Lâm Phong nhìn thấy tình hình không ổn, đành phải cầu cứu tiểu sư tỷ ngồi đối diện, Lãnh Phi Dao đang càn quét thức ăn thì bị ai đó đá vào chân, nàng vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy vẻ mặt khó xử của tên sư đệ.
- Chuyện gì cũng phải đến tay ta.
Phi Dao bỏ vũ khí xuống, ánh mắt lấp lánh nhìn hai túi trữ vật trước mặt.
- Tiểu Phong tử, nếu hai vị tỷ tỷ không nhận hay là đệ tặng cho ta đi.
Vừa dứt lời, ngọc thủ của Phi Dao lập tức vươn tới, chỉ tiếc là tu vi của nàng không bằng hai vị tỷ tỷ nên không lấy được.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày.
- Phi Dao, thứ này là của Lâm Phong, muội không thể lấy được.
- Tiểu Phong tử đã tặng cho tỷ vậy thứ này là của tỷ, nếu tỷ không lấy vậy chẳng phải trở thành vật vô chủ rồi sao?
Lâm Phong nghe tiểu sư tỷ nói liền hùa theo.
- Đúng vậy, thứ đệ tặng đi sẽ không bao giờ lấy lại.
Cuối cùng thì gian kế của Lâm Phong vẫn thành công, tuy cả hai nàng không muốn nhận nhưng giao linh thạch vào tay Phi Dao thì chẳng khác nào giao trứng cho ác.
Phi Dao hoàn thành nhiệm vụ lại bắt đầu càn quét thức ăn, nàng vừa cầm vũ khí thì phát hiện một nửa số thức ăn trên bàn đã biến mất.
- Đại hắc hổ, mau trả thức ăn cho ta.
- Hắc hắc…
Hổ ca lắc đầu, thức ăn đã vào tay sao có thể đưa cho người khác, ăn được nhiều hay ít phải dựa vào bản lĩnh của mỗi người.
Đang lúc trận chiến trên bàn ăn diễn kịch liệt thì cửa phòng mở ra, một nữ tử từ bên ngoài bước vào.
Lâm Phong còn chưa nhìn đã vẫy tay.
- Mau mang thức ăn lên gấp.
- Hừ.
Nữ tử hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi, Phong Viêm vội ngăn lại.
- Biểu tỷ đợi đã.
- Biểu tỷ?
Lâm Phong vừa ngẩng đầu liền trợn mắt há mồm, thức ăn trong miệng cũng rơi ra.
- Xong rồi.
Phong Thanh Thanh do dự một lúc, cuối cùng cũng bước vào phòng, ánh mắt nàng tức giận nhìn Lâm Phong, không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy dâm tặc thì nàng chỉ muốn phóng tới đánh cho một trận.
Phong Viêm cảm giác tình hình có chút căng thẳng, hắn vội mở lời hòa giải.
- Biểu tỷ nghe nói sư đệ vừa đột phá nên muốn đến chúc mừng.
- Thật sự là đến chúc mừng sao?
Lâm Phong nhìn vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của bạo nữ, nhìn kiểu gì cũng không giống như muốn chúc mừng hắn.
Phong Thanh Thanh nhìn chằm chằm Lâm Phong, bộ dáng như thú dữ nhìn con mồi, nàng cắn răng lấy ra một cái túi trữ vật ném cho tên đối diện.
- Cho ngươi.
- Còn có quà?
Lâm Phong lập tức bắt lấy, thần thức đảo qua thì thấy bên trong có đúng 10 vạn trung phẩm linh thạch.
- Phong chấp sự đúng là hào phóng, không giống như đám huynh đệ của ta, hài…
Đám người xung quanh vẫn tiếp tục càn quét thức ăn, hoàn toàn không để ý đến những lời Lâm Phong nói.
Phong Viêm nhìn tên sư đệ và biểu tỷ có thể ngồi chung một bàn, trong lòng âm thầm thở phào, bước đầu tiên của kế hoạch xem như ổn thỏa.
Một canh giờ trôi qua, đại tiệc kết thúc, mọi người đều rời đi, Phong Viêm đến bên cạnh Lâm Phong, sau đó lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho đối phương.
- Thứ đệ nhờ ta tìm giúp tất cả đều ở đây.
- Đa tạ sư huynh giúp đỡ.
- Lâm sư đệ, thật ra biểu tỷ của ta là một người rất tốt, chuyện lúc trước chỉ là hiểu lầm, sư đệ đừng để trong lòng.
- Sư huynh yên tâm, đệ biết phải làm sao.
Lâm Phong khẽ gật đầu, nếu sau này hắn có cơ hội treo bạo nữ lên đánh sẽ nể mặt gian thương mà đánh ít đi mấy cái.
Đêm đến, bên trong một căn phòng sang trọng, Lâm Phong lấy ra mấy cái túi trữ vật để trước mặt, đây là quà mà đám huynh đệ đã tặng, chúc mừng hắn đột phá thành công.
- Giờ lành đã điểm, đập hộp thôi.
Đầu tiên là đám huynh đệ Ảnh Nguyệt Đoàn tặng cho Lâm Phong một túi thịt yêu thú và mấy chục bình linh tửu, tiểu sư tỷ tặng cho hắn mấy viên đan dược, bên trên còn có cả ấn ký của nàng, trong túi trữ vật của Hàn Băng có vài tờ pháp chỉ, Huân Vũ thì tặng cho hắn hai gốc hồn dược và một mảnh ngọc bội, ngoài ra còn có không ít quà đồng môn gửi tặng, giá trị không nhỏ.
Lâm Phong nhìn núi quà trước mặt, trong đầu lóe lên một chủ ý.
- Có nên dùng Thăng Linh Đan đột phá không nhỉ?
- Tiểu tử ngươi tham vừa thôi.
Giọng nói của lão đầu truyền đến, thân ảnh của lão lơ lửng giữa phòng.
- Tiểu tử ngươi chỉ vừa đột phá, cần thêm thời gian tích lũy.
- Ta chỉ đùa thôi.
Lâm Phong sẽ không vì mấy món quà mà đốt cháy giai đoạn, tu chân càng về sau càng khó đi, vô số tu sĩ đã gục ngã trên con đường này, dù là thiên tài cũng không dám chạy loạn.
Lão đầu nhìn tiểu tử trước mặt một lúc rồi gật đầu, xem ra cái đầu của tên này vẫn còn dùng được, hai mắt vẫn chưa bị tài vật che mờ.
- Mau lấy tài liệu về Thượng Cổ Chiến Trường ra cho lão phu xem.
- Toàn bộ đều ở đây.
Từ sau khi nhìn thấy di vật của Thần Tộc, Lâm Phong nghe theo lời của lão đầu chạy đi khắp nơi tìm tin tức về Thượng Cổ Chiến Trường, càng tìm hiểu hắn lại càng cảm thấy nơi này chính là một cái đại bảo tàng.
Theo ghi chép, Thượng Cổ Chiến Trường tồn tại trước cả ngũ đại Thánh Cung, cứ vài chục năm sẽ mở ra một lần, không có thời gian cố định, lối vào sẽ hiện ra khắp Thiên La đại lục, tất cả tu sĩ đều có thể tiến vào.
Thượng Cổ Chiến Trường còn nguy hiểm hơn cả Hoang Nguyên, bên trong có vô số yêu thú, trong đó có một loại gọi là hồn thú, có thể tấn công linh hồn và phá hủy thần thức của tu sĩ.
Tuy nguy hiểm như vậy nhưng vẫn có không ít tu sĩ mạo hiểm tiến vào vì bên trong chiến trường ẩn chứa vô số thiên tài địa bảo, Trấn Thiên Chung một trong trấn cung chi bảo của Cửu Huyền Thánh Cung chính là tìm được ở nơi này.
Lão đầu trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng.
- Nếu lão phu đoán không lầm thì đây chính là nơi diễn ra Thần Ma đại chiến.
Hồn thú bên trong thượng cổ chiến trường có thể là do yêu thú cắn nuốt thần châu và ma châu rồi tiến hóa thành, thời đại của lão đầu vẫn còn lưu truyền một ít sự tích về Thần Ma nhị tộc.
Lâm Phong nghe đến đây, nhịn không được hỏi.
- Chẳng lẽ thời của lão không có xuất hiện Thượng Cổ Chiến Trường?
- Không.
Có lẽ là do thiên địa biến đổi dẫn đến phong ấn của Thượng Cổ Chiến Trường bị phá vỡ, tương truyền Thần Tộc và Ma Tộc sở hữu sức mạnh vượt xa nhân tộc, một khi đại chiến có thể làm cho đại lục sụp đổ, cho nên hai đại tộc đã phong ấn một vùng đất nào đó rồi tiến vào đại chiến.
Nhưng tất cả chỉ là suy đoán của lão đầu, đợi đến khi tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường thì mọi chuyện sẽ được làm rõ.
Lâm Phong ngồi một bên nghe lão đầu suy đoán, đột nhiên hắn nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng.
- Ta nghe nói phần lớn khu vực bên ngoài của chiến trường đã bị khai phá, muốn tìm bảo vật thì phải đi sâu vào bên trong.
- Tiểu tử ngươi sợ?
- Có thể không sợ sao?
Khu vực bên trong là nơi dành riêng cho tôn giả và vương giả, một tên linh giả ngũ cấp như hắn thì có thể làm được gì, không cẩn thận là một đi không trở lại, chưa kể đám yêu thú kia cũng không phải là loại thiện nam tín nữ.
- Tiểu tử ngươi yên tâm, lão phu có cách giúp ngươi tiến vào bên trong, nhân phẩm tốt một chút không chừng còn tìm thấy bảo vật.
- Thật sao?
Hai mắt Lâm Phong lấp lánh nhìn lão đầu.
- Tiền bối thật sự có cách?
- Trước tiên phải chuẩn bị vài thứ, có thể sẽ tốn một chút linh thạch.