"Ta và ngươi có thâm cừu đại hận gì, ngươi phải đối xử với ta như thế này?"
Tống Niệm Giảo lộ ra biểu cảm tiếc nuối.
"Tỷ tỷ, vốn dĩ lúc đầu ta chỉ muốn đuổi ngươi đến trang t.ử nông thôn, ngươi cứ thành thật mà sống ở đó qua hết một đời, không tốt sao?"
Ta lau đi vệt m.á.u nơi khóe môi.
"Mà bây giờ, điều ngươi muốn không chỉ đuổi ta đi, mà còn có mạng của ta nữa."
"Ta cũng không muốn vậy." Tống Niệm Giảo thở dài một tiếng, ánh mắt điên cuồng: "Ai bảo ngươi phát hiện ra chuyện của ta và Tam hoàng t.ử chứ? Nữ t.ử chưa xuất giá cùng ngoại nam tư hội, đối với danh tiếng của ta chung quy không phải chuyện tốt, nếu để bệ hạ biết được thì cũng bất lợi cho Tam hoàng t.ử."
"Ngươi cũng biết là đang cùng ngoại nam tư hội cơ à." Ta cười lạnh: "Thứ không biết liêm sỉ."
"Nếu như ngươi c.h.ế.t rồi, phụ thân chỉ có mỗi đứa con là ta, đương nhiên là muốn cái gì có cái đó, ta còn lo gì không thể gả cho Tam hoàng t.ử?"
"Thế sao?" Ta lắc đầu: "Ngươi mở cửa sổ ra mà nhìn xem."
Ngoài cửa sổ, là phụ thân Thừa tướng đang nổi giận đùng đùng.
Lời vừa rồi, đã lọt vào tai ông không sót một chữ.
"Người đâu, dọn dẹp đồ đạc, qua mấy ngày đưa Nhị tiểu thư đến trang t.ử nông thôn, vĩnh viễn không được về kinh."
Tống Niệm Giảo bị kích thích đến mức choáng váng, chân mềm nhũn, bụng đập trúng góc bàn.
Máu tươi ồ ạt chảy ra từ dưới thân.
Nàng ta sảy t.h.a.i rồi.
15
Thừa tướng phu nhân đã cầu tình.
Tống Niệm Giảo được giữ lại trong phủ —— dưỡng tốt cơ thể rồi đi.
Nhưng cái thứ không nhớ lâu này, còn dám đến cửa khiêu khích ta.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Tam hoàng t.ử đã gửi thư cho ta, chàng đã cầu thánh chỉ, hôm nay sẽ đến bàn chuyện hôn sự."
Tống Niệm Giảo thân thể suy nhược, trong mắt lại có vài phần thần thái.
"Vậy sao?"
Ta hất cằm một cái về phía cửa.
"Đã gần đến giờ Dậu rồi, ta cược rằng hôm nay hắn không đến."
Tống Niệm Giảo sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn cứng miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chàng nhất định sẽ đến, chắc chắn là có việc chậm trễ rồi."
"Muội muội ngoan của ta, ngươi thật là quá ngu xuẩn."
Ta không nhịn được cười thành tiếng.
"Giữa các người không có hôn ước, thế mà lại xảy ra chuyện gian díu, đã vậy còn mang thai, giờ đây càng là sảy thai, thế mà ngươi còn trông mong hắn cưới ngươi làm chính phi sao?"
Tống Niệm Giảo theo bản năng lắc đầu: "Không, không, chàng là yêu ta, ngươi nói bậy!"
Ta liên tục lắc đầu.
Đơn giản là ngu xuẩn đến mức nực cười.
"Ngươi chẳng qua chỉ là vật thay thế của ta, dù ngươi được ghi danh làm đích tiểu thư thì đã sao? Đích nữ danh chính ngôn thuận là ta đây đã trở về rồi, đối với hắn ngươi còn có bao nhiêu trợ giúp nữa? Càng huống chi ngươi đã sắp bị đuổi về trang t.ử. Ta đoán ngươi chưa nói cho hắn biết, nhưng ngươi nghĩ hắn không tra ra được sao?" Ta nâng cằm nàng ta lên: "Theo ta được biết, Vinh Quốc Công có ý gả đích nữ nhà mình cho Tam hoàng t.ử làm chính phi, một đứa tiểu thư đã tàn tạ như ngươi, so sánh với quyền với tiền, ngươi nghĩ hắn sẽ chọn cái nào?"
"Tống Niệm Giảo, ngươi là thật sự không biết, hay là không muốn thừa nhận mà thôi?"
Tống Niệm Giảo khàn giọng.
"Ngươi nói bậy! Ngươi chẳng qua là ghen tị ta được ghi danh làm đích nữ, hưởng mười năm vinh hoa phú quý, lại được Tam hoàng t.ử thích."
"Đã như vậy, lời hay khó khuyên quỷ đáng c.h.ế.t." Ta ngả ra phía sau, dựa vào lưng ghế: "Ngươi tiếp tục đợi cái ảo tưởng hư vô mờ mịt đó của ngươi đi."