Kinh thành phồn hoa cớ sao lòng người lại lạnh giá đến thế?
Tại một góc khuất của t.ửu lầu đông đúc nhất thành Đông, Tống Minh Châu đang ngồi gặm một cái màn thầu khô khốc.
Nàng vừa nhai vừa cố nuốt miếng bột mì nghẹn ứ ở cổ, đôi mắt long lanh ngập tràn nước mắt – không phải vì cảm động, mà vì thèm.
Ngay bàn bên cạnh, một đại gia nào đó vừa gọi một đĩa đùi gà quay mật ong béo ngậy, mùi thơm bay thẳng vào mũi Minh Châu khiến tuyến nước bọt của nàng hoạt động hết công suất.
Nàng lén nhìn đĩa đùi gà, rồi lại nhìn cái màn thầu thô sần sùi trên tay, thầm nghĩ cái cuộc đời làm thuê hái t.h.u.ố.c thuê này đúng là "nghèo từ trong m áu".
Ông trời ban cho nàng một gương mặt thanh tú, nhưng lại quên không đính kèm một chiếc ví dày.
Suốt mười mấy năm lưu lạc, lúc nghèo nhất, nàng thấy ông trời không chỉ đóng hết mọi cánh cửa của mình, mà còn cẩn thận khóa ch ết luôn cả cửa sổ.
Giữa lúc Minh Châu đang đấu tranh tư tưởng xem có nên dùng "bàn tay vàng" y thuật độc môn vừa học được của lão dị nhân trong rừng để bẻ một góc con gà bàn bên hay không, thì một luồng gió mát rượi lướt qua.
Mùi hương long diên hương nhạt cực kỳ cao quý xộc thẳng vào mũi nàng.
Một nam t.ử tuấn tú ngời ngời bước tới. Hắn mặc một chiếc trường bào bằng gấm thượng hạng, đường chỉ thêu bằng chỉ bạc ẩn hiện dưới ánh mặt trời, thắt lưng đính một miếng ngọc phỉ thúy có thể mua đứt cả cái t.ửu lầu này.
Khuôn mặt này, khí chất này, đúng là cực phẩm trong các cực phẩm!
Nam t.ử bước dừng lại ngay trước bàn của Minh Châu. Hắn không nói không rằng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ thô kệch, rồi tiện tay ném lên đó một thứ.
Bộp.
Một xấp ngân phiếu dày cộm, tờ nào tờ nấy in chữ đỏ của đại ngân hàng Kinh thành, mệnh giá: Vạn lượng!
Đầu óc Tống Minh Châu lập tức nổ tung một tiếng "đoàng". Kịch bản này nàng quen lắm, đọc sảng văn thấy người ta viết suốt rồi! Chắc chắn đây là vị đệ đệ sa cơ lỡ vận nào đó năm xưa từng được nàng bố thí cho nửa củ khoai lang, nay nghịch thiên cải mệnh thành vương tôn quý tộc, nay cưỡi xe ngựa đại gia tới báo ơn và b.a.o n.u.ô.i nàng đây mà!
Nghĩ đến cảnh từ nay không phải ngửi mùi đùi gà của bàn bên nữa, Minh Châu lập tức quăng luôn liêm sỉ ra ngoài cửa sổ t.ửu lầu.
Nàng lao thẳng tới, dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đùi của nam t.ử kia, đầu tựa vào đầu gối hắn, mắt rưng rưng lệ, giọng nói ngọt ngào pha lẫn chút nghẹn ngào:
"Tướng công! Chàng cuối cùng cũng trở về tìm thiếp rồi! Chàng bôn ba vất vả như vậy, thiếp ở đây gặm màn thầu chờ chàng đến hóa đá rồi đây này!"
Không khí trong t.ửu lầu trong nháy mắt đông cứng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mấy ngón tay đang cầm ngân phiếu của nam t.ử cực phẩm kia bỗng chốc cứng đờ. Khóe miệng hắn giật giật, cơ mặt rạn nứt từng mảng trước ánh nhìn chằm chằm của bàn dân thiên hạ.
Hắn cúi đầu, nhìn cô nương áo quần thô sơ đang ra sức bôi nước mũi vào chiếc quần gấm đáng giá ngàn vàng của mình, gằn từng chữ qua kẽ răng:
"Buông ra. Ta là đại ca ruột của muội!"
Minh Châu đang khóc lóc t.h.ả.m thiết bỗng khựng lại. Nàng chớp chớp mắt, ngước khuôn mặt lấm lem nhìn hắn:
"Đại ca?"
Nàng buông lỏng tay ra một chút, gãi gãi cái đầu ba ngày chưa gội vì tiếc tiền mua bồ kết.
Một luồng tĩnh điện vô hình xẹt qua, mấy sợi tóc mai của nàng dựng đứng lên dưới sự ngơ ngác của chính chủ, rồi theo một quỹ đạo vô cùng vi diệu, chúng nhẹ nhàng rụng xuống, dính chuẩn xác lên mũi chiếc giày thêu bằng da hươu phiên bản giới hạn của vị "đại ca" kia.
"Không đúng nha, vị công t.ử này." Minh Châu nghiêm túc phủi tay, "Ta từ nhỏ cha mẹ nuôi đều đã qua đời, lưu lạc đầu đường xó chợ, lấy đâu ra một vị đại ca nhiều tiền như lá rụng thế này?"
Tống Cảnh Hành – Thế t.ử của phủ Định Quốc công – nhìn mấy sợi tóc đang "khiêu vũ" trên mũi giày quý giá của mình, sắc mặt trở nên phong phú sắc màu giống như vừa nuốt phải mười cân chanh chua.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố nén ham muốn muốn xách cổ cô em gái này ném vào bồn tắm, trầm giọng nói:
"Thế muội có từng nghĩ đến một khả năng... Muội chính là vị đích nữ thật sự bị bế nhầm năm xưa của phủ Định Quốc công không?"
Theo lời của vị đại ca tự xưng này, thân thế của Minh Châu long trọng đến mức khiến nàng suýt tí nữa thì rớt hàm.
Hai mươi năm trước, phủ Quốc công gặp một trận truy sát đẫm m áu của hoàng quyền.
Cha mẹ nuôi của nàng thực chất là ám vệ trung thành, họ ôm nàng trốn về vùng nông thôn hẻo lánh, nuôi nàng đến năm sáu tuổi thì qua đời trong một "vụ tai nạn".
"Phủ Quốc công chúng ta đã dùng hết mọi nhân lực, lật tung cả giang sơn này lên mới tìm được muội nhờ vào mạng lưới mật thám mật báo."
Tống Cảnh Hành bước lên, nắm lấy đôi bàn tay đầy vết chai vì hái t.h.u.ố.c của nàng, ánh mắt lộ vẻ xót xa, "Bọn họ làm xong vụ này là có thể trực tiếp nhận bổng lộc nghỉ hưu luôn rồi."
Minh Châu nhìn bộ y phục gấm vóc của hắn, lại nhìn bộ đồ vải thô đầy miếng vá của mình, vô thức lùi lại một bước: "Huynh chắc chắn không nhận nhầm người chứ? Gương mặt này của ta đại trà lắm đấy."
Tống Cảnh Hành hừ một tiếng, lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc ngọc bài khắc chữ "Tống": "Năm ngoái muội bị bệnh nặng, có một vị đại phu đến chữa trị và lấy má u của muội để làm xét nghiệm huyết thống bằng bí thuật hoàng cung, muội quên rồi sao?"
Minh Châu giật mình, thảo nào năm ngoái có lão thầy lang kỳ quái cứ đè tay nàng ra châm kim lấy má u, còn lẩm bẩm cái gì mà "huyết mạch tương thông".
"Hơn nữa..." Tống Cảnh Hành nâng cằm nàng lên, nhìn thẳng vào gương mặt nàng, giọng điệu đầy tự hào, "Muội nhìn xem cái mũi này, cái đôi mắt này, giống ta như đúc. Ban đầu ta còn tưởng đây là tình duyên thiên định, ai ngờ lại là má u mủ tình thâm!"