"Ta bằng lòng tin tưởng thế giới này là một thế giới tốt đẹp. Ta cũng bằng lòng tin tưởng thế giới này sẽ luôn có hi vọng. Nếu thế giới này không đủ tốt đẹp, thì để cho ta đi làm cho nó biến thành tốt. Nếu thế giới này thực sự đối mặt với tuyệt vọng, vậy thì để ta đi trở thành hi vọng cuối cùng..."
Vì có trạng thái thoải mái nên đưa ra lựa chọn rất đơn giản.
Thẩm chí Lục Tân cũng không phải suy nghĩ quá nhiều đã đưa ra được quyết tâm như vậy, đi đối đầu với ban sơ.
Cũng không khó xử.
Thật giống như đáp án này không phải do hắn nghĩ ra mà là cuộc sống của hắn đã sớm đưa ra cho hắn từ lâu.
Vì trong cuộc sống của hắn gặp được rất nhiều người nhiều điều tốt đẹp, cho nên cuối cùng hắn cũng sẽ thích những điều tốt đẹp này.
Vì chính bản thân hắn gặp nhiều người ôm ấp hy vọng cho nên hắn cũng sẽ dốc sức thực hiện hy vọng đó.
Hắn chỉ là một chiếc gương chiếu diện mạo của thế giới này vào trong lòng mình.
"Vù... vù..."
Sức mạnh tinh thần khổng lồ như thể đột nhiên xuất hiện quét mạnh về phía hắn.
Giờ phút này dường như vầng trăng máu trên đỉnh đầu cũng chịu ảnh hưởng, nó càng lúc càng lớn, cách hắn càng ngày càng gần.
Lời hát kỳ ảo do ban sơ khơi ra đã giống như băng nhạc CD không có điện, âm thanh cứ chập chờn méo mó.
Vô số mầm thịt màu đỏ sậm bắt đầu mọc ra từ mặt đất dưới chân hắn, tựa như rừng rậm vây kín hắn.
Ai có thể ngờ được?
Chỉ vài ngày trước vẫn có người coi phương pháp này là phương pháp duy nhất giết chết Lục Tân.
Nhưng giờ đây, Lục Tân lại chủ động thực hiện phương pháp này.
Mầm thịt ở chung quanh càng ngày càng nhiều lên, bọn chúng ngọ nguậy không thôi, biến thành hình người, hơn nữa mỗi một cái đều có dáng vẻ giống với Lục Tân, Lục Tân cảm thấy vô cùng quen thuộc thậm chí khiến hắn có cảm giác họ là chính hắn, đang đồng hóa với hắn.
Cảm giác này đã từng khiến Lục Tân hoài nghi mình là một người khác.
Là Lục Thiên Minh.
Nhưng bây giờ hắn đã hiểu thật ra cảm giác này chỉ là cảm giác đặc trưng của ô nhiễm ban sơ mà thôi.
Nếu như tất cả người trên thế giới đều bị ô nhiễm ban sơ vậy thì nói không chừng tất cả người trên thế giới đều là Lục Thiên Minh.
Một nụ cười méo mó quái đản xuất hiện bên cạnh hắn.
Từng khuôn mặt giống hệt hắn, đều đã nhìn hắn, hoặc là cười một cách quái dị hoặc là đang giãy giụa trong đau khổ.
Lục Tân lẳng lặng đứng ở trung tâm, cảm nhận được cảm xúc vô tận đang sôi trào trong lòng mình.
Hoặc là chán nản, hoặc là lạnh dung, hoặc là cả người hắn đều rơi vào cảm giác đau khổ trống rỗng, không có lý do gì cả.
Người bình thường kiểu gì cũng sẽ cảm thấy mọi đau khổ hoặc thương tâm của mình đều có nguyên nhân và có cách giải quyết vấn đề, như vậy tất cả đều sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
Những họ không biết thật ra cảm giác này chỉ là ảo giác về một niềm hạnh phúc.
Đau khổ của một số người lại cứ đột ngột và mãnh liệt, không hề có nguyên nhân, nó chỉ luôn luôn quấn lấy bạn.
Lục Tân lúc này chỉ cảm thấy tất cả niềm vui và hạnh phúc đều đang dần rời xa mình.
Trong lòng hắn đang mất đi tất cả từng chút một", Cơ thể trở nên vô cùng mỏi mệt, không còn bất cứ ảo tưởng gì về thế giới này. Bất kể là cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới này, hay là những hy vọng và quy tắc mà bình thường hắn vẫn luôn giữ vững cũng bắt đầu mất đi ý nghĩa, khiến hắn không còn quan tâm.
Thậm chí là tiền...
Cho đến hiện tại, tiền vẫn có chút quan trọng, Lục Tân biết thứ đồ chơi này không thể không có.
Có rất ít người có thể chịu đựng cũng kích như thế.
Vì mọi thứ của con người đều do tiền chèo chống và số cảm xúc phản hồi.
Nhưng khi tiền cũng bắt đầu dẫn biến mất, hắn có thể cảm nhận được, còn có thể chèo chống thế nào khi u ám dâng lên như thuỷ triều.
Nếu như tất cả mọi cảm xúc phản hồi đều là cảm xúc tiêu cực thì sao còn có động lực để sống tiếp?
Đối với đại đa số người, có lẽ là hy vọng.
Họ hy vọng ngày hôm sau trời vẫn trong xanh, gió vẫn nhẹ nhàng, sẽ có điều tốt xảy ra.
Thế nhưng nếu tất cả những điều nằm trong dự đoán của mình đều đang báo rõ cho mình biết rằng sẽ không còn vui vẻ nữa.
Như vậy vẫn còn có thể chịu đựng được hay sao?
Lục Tân không biết bản thân đã bắt đầu hít thở sâu bao nhiêu lần.
Dường như một hành động này đã được khắc sâu ở trong gen người cảm thấy hít thở sâu nhiều ôxì hơn thì dường như sẽ vui vẻ hơn.
Hắn đang thản nhiên chịu đựng cơn kích tâm trạng này.
Chuyện đã đến nước này, hắn đã không thể nào hình dung nổi cơn xung kích tinh thần mà hắn đang chịu đựng mãnh liệt đến như nào.
Nhưng hắn vẫn có thể cố gắng chịu được.
Du sao thì tâm trạng của hắn vẫn luôn như thế, từ khi bắt đầu rời khỏi cô nhi viên, hắn vẫn sống trong tâm trạng này.
Tốn nhiều năm như vậy, hắn mới tìm về được chính bản thân mình, cũng tìm về được cảm xúc vui vẻ.
Hiện tại chẳng qua là lại một lần nữa mà thôi.
Có lẽ hắn phải cảm ơn cuộc sống trong quá khứ?
Cảm ơn nó đã khiến hắn có được kinh nghiệm như này, cho nên có thể chịu đựng được đả kích như bây giờ?