Thành phố này rộng lớn như vậy, biển người rộng mênh mông, đèn đường rực rỡ.
Ở trong thành phố này, chút ý thức này của hắn ngay cả ánh sáng của một chiếc đèn đường cũng không sáng bằng.
Đây là một sự thật cũng là một nỗi tuyệt vọng.
Cho nên, trong nỗi tuyệt vọng sâu sắc này, thậm chí Lục Tân bắt đầu ngóng trông tất cả kết thúc nhanh một chút.
Áp lực vô hình đã lâu không phải chịu kia lại nhấn chìm hắn một lần nữa.
Thậm chí, hoặc là vì hắn tìm được chính bản thân, hoặc là vì chính hắn có được ý thức duy nhất, khiến cho hắn lại tỉnh táo hơn trước kia, tỉnh táo cảm nhận tất cả áp lực này, cảm nhận kỹ bọn chúng từng bước xâm chiếm ý chí mình như thế nào.
Vốn dĩ hắn cho rằng cố gắng tìm kiếm nhiều năm như vậy, mình đã có sức mạnh để đối đầu với nỗi tuyệt vọng này, nhưng kết quả lại chỉ là một trò cười.
Nếu không thì đừng phản kháng, dù cho sẽ có người cười nhạo hắn yếu đuối.
Nhưng lúc phải gánh chịu những cảm giác này, thực sự quá mệt mỏi, mệt đến nỗi mỗi lần hít thở đều là một gánh nặng.
Cho nên, có lẽ sẽ có người cười nhạo khi hắn từ bỏ, có lẽ sẽ có người xem thường hắn, có lẽ sẽ có người giả vờ như rất hiểu cho tình cảnh của mình, ngồi tít trên cao nói chuyện nước miếng văng tung tóe nói hắn không nên như này không nên như kia, ra vẻ hắn ta rất mạnh, rất thông minh.
Đạo lý này cmn ai mà không hiểu? Chỉ có một điều những người kia hiểu đó là họ may mắn.
Vì may mắn cho nên không gặp phải chuyện như vậy, không trải nghiệm cảm giác tuyệt vọng này.
Cũng giống như, hắn vốn dĩ chính là một người như vậy, vì sao lúc trước lửa giận của Thần cứ hết lần này đến lần khác sẽ tìm đến hắn chứ? Mi mắt trở nên nặng nề, tựa như muốn kéo tấm rèm lên che cả thế giới.
“Đại quái vật..."
Nhưng cũng vào lúc thế giới trong mắt Lục Tần sắp chìm vào bóng tối, bỗng nhiên có một tiếng vang lên như ảo giác giữa tiếng ầm ĩ của cửa điện ở chung quanh, tiếng gọi này khiến mi mắt Lục Tân giật giật, hắn chợt nghĩ đến bé Mười Chín, hắn muốn cố gắng tìm kiếm bóng dáng bé Mười Chín, vì hắn chợt nhớ ra, trước kia hắn đã đồng ý với bé Mười Chín, nhất định sẽ dẫn con bé rời khỏi chỗ kia, rời khỏi cơn ác mộng này.
Không biết bé Mười Chín đang ở nơi nào, nhưng chắc chắn con bé đang rất sợ hãi.
“Con à..."
Hắn nghe thấy tiếng gọi thân thiết, thấy mẹ đang nhìn hắn đầy dịu dàng, giống như tin rằng hắn nhất định có thể mang đến hi vọng.
“Số Chín...”
Hắn nghe thấy tiếng bạn bè trong cô nhi viện đang khẽ gọi mình, vì chính hắn thiếu nợ họ.
“Tỉnh lại đi...”
Hắn thấy Búp Bê đang nắm lấy cánh tay mình, khẽ lắc nhè nhẹ, luống cuống như vậy, giống như cô gái nhỏ bị đám người hù dọa.
Tất cả những âm thanh này khiến cho ánh mắt của hắn vẫn luôn không thể nào nhắm lại thực sự như khi còn trong Thâm Uyên, không chết nổi.
“Vẫn đang chống chọi sao?”
Ở trong một mức độ mà sức mạnh tinh thần đan xen vào nhau trở thành biển lớn, mỗi người cũng bắt đầu vì trận hiến tế này mà hòa vào với nhau, có thể nhận thức lẫn nhau, lão viện trưởng hơi nghiêng đầu, ông ta thông qua thế giới của tinh thần nhìn về phía Lục Tân, khẽ lắc đầu, ông ta đã sớm tính toán đến chuyện thần chi hạt mất khống chế, sẽ dẫn đến áp lực lớn như thế nào cho ý thức của con người, không ngờ rằng hắn vẫn kiên trì.
“Tra tấn ở mức độ này, mỗi một giây một phút người kiên trì thì đều đang chịu trừng phạt tinh thần ban cho... Sao phải cố chấp như vậy chứ, con à...”
Lão viện trưởng khẽ lắc đầu, nhìn về phía nền văn minh đã bắt đầu ấp xuống thế giới này.
- do-v vany, were mean.my Mãi cho đến khi, bỗng nhiên có một tiếng kêu vang lên vô cùng rõ ràng, tiếng kêu lấn áp tất cả tạp âm vang lên:
“Anh trai...”
Bỗng nhiên lúc đó, Lục Tân chợt mở mắt, chỉ cảm thấy thủy triều đen nghịt trên đỉnh đầu, nhưng dường như trong nháy mắt lại biến mất, tiếng tạp âm ồn ào ầm ĩ bên tai cũng biến mất tan thành mây khói vào giờ phút này, trong lỗ tai và trong đầu hắn đều trống rỗng, chỉ có tiếng gọi vô cùng rõ ràng vừa rồi, nhưng lại không biết đến cùng thì tiếng vọng kêu gọi đó là thật hay là giả, vẫn còn dư âm vang vọng trong lỗ tai...
“Cái đó là..."
Dường như đến tận lúc này, không khí mới tràn vào lồng ngực Lục Tân một lần nữa, xua tan đi cảm giác hít thở không thông.
Lục Tân không biết đây là thật hay là giả, hắn chỉ có thể nhìn sang chung quanh đầy căng thẳng.
“Anh trai..."
Tiếng gọi lại vang lên lần nữa, lần này lại càng rõ hơn.
Lục Tân thấy, bên cạnh mình, những hạt màu đen đã mất khống chế kia bỗng nhiên tách sang hai bên, giống như tấm màn bị vén ra, sau đó hắn thấy một cái đầu nhỏ chui vào xuất hiện trước mặt hắn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xấu xí có đôi phần căng thẳng nhưng cũng nở nụ cười tươi đắc ý.