Số Tám đang lần lượt tấn công về phía lão viện trưởng một cách phí công.
Thậm chí còn có người định trốn bán sống bán chết, hoặc là tìm kiếm sự mẫu và hai đứa bé vừa rồi để bắt cóc... Những giọng nói của lão viện trưởng không bị khống chế truyền vào lỗ tai họ.
Điều này cũng làm cho trong lòng họ xuất hiện rất nhiều suy nghĩ.
Sao bản thân mình lại là chung cực đến giúp ông ta chứng kiến tất cả những thứ này... Mình không phải là chung cực, cũng sẽ không giúp ông ta...
“Trở thành chung cực cũng không khó...”
Lão viện trưởng thấp giọng giải thích, tựa như hắn đã từng giảng bài cho họ rất lâu trước đây:
“Một chỗ ngồi trống, dĩ nhiên cần người mới ngồi lên”
“Kế hoạch của Lâm Mặc ta có thể đoán được cơ bản, chỉ có điều vì hắn cân nhắc quá nhiều, cho nên khó có thể lựa chọn, mà ta lại suy nghĩ đơn giản hơn hẳn.
Ta chỉ cần các người dùng thân phận là chung cực giúp ta chứng kiến buổi hiến tế này mà thôi.”
“Các ngươi đều là người được lựa chọn ra từ trong hàng ngàn hàng vạn người ô nhiễm từ lúc ở viện nghiên cứu Hồng Nguyệt, tính chất đặc biệt của các ngươi có tiềm lực lớn nhất, hơn nữa, các ngươi đã từng chết đi, lại mượn được sức mạnh ban sơ mà sống lại, có được tính chất đặc biệt của nó...”
“Cấp độ khuyết thiếu, ban sơ, tính chất đặc biệt của các ngươi, lại cộng thêm kỹ thuật của nghiên cứu viên đời thứ nhất...”
“Để các ngươi tạm thời trở thành chung cực trở thành một chuyện đơn giản..."
Ông ta vừa nói chuyện, vừa nhẹ nhàng đưa tay sang bên cạnh, tám lá bài poker có hoa văn phức tập xuất hiện trong tay ông ta.
Đây là vật chứa vật phẩm ký sinh nghiên cứu viên đời thứ nhất thường xuyên sử dụng, bây giờ lại nằm trong tay ông ta.
Hơn nữa trông có vẻ ông ta sử dụng rất thành thạo.
Lúc ông ta đang nói chuyện, nhìn sang Số Hai:
“Ngươi là người đầu tiên, Thần Ác Mộng”
“Ta không đồng ý..”.
Số Hai run rẩy nói, đồng thời nhanh chân lùi lại.
Cùng lúc đó, Lục Tấn vừa mới dùng sức mạnh hệ người nhện khâu lại cái bụng của Số Mười Bốn, cũng sớm đã chú ý tới thế giới đang xảy ra ở đây, bèn xông về phía trước, muốn ngăn giữa Số Hai và lão viện trưởng, thế nhưng hắn vừa mới bước tới, đột nhiên có một luồng sức mạnh tinh thần phản chiếu màu sắc lại đẩy người hắn sang một bên.
Là sức mạnh của Thần Ác Mộng.
Hiện tại sức mạnh có thể ngăn cản hắn vốn dĩ rất ít, Thần Ác Mộng Số Hai là một người trong số đó.
Nếu như hắn không ôm quyết tâm mạnh mẽ muốn giết chết Số Hai thì không có cách nào phá tan sức mạnh Thần Ác Mộng dễ dàng.
“Con à, ta đã nói rồi, ta cũng không cho phép các ngươi từ chối.”
Lão viện trưởng nhẹ giọng trả lời Số Hai, nhẹ nhàng đặt tấm bài poker trống vào trong lòng bàn tay Số Hai.
Trong cả quá trình, Số Hai đều từ chối.
Nhưng cơ thể của hắn lại giống như bị vô số sâu bọ đang bò.
Cơ thể của hắn, chân tay của hắn, hoặc cũng có thể nói là tính mạng của hắn, dường như đều không theo sự khống chế của hắn.
Khiến cho hắn lại giống như một người máy, cả người đều tỏ vẻ từ chối và chạy trốn, nhưng trên thực tế lại không hề làm được cái gì cả, chỉ có thể ngoan ngoãn nhận lấy tấm bài poker kia, sau đó không gian xung quanh hắn lập tức trở nên méo mó mà xa xăm.
Trên người Số Hai tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, bị đẩy vào chỗ sâu trong không gian, giống như một bức tượng.
Hắn giống như tượng thần, lại giống như con rối, trên mặt rơi nước mắt, nhưng lại đến chỗ không nên có.
Cuối cùng lúc hắn nhìn về phía Lục Tân với ánh mắt đầy tuyệt vọng, tựa như đang cất tiếng khóc thầm:
“Số Chín, lúc trùng phùng trước đây, người nên giết chết ta luôn đi...”
“Sinh mệnh, là sinh mệnh...”
Theo Số Hai bị đẩy vào chỗ sâu trong không gian, Số Năm chợt phát hiện điều gì đó, nghẹn ngào kêu lớn lên.
Số Hai cũng không muốn trở thành nhân chứng của việc hiến tế, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác, dường như có một sức mạnh khác đang thay hắn làm chủ, từ đầu tới cuối hắn đều không thể chống lại lão viện trưởng, trái lại hắn còn dùng sức mạnh của mình, đẩy Lục Tân đang muốn giúp một tay sang một bên.
Đó là vì tính mạng của hắn vốn dĩ cũng không phải là của hắn.
Hắn đã từng bị Bạo Quân giết chết, lại bị lão viện trưởng cứu sống, bắt đầu từ lúc đó...
“Đúng thế...”
Lão viện trưởng nghe Số Năm nói, khẽ gật đầu:
“Con à, lúc các ngươi được ta cứu về thì sinh mạng đã không còn tiếp tục thuộc về mình nữa rồi.
Từ lúc ta quyết định cứu các ngươi về, cũng là người ứng cử cho chung cực mà ta chọn trúng, ta nghĩ tới lúc các ngươi trưởng thành, có thể sẽ phản bội, cho nên, vào lúc đó, ta cũng đã ghi mật mã vào trong tính mạng của các ngươi để chuẩn bị cho buổi hiến tế này"
Lúc ông ta nói chuyện, ánh mắt cũng nhìn sang Số Ba.
Lúc này Số Ba muốn xông ra cửa sổ thật nhanh, chạy trốn về nơi xa.
Nhưng, không gian bị kéo dài vô tận, dù hắn liều mình chạy băng băng về phía trước nhưng nhìn lại cũng chỉ vẫn dậm chân tại chỗ.
“Bàn Tay Tái nhợt không chết ở Thanh Cảng là một chuyện khiến ta rất bất ngờ, nhưng hôm nay hắn quả thực không có quyền hành của chung cực, cho nên, người muốn tạm thời thay thế hắn cũng không phải là việc khó"