Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 70: Fanservice: Tôi là một tác giả nổi loạn





Sau khi ăn no nê tảng thịt thú nướng bên chiếc bàn đá tự chế, Trần Trường Sinh nằm ợ hơi vỗ bụng, bỗng nhiên quay sang nhìn Lâm Phong và Tuyết Nguyệt. Hai người đồ đệ xuất chúng của hắn, giờ đây đều đã đột phá Kim Đan kỳ, đang nghiêm túc ngồi lau kiếm và pha trà. Trần Trường Sinh buông một câu hỏi bâng quơ:

"Lâm Phong này, trên đời có vạn nẻo đường, nhưng tại sao lúc ta đi lạc, đường nào cũng dẫn đến ngõ cụt?"

Lâm Phong đang lau kiếm bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt hắn trợn trừng, thanh Thanh Phong Kiếm trong tay khẽ run lên. Trong đầu vị thiên tài kiếm đạo lúc này như có hàng vạn tia sét xẹt qua.

"Vạn nẻo đường... đều là ngõ cụt? Ý Sư phụ là... vạn pháp giai không, kiếm đạo vô ngã? Khi bị dồn vào ngõ cụt, đó mới là lúc kiếm tâm chân chính được giải phóng để chém rách hư không?!"

Oanh!

Lâm Phong cảm thấy bình cảnh tu vi Kim Đan sơ kỳ của mình bỗng nhiên lung lay. Chỉ một câu hỏi bâng quơ của sư phụ mà ẩn chứa đại đạo thâm sâu khôn lường! Hắn hít sâu một hơi, kính cẩn chắp tay: "Sư phụ, câu hỏi của người quá thâm sâu, đệ tử tư chất ngu muội, thật sự không thể đo lường được câu trả lời!"

Tuyết Nguyệt bên cạnh cũng chớp đôi mắt xinh đẹp, môi thơm định mở lời thì đúng lúc này, bầu trời phía trên khu rừng bỗng nhiên tối sầm lại.

Không phải mây đen kéo đến, mà là cả một mảng không gian đang bị thứ gì đó cưỡng ép xé rách. Một cỗ uy áp nặng nề như hàng vạn ngọn núi Thái Sơn đột ngột giáng xuống, đè nặng lên vai tất cả mọi sinh vật trong bán kính trăm dặm. Chim chóc ngừng hót, yêu thú gục ngã, không khí đặc quánh lại đến mức không thể hít thở.

Xoẹt!

Giữa không trung nứt ra một cái hố đen ngòm. Từ trong vòng xoáy hư không đó, lôi điện cuồn cuộn chớp giật, băng sương lạnh buốt phủ kín đất trời. Một gã đàn ông trung niên mang diện mạo bợm trợn, khoác cẩm bào tím thêu kim long đạp hư không bước ra. Khí thế Luyện Hư Hậu Kỳ tản mát khiến thiên địa như muốn sụp đổ.

Trần Trường Sinh ngơ ngác nhìn gã đàn ông lơ lửng trên trời, tay vẫn còn cầm khúc xương đùi gà, tò mò hỏi vọng lên:

"Ngươi là ai?"

Gã đàn ông liếc đôi mắt sắc như dao cạo nhìn xuống, hai tay chắp sau lưng, giọng nói mang theo chân ngôn đại đạo ầm ầm vang dội:

"Ta là Lạc Phá Lôi! Hahaha"

“Cưới cái méo gì?” Trần Trường Sinh chớp chớp mắt.

Nói đoạn, hắn quay sang nhìn Lâm Phong: "Tên này nghe quen quen, hình như là chủ nợ của ta ở kiếp trước à? Nhưng mà tên Lạc Phá Lôi thì liên quan gì mà phải sợ? Hắn bị sấm sét đánh hỏng não à?"

Lạc Phá Lôi nghe vậy, gân xanh trên trán giật giật. Chưa từng có kẻ nào dám đứng trước mặt tộc trưởng Lạc gia Bát Cấp Thế Lực mà dám nhơn nhơn như thế.

"Ranh con muốn chết!"

Lạc Phá Lôi hừ lạnh một tiếng, uy áp Luyện Hư kỳ triệt để bộc phát.

Rầm!

Uy áp quá lớn khiến mặt đất sụt lún. Lâm Phong không chịu nổi cỗ lực lượng áp chế tinh thần và thể xác kinh khủng này, hai đầu gối khuỵu mạnh xuống nền đất, khóe miệng trào ra máu tươi. Thế nhưng, kiếm cốt của thiên tài không cho phép hắn cúi đầu trước kẻ sỉ nhục sư phụ mình. Lâm Phong nghiến răng, ngẩng phắt đầu lên gầm lớn:

"Ngươi... quá đáng!"

Lạc Phá Lôi ánh mắt lãnh khốc như băng ngàn năm, khinh bỉ nhìn Lâm Phong: "Một con kiến hôi cũng dám sủa bậy trước mặt Cự Long?"

Ngón tay hắn chỉ nhẹ một cái.

Lạc Nguyệt Băng Chưởng!

Một đạo chưởng ấn mang theo hàn khí tuyệt đối cắt ngang không gian.

Quá nhanh!

Nhanh đến mức ngay cả cặn bã thời gian cũng không kịp lưu lại.

Phập!

Đôi mắt Lâm Phong trợn tròn. Thanh Phong Kiếm rơi xuống đất kêu cái 'keng'. Ngay sau đó, cái đầu của vị thiên tài kiếm đạo lăn lóc trên mặt đất, lìa khỏi cổ, máu tươi phun xối xả như suối. Lâm Phong chết ngay tại chỗ, ngay cả Nguyên Anh cũng bị đông cứng rồi nát bấy.

Trần Trường Sinh đứng hình mất năm giây. Cuốn bí kíp nướng gà trên tay hắn rơi xuống đất.

"Con bà nó! Đệ tử của ta! Thằng bưng bê trả tiền cơm của ta!!"

Cái chết của Lâm Phong như một đòn bẩy kích hoạt ý chí bảo vệ đến tột độ. Trong khoảnh khắc đó, những hình xăm màu trắng trên cơ thể Trần Trường Sinh sáng rực lên. Bất Diệt Thánh Thể bộc phát, một luồng sức mạnh mới trào dâng trong huyết quản, buff cho hắn một cỗ lực lượng cuồn cuộn.

Lạc Phá Lôi nhìn thấy sự biến hóa của Trần Trường Sinh, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn: "Giả thần giả quỷ! Hôm nay lão tử cho ngươi thành tro bụi!"

Hắn dang rộng hai tay, bầu trời rung chuyển. Hai đại tuyệt học mạnh nhất của hắn đồng thời xuất thủ!

Lôi Hoành Trường Không!

Lạc Nguyệt Băng Chưởng!

Bầu trời sụp đổ, lôi điện màu tím thô như cột đình giáng xuống, kết hợp với chưởng ấn hàn băng khổng lồ nghiền nát tất cả mọi thứ. Dãy núi phía sau lưng Trần Trường Sinh trực tiếp bốc hơi. Rừng rậm ngàn dặm hóa thành tro tàn trong nháy mắt. Ngay cả không gian cũng bị xé rách thành những hố đen không đáy. Sức mạnh đỉnh cao của Lạc Phá Lôi thực sự mang đẳng cấp hủy thiên diệt địa. Mọi sinh vật, đất đá, cỏ cây đều bay màu không còn lại dù chỉ là một hạt bụi.

Khói bụi tan đi.

Lạc Phá Lôi thở hắt ra, vắt chéo tay chuẩn bị quay lưng bỏ đi. Nhưng ngay lập tức, con ngươi của hắn co rút lại đến cực hạn.

Giữa cái hố tử thần sâu vạn trượng, Trần Trường Sinh vẫn đứng đó. Áo quần rách bươm, nhưng trên cơ thể gầy gò... KHÔNG CÓ LẤY MỘT VẾT XƯỚC!

"Á Á Á Á! CON MẸ NHÀ NGƯƠI! ĐAU QUÁ!! ĐAU CHẾT LÃO TỬ RỒI!!"

Trần Trường Sinh lăn lộn trên mặt đất, ôm đầu, ôm ngực, la hét thảm thiết như heo bị chọc tiết. Lôi điện và hàn băng không gây sát thương vật lý cho Bất Diệt Thánh Thể, nhưng đặc tính của thể chất này lại khuếch đại cảm giác đau đớn lên gấp hàng vạn lần. Cảm giác bị sấm sét giật tung nóc não và hàn băng cắt vào từng dây thần kinh khiến hắn muốn tự tử ngay tại chỗ.

Lạc Phá Lôi há hốc mồm. Hắn đã sống cả ngàn năm, gặp vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa từng thấy cảnh tượng nào quái gở như vậy.

"Đỡ một đòn toàn lực của ta mà không sứt mẻ gì? Lại còn la hét như đàn bà đẻ? Lão tử không tin!"

Lạc Phá Lôi điên cuồng lao xuống. Nắm đấm, chưởng ấn, phi kiếm, lôi lăng, băng đao... hắn trút toàn bộ hỏa lực, đánh tới tấp như mưa rào lên người Trần Trường Sinh.

Bốp! Chát! Bùm! Oanh!

Mặt đất bị cày nát thêm mấy trăm mét, lún sâu tới tận tâm trái đất.

"Á Á Á! MẸ NÓ ĐỪNG ĐÁNH VÀO MẶT! Á Á ĐAU QUÁ!!" Trần Trường Sinh vừa lấy tay ôm mặt vừa gào khóc.

Sau nửa canh giờ đánh đấm liên tục, Lạc Phá Lôi đứng thở hồng hộc như chó giữ nhà ngày nắng nóng. Khí tức Luyện Hư kỳ của hắn đã cạn kiệt đến đáy. Hắn nhìn đôi bàn tay sưng vù, túa máu của chính mình, rồi lại nhìn cái tên vẫn đang ôm đầu lăn lộn rên rỉ dưới đất mà lòng tự trọng sụp đổ hoàn toàn.

Đánh mỏi cả tay, gãy cả móng, mà đối phương ngay cả một giọt máu cũng không rỉ ra!

"Con mẹ nó... quái thai phương nào đây..." Lạc Phá Lôi lau mồ hôi hột trên trán, quyết định không thèm đánh nữa. Đánh nữa có khi hắn tụt huyết áp mà chết trước.

Trần Trường Sinh thấy đối phương dừng tay, lảo đảo chống đầu gối đứng dậy. Nước mắt nước mũi tèm lem, hắn tức giận đến mức hai mắt đỏ ngầu. Đệ tử bị giết, bản thân bị đánh đập dã man đau đến thấu trời xanh!

"Lạc Phá Lôi! Hôm nay lão tử liều mạng với ngươi!"

Trần Trường Sinh gầm lên, vận toàn bộ linh lực ít ỏi mới được buff, dồn vào nắm đấm.

"[Bình Phàm Quyền]!!!"

Hắn vung nắm đấm nhảy lên... nhưng chỉ nhảy cao được đúng hai mét rồi rơi phịch xuống đất. Lạc Phá Lôi lúc này đang lơ lửng trên không trung ở độ cao năm mươi mét, nhìn xuống với ánh mắt khinh bỉ.

Một kẻ trầm ổn, đẳng cấp bay lượn ngự không như Lạc Phá Lôi, làm sao có thể bị một cú đấm vật lý tầm gần chạm tới?

Trần Trường Sinh đứng dưới đất, vung vẩy nắm tay lên trời trong vô vọng. Khoảng cách quá xa! Hắn căn bản không với tới!

Hắn thử ném cục đá. Lạc Phá Lôi chỉ khẽ nghiêng đầu né.

Hắn thử chửi bới. Lạc Phá Lôi lấy tay ngoáy tai.

Cảm giác bất lực tột cùng ập đến. Trần Trường Sinh đứng sững lại. Khí thế hùng hổ tắt ngúm.

Đột nhiên, Trần Trường Sinh không thèm nhìn Lạc Phá Lôi nữa. Hắn quay ngoắt mặt ra phía ngoài hư không, nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ngấn lệ, gân cổ nổi lên, hắn chỉ thẳng tay ra phía trước màn hình mà gào thét:

"ĐM TÊN TÁC GIẢ NGU SI KIA!!! MÀY VIẾT TRUYỆN KIỂU QUÁI GÌ VẬY HẢ???"

Lạc Phá Lôi trên trời nhíu mày: "Ngươi nói chuyện với ai đó?"

Trần Trường Sinh mặc kệ, tiếp tục gào vào hư không, nước bọt văng tung tóe:

"Cho tao làm main, buff cho tao cái thể chất chết tiệt này đánh đéo chết mà đau thì thấy bà nội! Ừ, tao cũng chịu! Nhưng mày cho tao cái chiêu thức gì đi chứ?!! Sao cứ đấm chay quài vậy??? Người ta bay lượn trên trời ném phép đùng đùng, tao ở dưới đất giơ nắm đấm lên khều không khí à?? Hả?? Thằng l*n tác giả, mày giỏi thì chui vào đây mà đánh với nó đi! Cho tao một cái tuyệt chiêu tầm xa, một cái Lôi Đình hay Hỏa Cầu gì đó đi chứ!! Có biết viết truyện không hả? Không biết thì nghỉ mẹ đi!!!"

Lạc Phá Lôi đứng phía xa, ngơ ngác nhìn Trần Trường Sinh đang chửi đổng với trời xanh. Gã hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tên này... bị đánh đến hỏng não rồi sao? hay ta đi nhầm truyện rồi nhỉ?