Thiên Kim Thật Cầm Kịch Bản Hài

Chương 12



Tống Cảnh Hành tò mò: “Luật dân dã gì cơ? Muội lại tính giở trò gì nữa đây?”

 

Minh Châu lôi từ trong n.g.ự.c áo ra một xấp bản vẽ tự tay nàng dùng than củi vẽ nguệch ngoạc, đắc ý lật ra từng tờ:

 

“Con gọi đây là Bản thiết kế Vựa Muối Thương Hội! Mọi người nhìn xem, Tề Vương bán d.ư.ợ.c liệu quý hiếm giá c.ắ.t c.ổ cho người giàu đúng không? Con có bàn tay vàng y thuật, con sẽ cho người lên núi hái các loại thảo d.ư.ợ.c bình dân, chế thành Viên ngậm ho bạc hà và Cao dán xương khớp. Giá thành cực rẻ, hiệu quả cực cao, bán số lượng lớn cho toàn bộ bách tính nghèo khổ ở Kinh thành!”

 

“Người giàu ở Kinh thành này có bao nhiêu vương tôn quý tộc chứ? Làm sao đông bằng hàng vạn bách tính lao động ngoài kia! Chúng ta lấy số lượng đè chất lượng, gom gió thành bão. Chưa kể...”

 

Minh Châu cười gian xảo, chỉ tay vào tờ bản vẽ tiếp theo:

 

“Ngành muối của hắn là muối thô, chát ngắt lại còn lẫn đầy cát hạt bẩn. Con có bí thuật lọc muối dân dã, có thể biến muối thô thành Muối tinh sấy trắng mịn, còn có thể làm ra Muối ớt và Muối tiêu chanh dùng để chấm đùi gà là nhức nách! 

 

Muội hỏi tỷ tỷ, nếu là tỷ, tỷ sẽ mua loại muối chát ngắt của Tề Vương hay mua loại muối vừa trắng vừa ngon của muội?”

 

Tống Tri Vi nhìn bản thiết kế kinh doanh đầy tính đột phá và lạ lẫm của muội muội, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng bỗng chốc bùng lên một tia thán phục kinh ngạc. Nàng vỗ tay cái bộp, cười lạnh:

 

“Hay! Hay cho chiêu lấy nông thôn vây quanh thành thị này của muội! Muội muội, kế hoạch này của muội hoàn toàn khả thi. Ta có sẵn hệ thống bến tàu và cửa hàng ở vị trí đắc địa, ngày mai ta sẽ cho lệnh đồng loạt treo biển khai trương Vựa Muối Thương Hội!”

 

Tống Quốc công và Tống Cảnh Hành nghe xong cũng há hốc mồm, trong lòng thầm cảm thán: 

 

Con gái/Muội muội nhà mình quả nhiên không phải người thường, đầu óc này đúng là thiên tài mờ!

 

Chỉ trong vòng nửa tháng, Vựa Muối Thương Hội của phủ Quốc công chính thức đổ bộ vào Kinh thành giống như một cơn bão táp.

 

Món Muối tinh sấy siêu mịn và Cao dán xương khớp giá năm văn tiền của Minh Châu vừa tung ra thị trường liền bị bách tính điên cuồng tranh cướp đến mức sập cả cửa tiệm. 

 

Người dân xếp hàng dài từ cửa thành Đông sang cửa thành Tây, doanh thu của thương hội Tống gia tăng vọt theo cấp số nhân, trực tiếp bóp nghẹt dòng tiền và ép các chuỗi cửa hàng của Tề Vương rơi vào cảnh ế ẩm, đóng cửa hàng loạt.

 

Tại vương phủ Tề Vương, nghe tin doanh thu tháng này sụt giảm đến tám phần, Tề Vương tức giận đập nát toàn bộ đồ sứ trong thư phòng, gầm lên:

 

“Một lũ ăn hại! Phủ Định Quốc công lấy đâu ra một kẻ thiên tài kinh thương như thế hả? Mau! Điều tra ngay cho ta kẻ đứng sau thương hội đó là ai!”

 

“Dạ... dạ bẩm vương gia, là vị tiểu thư thật vừa tìm về của Tống gia, Tống Minh Châu ạ...”. Tên thuộc hạ run rẩy đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tề Vương híp mắt, sát khí bùng lên: “Lại là con ả đó! Hết lần này đến lần khác phá hỏng chuyện tốt của ta. Không thể để nó sống sót thêm nữa. Sắp tới có buổi lễ Tế đàn cầu mưa tại Ngoại ô Kinh thành, hoàng thân quốc thích đều phải tham dự. Đêm đó, bổn vương sẽ cho t.ử sĩ tinh nhuệ nhất vây sát, băm thây ả đó vứt cho cá ăn!”

 

Minh Châu lúc này vẫn chưa biết mình đã lọt vào danh sách "nhất định phải ám sát" của phản diện. 

 

Nàng đang bận rộn ôm một rổ bánh bao mỡ heo mới ra lò, ngồi trên xe ngựa bọc vàng của mình đi dạo phố hưởng thụ cuộc sống phú bà.

 

Đột nhiên, chiếc xe ngựa khựng lại. Giọng nói quen thuộc, trầm thấp từ tính của Tiêu Dực từ bên ngoài vọng vào:

 

“Tống Minh Châu, ngồi trong xe ăn một mình không thấy c.ắ.n rứt lương tâm sao?”

 

Minh Châu vén rèm xe lên, quả nhiên thấy Nhiếp chính vương đang cưỡi trên một con hắc mã cao lớn, mặc một bộ tiễn y màu xanh thẫm, mái tóc đen buộc cao, khí chất anh tuấn, bá đạo làm sáng rực cả một góc phố.

 

Nàng chớp mắt, đưa một cái bánh bao ra: “Vương gia ăn không? Bánh bao mỡ heo mới nướng, thơm lắm nha.”

 

Tiêu Dực thúc ngựa tiến lại gần, cúi người xuống, không thèm đón lấy cái bánh từ tay nàng mà trực tiếp cúi đầu, c.ắ.n một miếng lớn ngay trên tay Minh Châu.

 

Ngón tay b.úp măng của Minh Châu vô tình chạm vào bờ môi mỏng ấm áp của hắn, một luồng điện vi diệu xẹt qua làm nàng giật thót mình, vội vàng rụt tay lại, mặt bỗng chốc đỏ bừng lên như quả đào chín.

 

Hắn nhai nhai miếng bánh, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng đầy ẩn ý, khẽ cười nhạt: “Ngon lắm.”

 

Minh Châu trừng mắt nhìn hắn, cố giấu đi sự bối rối trong lòng, lầm bầm: “Đồ lưu manh... Ăn bánh của ta rồi thì nhớ bảo kê thương hội của ta cho tốt đấy nhé!”

 

Tiêu Dực thu lại nụ cười, cúi xuống ghé sát tai nàng, trầm giọng nhắc nhở: “Bổn vương vừa nhận được mật báo, Tề Vương tính ra tay với ngươi tại buổi lễ Tế đàn cầu mưa sắp tới. Đêm đó, đừng rời xa bổn vương nửa bước. Mạng của ngươi... chỉ có bổn vương mới có quyền nắm giữ.”

 

Khoảng cách quá gần làm hơi thở nam tính của hắn phả vào mặt Minh Châu. Nhìn ánh mắt kiên định, tràn ngập sự bảo hộ của vị Nhiếp chính vương bá đạo này, tim Minh Châu bỗng nhảy sai một nhịp. 

Nàng hắng giọng một cái, lấy lại phong độ:

 

“Hừ, hắn muốn tới thì cứ tới! Đêm đó bản nương t.ử sẽ chuẩn bị sẵn một bao tải muối ớt, rải cho mù mắt lũ sát thủ nhà hắn luôn!”

 

Đêm lễ Tế đàn cầu mưa, bầu trời ngoại ô Kinh thành đen kịt không một gợn sao, gió rít lên từng hồi qua những ngọn thông già, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của một cơn bông bão sắp sửa đổ bộ.

 

Khu vực tế đàn được thắp sáng bởi hàng trăm ngọn đuốc rực lửa, nhưng ánh lửa bập bùng nhảy múa chỉ càng làm cho các bụi rậm xung quanh thêm phần âm u, quỷ dị. Các vương công đại thần và quyến thuộc đều đã an tọa.