"Lương tiên sinh, tôi không ở lại lâu đâu. Anh..."
Anh ấy đặt d.a.o xuống, chậm rãi nhai, rồi ngước mắt lên.
Tôi bối rối cúi gầm mặt xuống.
"Anh... anh có thể giúp tôi một lần được không?"
Giọng nói cứ thế ngày một lí nhí.
Anh ấy vẫn không lên tiếng.
Đang lúc tôi ngờ vực liệu có phải anh không nghe thấy, thì anh ấy bỗng nhiên cất lời.
"Tôi bảo, đi tắm rửa xong xuôi rồi hẵng ra."
Từng chữ nhấn mạnh nhả ra vô cùng rành rọt.
Mang theo sự lạnh lùng và mất kiên nhẫn khi bị phản bác.
Tôi đành ngoan ngoãn theo chân người giúp việc quay trở lại phòng dành cho khách.
Nước nóng trong bồn tắm đã được xả sẵn.
Trốn sau cánh cửa kính trượt, tôi gom quần áo vừa cởi cho vào giỏ đồ, rồi chuyển ra ngoài.
Cơ thể ngập hoàn toàn trong làn nước ấm, lúc này tôi mới cảm nhận được mình vẫn còn đang sống.
Hơi nước bốc lên nghi ngút.
Sự dễ chịu này khiến người ta muốn rơi lệ.
Chợt, những đoạn ký ức về những tháng ngày lặng lẽ mà êm đềm bỗng ùa về.
Mùa hè thuở còn cắp sách đến trường luôn để lại cho người ta những ấn tượng sâu sắc khó quên.
Cái luật bất thành văn của lớp học, vị trí chính giữa luôn được mặc định là dãy bàn vip dành riêng cho học sinh ưu tú.
Còn càng lùi về sau, nép vào góc, thì độ vẹn toàn chuẩn "chiến binh lục giác" lại càng giảm đi đáng kể.
Vậy mà tôi lại đặc biệt thiên vị vị trí ngồi cạnh cửa sổ.
Cứ mỗi lần đổi chỗ, tôi lại nghiễm nhiên yên vị ở hàng ghế giữa hoặc tít phía sau, xa tít tắp so với bục giảng.
Lương Trú Trầm tính tình hòa nhã, luôn vui vẻ lẽo đẽo chuyển chỗ theo tôi.
Hương hoa thoang thoảng từ ngoài ô cửa sổ nương theo luồng không khí nóng bức lúc chìm lúc nổi.
Để che bớt nắng gắt nhưng lại không muốn chỗ ngồi quá tối tăm, tôi bèn dán mấy tờ đề thi lên mặt kính cửa sổ.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua lớp giấy nháp bị sàng lọc thành một mảng sáng dìu dịu.
Chiếu rọi vào mắt anh ấy, biến đôi đồng t.ử thành một mặt hồ màu hổ phách.
Buổi học chiều thứ Sáu luôn là khoảng thời gian ngập tràn niềm vui sướng.
Đến cả thầy cô giáo lúc đó cũng trở nên hiền hậu và dễ gần hơn hẳn.
Đối với mối quan hệ trên mức bình thường của tôi và anh, họ cũng sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ.
Lương Trú Trầm lúc nào cũng thích dùng những dải ruy băng chẳng biết kiếm ở đâu để thắt tóc cho tôi.
Hai đứa vai kề vai ngồi dưới giàn hoa t.ử đằng, thơ thẩn bên hồ nước trong khuôn viên trường cho đến khi ánh ráng chiều buông xuống lụi tàn.
Hoa cọ vào quần áo, tươm ra chút nhựa, lan tỏa mùi hương thoang thoảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa hướng mắt về phía khu vườn, vừa nhỏ to đôi ba câu chuyện về trường lớp, về tương lai xa xôi phía trước.
Môi trường đại học tuy tự do hơn nhiều, nhưng đổi lại chúng tôi cũng ít có cơ hội được ở cạnh nhau hơn.
Bản tính tôi vốn tùy tiện, hễ đi du lịch là chúa ghét cái khoản lên kế hoạch lịch trình.
Thế nên mỗi bận gặp gỡ dắt tay nhau dạo chơi, tôi đều răm rắp chiều theo ý anh ấy, lúc thì leo núi đi bộ đường dài, khi lại tá túc ở những căn homestay ẩn dật chốn thôn quê.
Nhìn người dân vất vả giã những mẻ gạo nếp vừa mới đồ chín, hòa quyện trong làn nước gạo trắng muốt, bốc lên chút hương tinh bột thanh tao dìu dịu.
Tôi thì một mực đòi ăn cho bằng được đủ loại quà vặt đặc sản đường phố.
Còn anh thì vắt chéo chân ngồi ngoan ngoãn dưới hiên gỗ, lẳng lặng ngắm tôi nhồm nhoàm nhai nuốt, ngắm mấy chú cún con nô đùa rượt đuổi bên thành giếng.
Ngày ấy còn trẻ, ngây ngô cho rằng đây rành rành chỉ là những chuyện cỏn con bình thường nhất trên đời.
Nhưng hiện tại, có muốn cũng chẳng thể nào có được nữa rồi.
Tôi bừng tỉnh, ngồi bật dậy khỏi mặt nước.
Vừa lúc có tiếng gõ cửa, rồi tiếng lạch cạch của vật gì đó được đặt nhẹ xuống.
"Lê tiểu thư, quần áo của cô đã được giặt sấy xong, tôi để ở bên ngoài nhé."
Trong giỏ đồ, chiếc áo len vẫn còn vương lại chút hơi ấm.
Chắc áo khoác ngoài vẫn đang chờ sấy.
Đứng trước gương vệ sinh cá nhân xong xuôi, đôi chân tôi như mọc rễ dính c.h.ặ.t xuống sàn nhà.
Cho đến khi người giúp việc không yên tâm phải gõ cửa thêm lần nữa, cất tiếng hỏi thăm xem tôi có chuyện gì không.
Trên chỗ ngồi của tôi bày sẵn những món ăn vô cùng tinh tế.
"Lương tiên sinh."
Tôi rũ mắt xuống: "Bây giờ chúng ta nói chuyện được chưa?"
Anh lấy khăn tay ra, khẽ chấm nhẹ khóe môi.
"Lý do."
"Tôi là doanh nhân, không làm những vụ buôn bán lỗ vốn. Hãy cho tôi một lý do bắt buộc tôi phải giúp em."
Tôi xốc lại tinh thần, bắt đầu câu chuyện một cách thành thục.
"Tôi từng đóng bốn bộ web drama, hai bộ phim chiếu đài, tuy đều là vai phụ nhưng lượt tìm kiếm cá nhân đã vượt mức một triệu, các video fanmade cá nhân và couple đều được xào rất nhiệt tình, Super Topic hoạt động sôi nổi và giữ chân fan tốt, tệp fan chủ yếu là nữ giới từ 16 đến 40 tuổi, khả năng chi tiêu cao. Nếu có thể cho tôi một chút tài nguyên, tôi có thể..."
Anh từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ im lặng.
Giọng tôi cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Đã ngửi thấy mùi vị của sự thất bại, vậy mà lòng tôi lại bình yên đến khó tả.
"Cho em tài nguyên thì em có thể lật ngược thế cờ, báo đáp sự giúp đỡ của tôi sao?"
Anh ngước mắt lên, vắt chéo đôi chân dài.
Mũi giày da gõ từng nhịp nhẹ nhàng xuống mặt sàn, tựa như đang thương hại, lại như đang mỉa mai.
"Có quá nhiều người đủ tư cách nói ra câu này. Nếu như trong giới giải trí năng lực là thứ quan trọng nhất, thì em cũng chẳng đến mức phải tìm đến tôi."