim võng phía trên, hắn có thể cảm nhận được uy lực khủng khiếp của thiên cấp đại trận, giống như tường đồng vách sắt, không thể xuyên phá.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Kim Cang Trấn Nguyên Đại Trận, không tệ.

- Đúng là hoành tráng lệ, không biết phải tốn bao nhiêu linh thạch a.

Lâm Phong lần đầu nhìn thấy một tòa thiên cấp đại trận to lớn như vậy, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn, nhiệm vụ của hắn là bảo vệ trận nhãn, không để yêu thú tiến vào, trận còn thì thành còn, trận mất thì thành vong.

Hàng vạn yêu thú từ bên trong khói bụi xông ra, từ trên cao nhìn xuống như một mảnh hải vực tràn tới, khí thế áp thiên, không gì ngăn được.

- RỐNG… HÚ… NGÁO…

- Tới rồi.

Đám yêu thú đi đầu vừa chạm vào đại trận lập tức bị đánh bay, hơn ngàn đầu yêu thú cấp thấp bất động, không rõ sống chết, vài ngàn đầu yêu hầu xông tới, mỗi đầu mang theo một khối cự thạch ném về phía đại trận.

Một vị trưởng lão lăng không đối diện với đàn yêu hầu, đại thủ giơ lên, linh lực hùng mạnh đánh nát toàn bộ cự thạch.

- Hỏa Kích.

Từ trên cổng thành, một đạo hỏa quang bắn về phía đàn yêu hầu, hỏa quang quét tới đâu, yêu thú bị đốt tới đó, huyền thú và hoàng thú đều hóa thành tro tàn.

- Thật đáng tiếc.

Lâm Phong nhìn thấy vài ngàn đầu yêu thú chớp mắt đã vẫn lạc, ngay cả tro cốt cũng không còn, trong lòng tiết hùi hụi, dù chỉ là yêu thú cấp thấp nhưng có thể dùng số lượng bù vào chất lượng, bán ra cũng được không ít linh thạch.

- HỐNG…

Tiếng rống kinh thiên từ xa truyền đến làm cho linh lực của một đám tu sĩ hỗn loạn, một đầu man ngưu to lớn xuất hiện, hút thẳng vào đại trận.

- ẦM…

Tu sĩ đứng trên cổng thành có thể cảm giác được đại trận vừa rung lên, đám tu sĩ đứng phía trước bị khí thế của thiên cấp yêu thú ép đến xanh mặt, phải vận công điều tức.

- HỐNG…

Lại có thêm một đầu thiên cấp man ngưu xuất hiện, bọn chúng liên tục hút vào đại trận, tu sĩ còn chưa kịp phản ứng thì nghe thấy một tiếng thét lớn từ trên cao truyền đến.

- ÉC…

Hàng vạn đầu yêu cầm từ chân trời bay tới, trong đó có một đầu yêu cầm vô cùng to lớn, song dực dang rộng cả trăm trượng, che kín một góc trời.