"Không... không thể nào..." Quý Ly nghiến răng, hai mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ sòng sọc. Lão thô lỗ gạt phăng tệp hồ sơ của Cố Quyết xuống đất, gầm gừ như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Cho dù tao có thao túng dòng tiền thì sao? Cố Quyết, mày đừng quên, luật vẫn là luật! Lục Tang Tửu hiện tại là một kẻ trắng tay. Tài khoản của nó đã bị tao đóng băng toàn bộ. Nó không có lấy một đồng vốn để bảo lãnh cho Xích Phong hoạt động trở lại. Theo quy định, nếu không có nguồn vốn đối ứng trong vòng hai mươi bốn giờ, quyền thừa kế của nó vẫn sẽ bị hủy bỏ! Mày lấy quyền gì mà giao công ty cho một con ranh bệnh tật không có nổi một cắc bạc?"
Sự tuyệt vọng khiến Quý Ly xé bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ đạo mạo, lộ ra bản chất của một gã độc tài bẩn thỉu. Hắn chỉ thẳng tay vào mặt Lục Tang Tửu, cười gằn: "Mày nghĩ mày thắng rồi sao, con khốn? Tao nói cho mày biết, ở cái Lạc Thành này, không một ngân hàng nào dám mở hầu bao cho mày nếu không có cái gật đầu của tao!"
Ngay khoảnh khắc Quý Ly dứt lời, cánh cửa phòng họp bằng gỗ sồi nguyên khối đột ngột bị đẩy tung ra từ bên ngoài.
"Ồ? Chủ tịch Quý quả nhiên uy phong lẫm liệt, một tay che cả bầu trời Lạc Thành cơ đấy."
Một giọng nói trầm ấm, từ tính nhưng mang theo sự trào phúng tột cùng vang lên. Tạ Ngưng Uyên bước vào. Anh mặc một bộ âu phục cắt may thủ công màu xanh đen tuyệt mỹ, chiếc kính gọng vàng vắt ngang sống mũi tôn lên vẻ đẹp cấm d.ụ.c, ôn hòa nhưng lại toát ra áp bách khiến người ta không thở nổi. Phía sau anh là một đội ngũ luật sư và chuyên gia tài chính đi theo như hình với bóng.
Bước chân của Tạ Ngưng Uyên thong thả, nện xuống mặt t.h.ả.m phát ra những tiếng động nhịp nhàng. Anh đi thẳng đến bên cạnh ghế của Lục Tang Tửu, tự nhiên chống một tay lên lưng ghế của cô, ánh mắt sắc lẹm lướt qua gương mặt đang méo xệch của Quý Ly.
"Tạ... Tạ Ngưng Uyên? Anh đến đây làm gì? Đây là cuộc họp nội bộ của gia tộc họ Lục!" Quý Ly lùi lại một bước, giọng nói đã bắt đầu run rẩy. Lão thừa biết Tạ Ngưng Uyên là ai. Kẻ đứng sau Quỹ đầu tư Vạn Phật – một con quái vật tài chính khổng lồ luôn hoạt động trong bóng tối, chuyên thâu tóm và nghiền nát những tập đoàn ngạo mạn nhất.
"Ta đến để sửa lại một chút nhận thức sai lầm của ông." Tạ Ngưng Uyên mỉm cười, nụ cười đẹp đến ma mị nhưng lại lạnh thấu xương. Anh giơ tay lên, một vị trợ lý lập tức bước tới, đặt một bản hợp đồng mạ vàng lên mặt bàn, ngay trước mặt Cố Quyết.
"Luật sư Cố, phiền anh kiểm tra." Tạ Ngưng Uyên cất giọng rành rọt. "Đây là Thư bảo lãnh vô điều kiện do đích thân tôi, đại diện cho Quỹ đầu tư Vạn Phật ký kết. Kể từ giây phút này, Vạn Phật sẽ bơm vốn không giới hạn cho chi nhánh Xích Phong, đồng thời bảo lãnh toàn bộ rủi ro tài chính cho người thừa kế hợp pháp – Lục Tang Tửu. Bất cứ ngân hàng nào dám phong tỏa tài khoản của Lục đại tiểu thư, Vạn Phật sẽ trực tiếp thu mua ngân hàng đó."
Lời nói bá đạo, ngông cuồng đến mức phi lý, nhưng thốt ra từ miệng Tạ Ngưng Uyên lại mang theo sức nặng tuyệt đối không thể nghi ngờ.
Đồng t.ử của Diệp Chi Dao co rụt lại. Cô ta nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng mạ vàng ch.ói mắt, rồi lại nhìn sang người đàn ông hoàn mỹ tựa thiên thần đang đứng che chở phía sau Lục Tang Tửu. Cơn ghen tị điên cuồng dâng lên ngập cổ họng khiến cô ta muốn nôn mửa. Tại sao? Tại sao một con bệnh ốm yếu, sắp c.h.ế.t như Lục Tang Tửu lại có thể khiến một nhân vật tầm cỡ như Tạ Ngưng Uyên đứng ra bảo vệ vô điều kiện? Cô ta mới là thiên kim tiểu thư được mọi người tung hô cơ mà!
"Tạ tiên sinh..." Diệp Chi Dao c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rớm m.á.u, cố nặn ra vài giọt nước mắt t.h.ả.m thương nhất, bước lên nửa bước. "Anh đừng để chị ấy lừa. Chị Tang Tửu tâm trí không ổn định, chị ấy chỉ đang lợi dụng anh thôi... Công ty này giao cho chị ấy sẽ thực sự sụp đổ mất."
Tạ Ngưng Uyên thậm chí không thèm liếc nhìn Diệp Chi Dao lấy một cái. Anh cúi đầu, ghé sát vào tai Lục Tang Tửu, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Con ch.ó nhỏ sủa ồn ào quá, em có muốn tôi nhổ răng nó luôn không, đại tiểu thư?"
Lục Tang Tửu khẽ cười, một nụ cười rực rỡ, ma mị, hoàn toàn trút bỏ lớp vỏ bọc yếu đuối giả tạo. Cô chậm rãi đứng dậy. Mặc dù cơ thể vẫn còn gầy gò, nhưng khí thế tỏa ra từ người cô lúc này lại bễ nghễ, cao ngạo như một nữ ma đầu thực thụ đang giẫm đạp lên lũ sâu bọ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Không cần phiền đến Tạ tiên sinh. Rác rưởi trong nhà, tự tay tôi dọn mới thấy sảng khoái." Lục Tang Tửu bước vòng qua bàn, tiến lại gần Diệp Chi Dao.
Diệp Chi Dao hoảng sợ lùi lại, nhưng Lục Tang Tửu đã vươn tay, dùng hai ngón tay thon dài bóp c.h.ặ.t lấy cằm cô ta, ép cô ta phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình.
"Em gái ngoan," Lục Tang Tửu cất giọng êm ái, nhưng từng chữ lại sắc như d.a.o cạo, "Kỹ năng diễn kịch của em kém cỏi quá. Nước mắt của em rẻ tiền đến mức không đáng để tôi dùng làm giẻ lau giày. Từ nay về sau, Xích Phong là địa bàn của tôi. Bất cứ kẻ nào dám thò bàn tay dơ bẩn vào, tôi sẽ c.h.ặ.t đứt bàn tay đó. Bao gồm cả em, và cả lão già vô dụng đang đứng run rẩy đằng kia."
Lục Tang Tửu hất mạnh tay, hất văng Diệp Chi Dao ngã nhào xuống sàn t.h.ả.m. Cô quay lưng, bước đến trước mặt Cố Quyết, rút chiếc b.út máy nạm kim cương từ trong túi áo ra.
"Luật sư Cố, mọi điều kiện đã thỏa mãn. Đưa hồ sơ cho tôi."
Cố Quyết gật đầu, ánh mắt ánh lên một tia nể phục hiếm hoi. Anh ta đẩy Hồ sơ tín thác Xích Phong về phía Lục Tang Tửu, lật sẵn đến trang cuối cùng.
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, dưới ánh mắt phẫn nộ đến nứt toác của Quý Ly và tiếng nức nở uất ức tột độ của Diệp Chi Dao, Lục Tang Tửu ưu nhã đặt b.út. Từng nét chữ uyển chuyển, kiêu ngạo và sắc bén được ký xuống giấy, chính thức đóng đinh số phận của kẻ thù.
Cô gập tài liệu lại, ôm vào n.g.ự.c, rồi quay sang nhìn Quý Ly, mỉm cười rạng rỡ: "Cảm ơn dượng Quý đã 'chăm sóc' tài sản của tôi suốt thời gian qua. Đội ngũ kiểm toán độc lập của tôi và cảnh sát kinh tế sẽ đến thăm văn phòng của dượng trong vòng ba mươi phút nữa. Chúc dượng có một kỳ nghỉ dài hạn vui vẻ trong tù."
Quý Ly ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, lảo đảo lùi lại rồi ngã phịch xuống ghế, thở dốc, hai mắt trợn ngược. Toàn bộ đế chế quyền lực mà lão cất công xây dựng bằng sự lừa lọc đã bị Lục Tang Tửu nghiền nát chỉ trong một buổi sáng.
Lục Tang Tửu không buồn nhìn thêm những kẻ thất bại lấy một giây. Cô xoay người, vươn tay khoác lấy cánh tay của Tạ Ngưng Uyên.
"Vở kịch kết thúc rồi. Chúng ta đi thôi, Tạ tiên sinh. Tôi đột nhiên thấy đói bụng."
Tạ Ngưng Uyên khẽ cong môi, ánh mắt nhìn cô tràn ngập sự sủng nịnh xen lẫn hứng thú mãnh liệt. Anh nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, đan mười ngón tay vào nhau, dẫn cô bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt.
"Được thôi, đại tiểu thư. Bữa sáng hôm nay, tôi mời. Nhân tiện, chúng ta có thể bàn một chút về việc... thu phục toàn bộ Tập đoàn Linh Hư trong tương lai."
Hai bóng người, một cao ngạo thâm trầm, một xảo quyệt rực rỡ, hiên ngang sải bước dọc theo hành lang trải t.h.ả.m đỏ của biệt thự nhà họ Lục. Phía sau họ là những tiếng gào thét tuyệt vọng, những giọt nước mắt giả tạo bị vạch trần và một vương triều mục nát đang bắt đầu sụp đổ.
Lục Tang Tửu khẽ ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt qua khung cửa sổ lớn. Cơ duyên đầu tiên đã đoạt lại thành công. Cuộc đời mới của cô ở thế giới này, bây giờ mới thực sự trải đầy ánh hào quang rực rỡ.