Hắn ngừng lại một lúc, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên nghiêm nghị:
"Chúng ta nhất định phải trở về ngay lập tức!"
Đồng thời, hắn cũng không dám dài dòng nữa, tiến lên một bước, nắm lấy bàn tay Búp Bê, đến gần Búp Bê hơn.
Sau mười lăm phút, cơ thể hai người đều bắt đầu run rẩy dữ dội, sau đó như cái bóng xếp chồng lên nhau, rất nhanh đã lóe lên đi về nơi xa của Thanh Cảng, chỉ để lại những hình bóng mờ nhạt còn sót lại dưới mặt trăng máu.
Hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cái đỉnh trong tay phải chợt mang đến cho hắn cảm giác đau đớn vô cùng.
Mặt khác, trong nháy mắt một trực giác về nguy hiểm tràn ngập trong lòng hắn, nhất định đã xảy ra chuyện lớn.
"Tất cả nhân viên của Đặc Thanh Bộ xin chú ý, tất cả những người nhận được tin tức này xin chú ý... Bất kể ngươi trực thuộc Đặc Thanh Bộ hay bộ môn nào đó, ngay lập tức trở về cương vị công tác. Nhân tài đặc thù cấp bốn trở lên lập tức chạy tới phòng họp 6-2 tòa lầu chính Đặc Thanh Bộ mở họp... tìm kiếm Búp Bê, tìm kiếm Búp Bê... Lập tức tìm kiếm Búp Bê khắp thành phố, nếu như có người phát hiện thì lập tức báo cáo với cấp trên..."
.- Lúc Lục tân về tới Thanh Cảng, mọi thứ ở Thanh Cảng vẫn có vẻ ngay ngắn trật tự, dường như tất cả người dân bình thường đều không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì, nhưng bất kể là sở cảnh vệ hay là Thành Phòng Bộ thì rõ ràng đều rơi vào trong sự khủng hoảng lớn.
Nhất là trong tai nghe chỗ chân mắt kính, có đủ mọi tin tức đang điên cuồng tuôn ra.
"Hồng bét rồi..."
Lục Tân nghe xong, trong lòng cũng không khỏi có phần nặng nề, Lúc này mới dẫn Búp Bê rời khỏi đây bao lâu chứ, thế mà suýt chút nữa chọc ra tai họa rồi.
Hắn vội gật đầu với Búp Bê, ra hiệu cô về biệt thự của mình trước, tiếp xúc với tiểu đội giúp việc ở bên đó.
Còn hắn thì trầm ngâm suy nghĩ, không tiếp tục lựa chọn ngồi tàu điện ngầm hay đón xe giống lúc trước nữa, mà lúc này hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy chóp tòa cao ốc bên cạnh em gái đang nhanh chóng bò từ trên lầu xuống đây, chắc hẳn vì cô bé là thể tinh thần nên và lúc hắn về tới Thanh Cảng thì cô bé cũng cảm nhận được hắn, do bị suy nghĩ của hắn tác động nên cô bé xuất hiện ở chỗ gần trước tiên.
Lục Tân thở dài, thân hình lóe lên, xuất hiện trên mặt thẳng đứng của tòa cao ốc, ôm em gái vào lòng.
Sau đó chỉ bằng mấy bước, hắn đã chạy tới mái nhà tòa cao ốc, dưới mặt trăng máu, cơ thể hắn lại lóe lên một lần nữa, xuất hiện ở chỗ cách đó hơn mấy trăm mét.
Có vẻ như hắn được tự do hơn khi xuyên qua không gian của thế giới hiện thực này.
Bây giờ trong lòng Lục Tân cảm thấy rất vi diệu, ánh sáng của mặt trăng máu chiếu khắp mặt đất, dường như hắn có thể tùy ý xuất hiện ở bất kỳ đâu.
"Tốt rồi, vừa rồi tiểu đội giúp việc báo cáo rằng Búp Bê đã trở về, không xảy ra chuyện gì"
"Đan Binh đâu, thông báo đến Đan Binh..."
Lúc đi tới phòng họp tầng sáu của Đặc Thanh Bộ, Lục Tân nhìn thấy Trần Tinh bước nhanh từ một đầu khác của hành lang đi tới, bên cạnh cô là Mê Tàng mặc một bộ tây trang màu hồng phấn vừa giúp cô ôm một chồng tài liệu hình như vừa mới được in ra, vừa dùng hai cái xúc tu nhỏ khác tách ra từ xúc tu của mình nhanh chóng bấm gọi điện thoại, sau đó bất thình lình ngẩng đầu lên, thì chợt nhìn thấy Lục Tân.
Nó bị dọa khiến tài liệu trong tay rơi hết xuống đất, vội ngồi xổm trên đất nhặt lên.
Đồng thời một cái xúc tu của nó khẽ chọc vào đùi Trần Tinh.
"Hả? ?"
Trần Tinh cũng bất chợt ngẩng đầu lên, khi chợt nhìn thấy Lục Tân thì cô hơi thất thần.
"Đan Binh trang điểm ư?"
Cô cũng không biết đến cùng Đan Binh đi làm cái gì vào lúc nửa đêm như này mà lại trang điểm đậm như vậy, nhưng có sao thì nói vậy, hình như dáng vẻ Đan Binh trang điểm dễ nhìn hơn trước kia một chút, vậy mà lại có một lực hấp dẫn không ngờ với cô...
Ta nghĩ những điều này làm gì?
Sau một lúc, Trần Tinh chợt phản ứng lại, thậm chí cô còn thấy xấu hổ vì suy nghĩ của mình.
Cô lập tức thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn Đan Binh, lo lắng nói:
"Nhanh lên, đi theo ta"
Lục Tân không rõ vì sao ánh mắt của Trần Tinh lại thay đổi vào lúc này, hắn còn tưởng rằng mình xuất hiện quá đột ngột, hù dọa cô.
Hắn vội gật đầu, đi theo cô đi vào phòng họp, đồng thời hắn cũng không nén nổi tò mò:
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Hiện tại còn chưa biết..."
Trần Tỉnh nhanh chóng trả lời:
"Nhưng, ngay mới vừa rồi, bỗng nhiên tất cả mọi dụng cụ Thanh Cảng dùng để trinh sát bức xạ tinh thần ngoài thành đều xuất hiện những đường cong thay đổi phức tạp và hàng loạt, số liệu chênh lệch lớn đến đáng sợ, giống như chung quanh Thanh Cảng đều bị quái vật tinh thần bao vây, nhưng... Vừa rồi ta đã hỏi thăm rồi Thành Phòng Bộ bên kia, cũng không phát hiện bất kỳ dấu vết sinh vật về tinh thần nào đến gần"
"Chuyện này chỉ có thể giải thích rằng..."
Cô còn chưa nói dứt lời, thì chợt nghe thấy một đầu khác của hành lang, bỗng nhiên có đèn cảnh báo màu đỏ lấp lóe.