Nhưng cuộc sống sâu gạo sung sướng đó chỉ kéo dài đúng một tuần. Đừng hỏi vì sao, nói ra toàn là nước mắt thôi.
Trận chiến thực sự mang tên: Thưởng Hoa Yến định vào cuối tuần này.
Phụ mẫu nói muốn tổ chức một buổi đại tiệc thật long trọng để toàn bộ giới quý tộc và giới thượng lưu Kinh thành đều biết đến sự hiện diện của nàng, để sau này khi nàng tiếp quản sản nghiệp hay tài sản thì không ai dám dị nghị. Lúc cả nhà giơ tay tán thành, Minh Châu vẫn còn đang mải gặm đùi gà.
Đến khi nàng phản ứng lại thì Tống phu nhân đã bắt đầu gửi thiệp mời khắp các phủ vương công đại thần rồi. Tống Cảnh Hành ở bên cạnh bồi thêm một d.a.o: "Muội muội, muội đã chuẩn bị sẵn sàng để làm nhân vật chính chưa?"
Minh Châu lau cái miệng đầy dầu mỡ, tự tin vỗ n.g.ự.c: "Chuẩn bị xong rồi chứ, chẳng phải chỉ là đến ngồi ăn một bữa cơm thôi sao?"
Tống Cảnh Hành nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, cuối cùng vỗ vai nàng thở dài: "Muội muội, muội vẫn còn ngây thơ lắm."
Qua ngày hôm sau, Minh Châu chính thức hiểu thế nào là địa ngục quý tộc.
Đếm ngược 3 ngày trước đại tiệc.
Giờ Mão, khi bị mẫu thân lôi ra khỏi chăn, đầu óc Minh Châu hoàn toàn là một mảnh m.ô.n.g lung.
Kể từ khi về phủ, nàng áp dụng triệt để châm ngôn: "Trăng đi ngủ ta chưa ngủ, ta là bảo bối thức đêm; Mặt trời dậy ta chưa dậy, ta là sâu lười nhân gian".
Đúng 7 giờ, một đội ngũ tú nương và thợ trang điểm chuyên nghiệp có mặt chuẩn bị trét phấn lên mặt nàng.
Trét một lớp, đợi mười phút; lại trét thêm một lớp, đợi mười phút nữa... Minh Châu buồn ngủ đến mức suýt té nhào từ trên ghế xuống.
Nàng lơ mơ hỏi mẫu thân: "Mẫu thân, trang điểm thôi mà mất bao lâu ạ?"
Tống phu nhân ngẫm nghĩ một lúc: "Hôm nay mới chỉ là thử lớp hóa trang thôi, đại khái mất hai canh giờ nhé con."
"???" Hai canh giờ? Bình thường nàng ngủ một giấc cũng chỉ có bốn canh giờ thôi đó!
Mẫu thân dịu dàng an ủi: "Không sao đâu, đợi đến ngày đại tiệc chính thức, con sẽ phải ngồi yên để họ trang điểm trong vòng ba canh giờ cơ."
"..." Bây giờ nàng bỏ trốn về rừng hái t.h.u.ố.c thuê lại còn kịp không?
Buổi chiều, vừa thử xong lớp trang điểm, Minh Châu tưởng được đi ngủ, ai ngờ mẫu thân lại kéo nàng dậy: "Chưa được ngủ đâu con! Chiều nay chúng ta phải thử y phục!"
"Ủa chẳng phải hôm trước thử rồi sao mẫu thân?"
"Đấy là y phục mặc thường ngày, còn y phục dạ tiệc phải cung đình chế tác riêng!"
"Thế chế tác mất bao lâu ạ?"
"Bình thường mất ba tháng, nhưng mẫu thân đã đập một đống tiền vào rồi, họ thức trắng ba đêm để hoàn thành gấp cho con đó."
Minh Châu nhìn vào tờ hóa đơn đỏ ch.ót với một dãy số không dài dằng dặc phía sau mà cạn lời.
Nàng phải đứng im như tượng trong một căn phòng bốn bề đặt đầy gương đồng lớn. Ba vị tú nương lão luyện cứ đi vòng quanh nàng đo đo đạc đạc.
Bộ thứ nhất: Kiểu sườn xám cổ đại cách tân, ôm sát người lộ đường cong quyến rũ. Mẫu thân nhìn một hồi rồi lắc đầu: "Chững chạc quá, nó mới mười chín hai mươi tuổi thôi."
Bộ thứ hai: Kiểu công chúa cung đình váy xòe rộng, trông rất đáng yêu. Mẫu thân lại lắc đầu: "Trẻ con quá, nhìn như đi chơi đồ hàng ấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bộ thứ ba: Kiểu kết hợp nửa trên là cổ áo giao lĩnh truyền thống, nửa dưới là váy xòe bồng bềnh Đông Tây kết hợp.
Mẫu thân im lặng ba giây, quay sang hỏi tú nương: "Cái thiết kế gì thế này?"
Tú nương rụt rè đáp: "Dạ... là dung hợp phong cách Trung ngoại ạ."
Tống phu nhân: "Dung hợp tốt lắm, lần sau đừng dung hợp nữa nhé."
Minh Châu: "..."
Thử đến bộ thứ tám, Minh Châu hoàn toàn hóa đá tại chỗ. Mẫu thân thì vẫn soi mói: "Bộ này màu không chuẩn, bộ kia eo chưa thon..."
Nàng chịu không nổi liền hỏi: "Mẫu thân, rốt cuộc người muốn con phải trông như thế nào ạ?"
Tống phu nhân chống cằm tưởng tượng:
"Là kiểu vừa xuất hiện một cái liền làm lóa mắt toàn trường, đẹp đến mức vi phạm quy chế của triều đình, ngọt ngào đến mức vạn vật xung quanh đều mất hết sắc son ấy! Nói chung là... nhan sắc trực tiếp vượt quá tiêu chuẩn cho phép!"
Minh Châu im lặng. Cái yêu cầu này còn trừu tượng hơn cả mục tiêu cuộc đời của nàng nữa.
Đếm ngược 2 ngày trước đại tiệc.
Giờ Mão, nàng lại bị túm đầu dậy từ trên giường.
Lần này, Tống Quốc công đích thân ôm một cuốn sách dày cộp bước vào phòng, trên bìa viết ba chữ to tướng: Tống Thị Gia Phả.
Cái độ dày của cuốn gia phả này, Minh Châu cam đoan đọc xong mắt nàng sẽ trực tiếp bị lão hóa luôn.
Nguyên một buổi sáng, nàng phải học thuộc lòng tên tuổi của ba đời dòng họ. Buổi chiều, phụ thân bắt đầu giảng giải sơ đồ quan hệ nhân vật cho nàng nghe:
"Con nhìn xem, đây là Đại cô của con, cô ấy gả cho Đại cô phụ, sinh ra Biểu tỷ và Biểu ca của con. Biểu tỷ của con lại gả cho Biểu tỷ phu, sinh ra Ngoại sanh... Còn Biểu ca của con thì chưa thành thân..."
Minh Châu nghe đến mức tai lùng bùng, mắt nổ đom đóm: "Phụ thân... người có thể vẽ thành một cái sơ đồ cho con dễ nhìn không?"
"Ý kiến hay!" Tống Quốc công đập bàn.
Thế là ông vẽ ra một cái sơ đồ: Chằng chịt những đường kẻ, chằng chịt những cái tên. Minh Châu nhìn cái sơ đồ đó, trong một khoảnh khắc tưởng mình đang phải giải bài toán hình học hóc b.úa nhất thời cổ đại.
Nhưng may mắn thay, ngày cuối cùng trước đại tiệc, nàng được phê chuẩn cho nghỉ ngơi một ngày để dưỡng sức, chuẩn bị tinh thần bước vào trận chiến vinh hoa phú quý!
Cuối cùng thì ngày này cũng đến. Ngày mà Tống Minh Châu phải khoác lên mình bộ y phục "đẹp đến mức vi phạm quy chế của triều đình" để ra mắt giới thượng lưu Kinh thành.
Từ năm giờ sáng, nàng đã bị một binh đoàn gồm mười vị tú nương và nha hoàn đè ra giường để "bảo dưỡng toàn thân".
Sau khi trải qua ba canh giờ ngồi im như tượng để dặm phấn, kẻ mày, dán hoa điệp, Minh Châu cảm giác cái cổ của mình sắp gãy làm đôi vì gánh thêm năm cân trang sức bằng vàng ròng và ngọc bích trên đầu.
Khi nàng bước ra khỏi phòng, cả Tống Quốc công và Tống Cảnh Hành đang đứng đợi ở sân đều đồng loạt há hốc mồm.
Tống Cảnh Hành thậm chí còn dụi mắt ba lần, lắp bắp:
"Muội... muội muội? Muội vừa mới đi đầu thai... à không, đi cải lão hoàn đồng về đấy à?"