Trong nhà ba là người có tính tình không tốt nhất, vốn bất kỳ sự coi thường nào dù chỉ một chút cũng sẽ nổi trận lôi đình.
Nhưng bây giờ lại vô cùng bình thản khác thường.
Trong giọng điều không chỉ không có tức giận, thậm chí còn có chút ý trêu chọc:
"Con mèo nhỏ bá đạo kiêu ngạo mà..."
"Chinh phục một đường dây mà đã cho rằng mình chinh phục được cả thế giới..."
Khi giọng nói dịu dàng lại mang theo chút "Yêu chiều" này vang lên, bóng đêm bắt đầu thả một vầng choáng nhuộm ra.
Tựa như là mực nước bắt đầu rót vào trong nước.
"Khả khả khà..."
Đột nhiên, dưới sự trói buộc của vô số xiềng xích, dưới nhịp đập dữ dội của trái tim màu tái nhợt, dưới từng con côn trùng có hình dạng đáng sợ đang không ngừng chui vào trong cơ thể, những con vật đó tróc khỏi da người, biến thành lưu dân quái vật, bắt đầu gào thét thành tiếng không ngừng.
Sau đó, hai tay họ dùng sức đào xới mặt đất lên, khom người đứng lên, ùn ùn kéo đến giống như quân đoàn kiến đang hành quân xông về phía trước.
Đó là một cuộc chiến tranh nhiều người nhất trong lịch sử loài người, cũng không thể nào xếp chồng các mặt xuất hiện bức tranh.
Từng người một, từng con quái vật một.
Sự tích tụ của máu thịt và sự quấn lấy nhau điên cuồng tạo thành sự hỗn loạn đủ để nhấn chìm tất cả này.
"Thế giới đang rung chuyển..."
Giờ phút này, ngay cả giáo sư Bạch, người lúc đầu thẳng lưng ưỡn ngực đứng ở ranh giới căn cứ nhìn về phía trước mà mắt thường thật ra cũng không nhìn thấy được gì, cũng cảm thấy lòng khẽ run lên, ông cảm thấy mặt đất đang hơi rung chuyển, hỗn loạn không rõ ràng, nhưng đúng là nó đang rung chuyển.
Đó là vì số lượng người quá nhiều, giẫm đạp trên mặt đất khiến nó rung chuyển.
Tiếng gào thét hỗn loạn đếm không hết kia đan xen vào với nhau, trong lúc vô tình lại tạo thành sức mạnh như thật.
Có ai đã từng nghe tiếng gào thét gầm rú của mấy chục vạn người cùng một lúc phát ra trong điên cuồng.
Giáo sư Bạch vừa mới phát ngôn những lời đầy hào hùng giờ đây hơi run lên, theo bản năng nhìn lướt qua bên cạnh.
Muốn nhìn thử xem có người để ý tới mình hay không, nếu như không có thì ông sẽ nhanh chóng lui về sau một chút.
Sau đó hắn vừa quay đầu thì phát hiện bên cạnh cũng đã không còn một bóng người, bộ trưởng Thẩm và các nhân viên nghiên cứu khác đã sớm lui ra xa mười mấy mét, Tô tiên sinh thì càng không cần nói, không biết hắn mặc trang phục phòng hộ lên lúc nào, còn chuẩn bị tư thế chạy về phía máy bay trực thăng bất cứ lúc nào...
"Trong giờ phút vĩ đại này, có phải các ngươi biểu hiện rất không có chút khí phách rồi phải không?"
"Tương lai phải viết bản thảo như thế nào đây?"
Giáo sư Bạch lập tức vô cùng thất vọng với họ, ông vừa lắc đầu vừa lùi về phía sau, đồng thời vẫy tay bảo Trần Tinh cầm cho mình một bộ trang phục phòng hộ.
Nói không sợ là giả.
Đối đầu với chung cực cấp độ này, thậm chí đã vượt xa khỏi nhận thức của người thường.
Giáo sư Bạch ngoài mặt tỏ vẻ tràn đầy tự tin, nhưng thật ra ông hoàn toàn không biết Đại Ma Vương kinh khủng sẽ dùng hình thức nào để chống lại đối phương.
Chẳng lẽ dùng những người sợ ô nhiễm trong căn cứ, rào cản lẫn nhau với đối phương.
"Nhưng con mèo nhỏ chinh phục một đường dây vĩnh viễn không biết, tính mạng của nó chỉ gửi gắm vào lòng thương hại của con người..."
Lúc đám người giáo sư Bạch đang suy nghĩ về vấn đề này có phần thấp thỏm, giọng nói trong bóng đêm đột nhiên cao giọng:
"Mà ta, vĩnh viễn sẽ không bao giờ thương hại các ngươi... Ha ha ha..."
Lúc tiếng cười trong màn đêm chợt rung động truyền vào trong lòng của mỗi người, bóng đêm lại nhanh chóng khuếch tán choáng nhiễm ra bên ngoài.
Nó nhanh chóng va chạm với từng con quái vật đang xông về phía căn cứ, vào lúc hai luồng sức mạnh hoàn toàn khác biệt này va chạm vào nhau một cách kinh hoàng, vậy mà lại không hề xuất hiện bất cứ tiếng nổ mạnh và tiếng bầu không khí dao động bị nén.
Khung cảnh khốc liệt như vậy khiến bầu không khí trở nên im ắng mà yên tĩnh.
Trong nháy mắt bóng đêm tiếp xúc với quái vật thì từng tia bóng đêm tràn vào trong đầu chúng.
Đại Ma Vương kinh khủng cũng không ô nhiễm những người khác, tiến tới chống lại ba vị chung cực.
Mà nó trực tiếp đi ô nhiễm những người đã bị ba vị chung cực ô nhiễm, biến thế giới tinh thần của những lưu dân này thành chiến trường.
Ẩm... ầm...
Va chạm này không gây ra bất cứ động tĩnh nào trong hiện thực, nhưng ở thế giới tinh thần của những người may mắn còn sống sót này lại như trời long đất lỡ.
Người sống sót đã bị những cảm xúc ghen ghét, chiếm hữu tràn ngập trong đầu, vốn dĩ đã như địa ngục, màu đỏ sậm bao trùm trời đất, trong đó từng con quái vật ngửa mặt lên trời gào thét, chém giết lẫn nhau, nhưng ở tại nơi đây trong khoảnh khắc này chợt có sức mạnh sợ hãi xâm nhập vào, giống như một thế giới đầy những con quái vật điên cuồng, bỗng nhiên có một con quái vật mới xông vào, nó còn điên cuồng hơn, cũng đáng sợ hơn, tàn sát tất cả mọi thứ.
Điều này khiến chúng hoàn toàn phát điên, biến thành đầu não của quái vật, trong nháy mắt trở nên mất cân bằng.
"Trời ạ... ta đang làm cái gì?"
Người trẻ tuổi bị nhện mắt đỏ cướp đi tính mạng của người nhà, trong khoảnh khắc này có cảm giác lạnh lẽo như ngâm người trong nước lạnh.
Như một người đã làm sai chuyện gì đó khi đang nóng nảy tức giận và xúc động, giờ phút này chợt tỉnh ngộ.