Tiêu Vân Dực vội lau cho ta, bất đắc dĩ thấp giọng nói: "Lần này nàng tiết chế chút đi, lần trước c.ắ.n cổ ta đầy vết thương, hại ta rất lâu không thể ra ngoài làm việc, ngay cả hoàng huynh cũng phái người tới hỏi thăm."
Thế mà trách ta được sao!
Lần trước Tiêu Vân Dực mặc một thân sa y mỏng, ngồi dưới trăng gảy đàn cho ta nghe.
Hơi nước từ suối nóng bốc lên mờ ảo.
Hồng Trần Vô Định
Thân thể nóng, lòng cũng nóng.
Ban đầu ta còn định nếm chút rồi thôi, nghĩ rằng cùng chàng ngắm sao cho t.ử tế.
Kết quả chàng cả người ướt đẫm, khoác sa y ngồi trên tảng đá uống rượu.
Ngẩng đầu nhìn trăng, rượu men theo yết hầu trôi xuống mà bản thân còn chẳng hay biết.
Sau đó chàng uống hơi nhiều, ngậm một quả nho đưa tới miệng ta, còn nghiêng đầu hỏi ta ngọt không.
Ta sao nhịn nổi chứ!
Ta áp sát tới, hôn lên môi chàng, lòng dạ rối bời nói: "Hôm nay thời tiết đẹp như vậy, chúng ta tới tiểu hoa viên chơi được không?"
Tiêu Vân Dực khó xử nói: "Nhưng chẳng phải phu nhân muốn xem ám khí sao?"
Ta dỗ dành kéo chàng đi về phía tiểu hoa viên, căn bản chẳng còn tâm trí nghĩ tới ám khí nữa.
Cho đến khi thấy Tiêu Vân Dực cả người dính đầy cánh hoa, nằm trong lều ở tiểu hoa viên.
Ta mới đầu óc choáng váng nghĩ rằng, haiz, chẳng phải nói sẽ xem ám khí cả ngày sao, sao lại thành ra thế này nữa rồi!
Tiêu Vân Dực khẽ thở dốc, cầu xin: "Phu nhân, động một chút đi…"
Mây mưa vừa dứt.
Ta và Tiêu Vân Dực đi tắm.
Sau đó, chàng tỉ mỉ bôi t.h.u.ố.c trị sẹo lên người ta.
Ngón tay Tiêu Vân Dực lưu luyến trên vết sẹo sau lưng ta: "Năm đó nàng đỡ cho Dung Xuyên một đao, giờ vết sẹo này gần như không còn thấy rõ nữa rồi."
Chuyện giữa ta và Bùi Dung Xuyên, sau này ta cũng nói rõ với Tiêu Vân Dực rồi.
Con sói đen bụng dạ khó lường này, từ lúc ở Mạc Bắc đã để mắt tới ta.
Khó trách sau khi sư huynh bị thương, ai ai cũng nói chỉ có kinh thành mới chữa được.
Khó trách sau khi ta vào thành, rất nhanh đã từ đủ loại lời đồn đoán ra mình là nữ nhi thất lạc của Trần gia.
Tất cả những chuyện ấy đều là chàng âm thầm thúc đẩy.
Ta vòng tay qua cổ chàng, lười biếng nói: "Chuyện dấm chua từ tám trăm năm trước rồi, đừng ăn nữa. Ngoan nào."