Kinh thành năm thứ ba sau đại hôn, Nhiếp chính vương phủ.
Vào một buổi chiều đầy nắng, Nhiếp chính vương phi Tống Minh Châu đang ngồi trên xích đu trong ngự uyển, tay cầm một củ cải trắng gọt vỏ ăn sống rau rảu, đôi mắt híp lại ngắm nhìn đàn gà mái tơ đang tung tăng mổ thóc.
Tiêu Dực bước tới, trên tay cầm theo một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bám đầy bụi đất phong trần. Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, đặt chiếc hộp lên đùi nàng, trầm giọng nói:
“Hôm nay ám vệ của bổn vương dọn dẹp lại căn nhà tranh cũ của nàng ở vùng quê Nam Bộ, tìm thấy chiếc hộp này chôn dưới gốc cây mận. Là di vật của cha mẹ nuôi nàng đúng không?”
Nhìn chiếc hộp gỗ mục nát, động tác gặm củ cải của Minh Châu bỗng khựng lại. Ánh mắt nàng xuyên qua làn khói bếp của vương phủ, dường như ngược dòng thời gian trở về cái năm nàng mới 6 tuổi.
Những năm ấy, trong mắt dân làng thôn dã, Tống Minh Châu là một con nhỏ mồ côi rách rưới, hằng ngày đeo cái gùi rách đi hái t.h.u.ố.c thuê cho các hiệu t.h.u.ố.c lớn với giá ba văn tiền một ngày.
Người ta cười nàng ngốc, chê nàng thô lậu, chỉ biết phân biệt mấy cây cỏ hạ sốt, cỏ cầm má u tầm thường.
Nhưng không ai biết rằng, mỗi đêm khi cả làng đã chìm vào giấc ngủ, cô bé từ lúc 6 tuổi ấy lại thắp một ngọn đèn dầu tù mù, lén lút lôi từ dưới gầm giường ra một bộ châm bạc sáng loáng.
Năm đó, cha nuôi của nàng trước khi tắt thở vì kịch độc tàn phá kinh mạch, đã dùng bàn tay gầy gò, sần sùi nắm c.h.ặ.t lấy vai nàng, dùng chút tàn lực cuối cùng để răn đe:
“Châu Nhi... con nghe cho rõ đây. Y thuật mà sư phụ truyền cho con, tuyệt đối... tuyệt đối không được bộc lộ trước mặt bất kỳ ai! Thứ độc trên người ta là do hoàng tộc hạ. Nếu con trị thương cứu người, danh tiếng truyền xa, kẻ thù năm xưa chắc chắn sẽ đ.á.n.h hơi được tung tích của con. Đến lúc đó, con chỉ có con đường c hết!”
Minh Châu năm 6 tuổi, nhìn cha mẹ nuôi héo úa như ngọn đèn trước gió, nàng khóc nghẹn ngào gật đầu, thề trước linh cữu của họ sẽ chôn giấu tài năng, làm một kẻ vô tri để bảo toàn mạng sống.
Từ đó về sau, nàng học cách "giả heo ăn hổ". Nàng đi hái t.h.u.ố.c thuê, chịu đủ mọi sự khinh rẻ của chưởng quầy hiệu t.h.u.ố.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có những ngày mùa đông tuyết phủ trắng xóa, đôi bàn tay nhỏ bé của nàng lạnh đến mức sưng tấy, rớm má u vì bới đất tìm củ mài, củ cải mang đi đổi bánh màn thầu.
Nàng rõ ràng có năng lực dùng một cây kim bạc để cải t.ử hoàn sinh, kiếm hàng vạn lượng vàng, nhưng nàng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, sống một cuộc đời thấp kém nhất.
Sự kìm nén và cô độc đó, suốt mười mấy năm qua, không một ai thấu hiểu. Nàng chọn cách dùng sự "tấu hài" để khỏa lấp đi nỗi sợ hãi và cảnh giác hằng đêm.
Mãi cho đến khi trở về phủ Quốc công, chứng kiến kịch độc của Tề Vương suýt chút nữa lấy mạng tỷ tỷ Tống Tri Vi ở trà lâu, Minh Châu mới hiểu ra: Nàng không thể trốn tránh được nữa. Kẻ thù đã tìm đến tận cửa, nếu nàng còn tiếp tục che giấu y thuật, nàng sẽ mất đi gia đình thật sự của mình một lần nữa!
Và bước ngoặt lớn nhất, chính là cái đêm trăng rằm nàng liều mạng xông vào phủ Nhiếp chính vương.
Khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Dực đau đớn đến mức phát điên, nhưng ánh mắt vẫn kiên định bảo vệ giang sơn, trong lòng Minh Châu bỗng vang lên lời dặn của sư phụ dị nhân năm xưa: “Khi nào con gặp được người khiến con nguyện ý dùng cả mạng sống để chữa trị, đó mới là lúc bàn tay vàng của con được phép xuất thế.”
Trở lại hiện tại, Minh Châu chậm rãi mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ ra. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có một chiếc khăn tay thêu hình bông hoa dại nham nhở do chính tay nàng thêu năm 6 tuổi, và một cuốn sổ tay y thuật ố vàng.
Tiêu Dực vòng tay từ phía sau, ôm c.h.ặ.t lấy bả vai nàng, cằm tựa lên tóc nàng, giọng nói dịu dàng chưa từng có:
“Mười mấy năm qua nàng đã phải chịu uất ức rồi. Từ nay về sau, có bổn vương ở đây, nàng muốn bộc lộ y thuật cứu người, hay muốn nằm ườn làm vựa muối ăn hại, bổn vương đều chống lưng cho nàng.”
Minh Châu hít hít cái mũi hơi cay xè, quay người lại, thẳng tay nhét nửa củ cải trắng đang ăn dở vào miệng Tiêu Dực, cười híp mắt tấu hài trở lại:
“Hừ, ai thèm ăn hại chứ! Vương gia mau ăn củ cải đi, ăn xong rồi thì ra sân cuốc đất trồng thêm cho ta một vườn thảo d.ư.ợ.c nhé. Vương phi của người chuẩn bị mở một y quán miễn phí cho bách tính nghèo rồi đây này!”
Tiêu Dực ngậm củ cải trắng, nhìn nụ cười rạng rỡ, không còn một chút bóng tối quá khứ nào của thê t.ử, trong lòng tràn ngập cảm giác viên mãn.
Quá khứ hái t.h.u.ố.c thuê ba văn tiền một ngày đã khép lại, giờ đây, "Bàn tay vàng" của nàng không chỉ giải được kịch độc thiên hạ, mà còn chữa lành hoàn toàn trái tim lạnh lẽo của vị Nhiếp chính vương bá đạo Kinh thành.