Thiên La

Chương 124: Đan Đấu





Lãnh Hàn Băng đứng bên ngoài phòng đợi một lúc thì nghe thấy tiếng thét kinh hãi của tiểu muội, nàng vội hướng phòng của lưu manh đi tới, vừa bước tới cửa thì nhìn thấy hai tên bên trong bước ra.

Vẻ mặt Phi Dao tràn đầy đắc ý còn Lâm Phong thì mang bộ mặt đau khổ, tự nhiên lại mất 15 vạn trung phẩm linh thạch, lòng đau như cắt.

Lúc ba người Lâm Phong đi đến Chủ Cung thì nhìn thấy một đám người đang đứng chờ ở trước đại môn, Phong Viêm thấy sư đệ tới liền bước lên chào hỏi.

- Lâm sư đệ, tu vi của đệ thế nào rồi?

- Không có vấn đề.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt hưng phấn của gian thương, hình như tâm tình của đối phương rất tốt.

- Phong sư huynh có chuyện gì vui sao?

- Chuyện này phải đa tạ sư đệ giúp đỡ.

Mấy ngày hôm nay, Phong Viêm nghe theo lời của Lâm Phong, ngày đêm quấn lấy Tuệ Vân, tìm mọi cách giúp nàng lấy lại tinh thần, trời cao không phụ người có lòng, cuối cùng Tuệ Vân cũng cho hắn một cơ hội.

Lâm Phong mỉm cười, hắn chỉ bày kế, được hay không phải xem vào tình cảm của Phong Viêm dành cho Tuệ Vân sư tỷ.

- Chúc mừng sư huynh.

- Cái gì? Tuệ Vân sư tỷ chấp nhận ngươi rồi?

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh chợt hét lên, giọng nói của nàng đủ để cho mấy trăm tu sĩ đang tiến vào Chủ Cung phải quay lại nhìn, Tuệ Vân thì đỏ mặt chỉ muốn tìm một chỗ chui vào.

Lâm Phong biết Tuệ Vân sư tỷ da mặt mỏng, vội tìm cách giải vây.

- Thời gian thi đấu sắp bắt đầu, chúng ta mau vào thôi.

Trước khi bước lên chiến đài, Lâm Phong quay lại nhìn hai nữ nhân phía sau.

- Chờ tin tốt của đệ.

Chỉ cần hôm nay Lâm Phong thể hiện thật tốt, nhất định sẽ nổi danh thiên hạ, lúc đó thân phận của hắn không còn là một tên vô danh tiểu tốt ở Thương Vân Thành mà là một trong những thiên tài đan đạo xuất sắc nhất Nam Hoang, tiền đồ vô lượng.

Cho dù là đại tộc như Lãnh gia, Liễu gia thì cũng không dám xem thường Lâm Phong, khoảng cách giữa hắn và Huân Vũ, Hàn Băng lại được kéo gần thêm một chút.

Lãnh Hàn Băng và Huân Vũ khẽ nhìn nhau, cả hai có thể thấy được sự ôn nhu và kiêu ngạo trong đôi mắt đối phương, nữ nhân trong thiên hạ mấy ai không hi vọng nam nhân của mình có thể thành danh.

Bên trên chiến đài, đệ tử Cửu Huyền và Trường Hà đứng đối diện nhau, trận đấu lần này sẽ do Tuệ Vân dẫn đầu Cửu Huyền Đan Cung, Lâm Phong đứng ngay phía sau sư tỷ, có thể nhìn rõ đối thủ.

Đứng đầu Trường Hà Đan Cung vẫn là Nam Cung Như Mộng, trên gương mặt xinh đẹp vẫn giữ được nét bình tĩnh, ánh mắt tự tin của nàng đủ sức khiến cho đối thủ phải e sợ.

Lão chấp sự nhìn hai bên đã vào vị trí, bắt đầu công bố quy tắc, trận đấu hôm nay chia làm hai phần là phần đầu và phần cuối.

Phần đầu gọi là đoạt dược, các đệ tử phải tiến vào Đại Luân Trận để chọn ra linh dược thích hợp từ hàng vạn gốc, sau khi hoàn thành, đệ tử sẽ bước vào phần tiếp theo là luyện đan.

Đan dược luyện chế vòng này là Huyết Linh Đan, một loại đan dược chuyên dùng để bổ sung máu huyết cho tu sĩ trong lúc bị thương, mỗi viên có giá khoảng 1 vạn trung phẩm linh thạch.

Thứ tự của các đội sẽ dựa vào số lượng, chất lượng và thời gian luyện chế đan dược để xác định.

- Đệ tử thi đấu vào trận.

Toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu lần lượt bước vào Đại Luân Trận, bên trong đã có sẵn hàng vạn gốc linh dược, từ hoàng cấp đến địa cấp đều có đủ.

Lâm Phong nhìn núi linh dược trước mặt, hai mắt lấp lánh linh quang.

- Nhiều linh dược như vậy có mất vài gốc chắc là không ai biết đâu.

- Tiểu tử ngươi tốt nhất nên bỏ cái ý tưởng dở hơi đó đi, mỗi gốc linh dược đều có ấn ký, không cắn được đâu.

Đại Luân Trận vừa kích hoạt, cuồng phong lập tức nổi lên cuốn theo hàng vạn gốc linh dược xoay vòng trên không, nhìn từ xa như một cơn lốc khổng lồ cao đến mấy chục trượng.

- Trận đấu bắt đầu, keng...

Bên trên khán đài, hàng vạn tu sĩ liên tục hò hét cổ vũ cho Trường Hà Thánh Cung, số ít nghiêng về phía Cửu Huyền.

Lý Thành Hổ dẫn đầu một đám người liên tục hò hét.

- Lâm huynh đệ, cố lên…

Liễu Huân Vũ nhìn đám người phía sau gào thét như điên dại, trong lòng vô cùng hài lòng, không uổng công nàng đã bỏ linh thạch ra thuê.

Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn nam nhân bên dưới, lúc này trong ánh mắt nàng chỉ còn lại hình bóng của một tên lưu manh.

Bên trong Đại Luân Trận, đám đệ tử không ngừng tranh giành linh dược, Lâm Phong vừa lấy được một gốc địa cấp linh dược thì nhìn thấy tên đệ tử Trường Hà ở bên cạnh cũng sắp lấy được linh dược, hắn lập tức dùng linh lực đánh bay gốc linh dược của đối phương.

- Khốn kiếp.

Tên đệ tử Trường Hà mắng một tiếng, sau đó đuổi theo Lâm Phong, nói về thực lực thì Lâm Phong có phần thua thiệt nhưng nói về đào tẩu thì ít ai bằng hắn.

Lâm Phong vừa chạy vừa tìm linh dược, thỉnh thoảng lại tung chiêu phá hoại để giảm bớt tốc độ đoạt dược của đối thủ.

Đám đệ tử Trường Hà cũng không phải dạng vừa, bọn họ liên tục ngăn cản đối thủ, Tuệ Vân, Phong Viêm, Phi Dao đều nằm trong diện chăm sóc đặc biệt.

Lâm Phong vừa lấy thêm một gốc linh dược liền nhìn thấy một thân ảnh lướt khỏi Đại Luân Trận.

- Nữ nhân này đúng là lợi hại.

Bên trên khán đài, tiếng hò hét lại vang lên.

- Nam Cung sư tỷ đã rời trận, lần này Trường Hà thắng chắc rồi.

- Không có Vương Lăng thì Cửu Huyền thua chắc.

- Mau nhìn, lại có một tên chạy ra.

Người thứ hai hoàn thành phần thi đoạt dược là Phong Viêm, thanh niên này vừa rời trận lập tức lấy ra đan đỉnh nhưng tốc độ vẫn thua xa Nam Cung Như Mộng.

Thêm mấy người nữa thì đến lượt Lâm Phong rời trận, trước khi đi, hắn còn tiện tay ném cho tiểu sư tỷ mấy gốc linh dược, sau đó chạy tới chỗ luyện đan.

Lãnh Phi Dao là người cuối cùng rời trận, hai mắt nàng lúc này đã ửng hồng, đám đệ tử Trường Hà đúng là hiếp người quá đáng, bọn chúng liên tục đoạt lấy linh dược của nàng, đến khi tên cuối cùng rời đi thì nàng mới lấy đủ linh dược.

Một canh giờ trôi qua, lô đan dược đầu tiên được hoàn thành, người luyện chế là đệ tử Trường Hà, tổng cộng có 6 viên đan dược đồng nhất, đều là thượng phẩm.

Chuyện này nằm ngoài dự tính của phần lớn người tham gia dự đoán, bọn họ đều cho rằng người đầu tiên thành đan phải là Nam Cung Như Mộng.

Người tiếp theo thành đan là Lý Tuệ Vân, vẫn là lục đan thượng phẩm, tiếp theo là một tên đệ tử Trường Hà, cũng là lục đan thượng phẩm.

- Có chuyện gì vậy? Sao Nam Cung sư tỷ vẫn chưa thành đan?

- Chắc là sư tỷ đang nhường bọn chúng.

- Các người yên tâm, không có Vương Lăng thì Cửu Huyền thua chắc.

Thêm mấy đệ tử thành đan thì đến lượt của Phong Viêm, đan đỉnh rung lên, thất đan từ bên trong bay ra, lục đan thượng phẩm và một viên phế đan.

Đám người trên khán đài trợn mắt há mồm, làm thế quái nào bên trong Cửu Huyền lại có thêm một tên luyện thành thất đan.

Sau Phong Viêm, đến lượt một đệ tử của Trường Hà Thánh Cung luyện thành thất đan, cũng là lục đan thượng phẩm và một viên phế đan

Đám tu sĩ trên khán đài thở phào, phần lớn bọn chúng đều nằm kèo trên, chấp đối phương hai viên đan dược, nếu không có bất ngờ xảy ra thì bọn hắn vẫn sẽ thắng kèo hôm nay.