Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1875: Nhà Máy Thịt



Cả đoạn đường này bị hắn đưa đi lòng vòng qua bốn năm con phố, càng chạy đường càng vắng vẻ hơn. Cuối cùng lúc đuổi đến chỗ Thành Tây thành phố vệ tinh số một, nhìn từ xa đã thấy chiếc xe thể thao màu lam của số ba đang dần dần chậm lại, ngoặt vào trong một nhà máy có bảng hiệu bằng sắt đã rỉ sét.

Lục Tân chợt đi theo đến trước nhà máy, ngẩng đầu nhìn lên, hơi ngẩn ra.

"Nhà máy thịt Nam Sơn?"

Số ba lái xe thể thao ra, đi thắng từ phòng hành chính đến nhà máy mổ heo này?

Vừa nghĩ tới những gì hắn vừa nhìn thấy, ít nhiều gì cũng cảm thấy đối lập với hình tượng tinh tế khéo léo của số ba.

Lục Tân im lặng một lúc, quyết định đi theo vào trong để xem.

"Lát nữa đi vào, trước tiên ngươi đừng hành động, để ta nói chuyện với hắn đã"

Dặn dò em gái trước một câu vì dù sao thì trước kia lúc ở cô nhi viện, tính tình số ba quả thật là không tốt.

Sau đó Lục Tân đỗ xe mô- tô ở bên ngoài, đi đến trước cánh cửa sắt của nhà máy thịt, có thể nhìn thấy trong phòng an ninh không có ai, nhưng hai bên trái phải của nhà máy thịt đều có gắn một cái camera, quay không gian trước cánh cửa sắt này, thỉnh thoảng nó còn hơi chuyển động một chút.

Lục Tân lại khẽ im lặng một hồi, ngẩng đầu nhìn về phía camera.

Chợt vang lên một tiếng "Vù", sức mạnh tinh thần bên người hắn chợt phóng ra tia bức xạ mạnh.

Lúc đó ánh đèn đỏ của camera bỗng trở nên lấp lóe.

Lục tân biết, dù vào lúc này chiếc máy này có đang theo dõi giám sát mình, đang quay mình thì hình ảnh chắc chắn cũng mất tác dụng.

Khi đó hắn mới yên tâm tiến lên, bóng dáng hắn thập thò, xuất hiện ở phía sau cánh cửa sắt.

Sau đó hắn đút hai tay vào trong túi, đi thẳng về phía nhà máy mà số ba vừa mới đi vào.

Nguyên nhân nhà máy thịt này không có ai dường như là vì công nhân đã tan tầm hết.

Không có ai ngăn cản, Lục Tân thuận lợi đi tới gần nhà máy, ngay lập tức hắn ngửi thấy mùi tanh của máu rất nồng, thậm chí khi người khác đến gần mùi tanh nồng này xộc vào khoang mũi xông thẳng lên não, kéo theo cảm giác không khỏe của phản ứng sinh lý.

Lục Tân khẽ nhíu mày, hít một hơi thật sâu, sau đó mới chầm chậm nhấc chân bước vào trong cánh cửa sắt đang khép hờ của nhà máy.

Vừa bước vào trong thì đã có một cảnh tượng rất có tính sát thương đập vào mắt.

Từng cái móc sắt đã rỉ sét móc vào con lợn đã bị mổ ngực mổ bụng lấy nội tạng, treo ngược trong nhà máy.

Nhìn lướt qua trông giống rừng rậm vậy.

Lợn chết thì ai cũng đã từng nhìn thấy, thậm chí có thể nói là nhìn nhiều thành quen.

Nhưng đi vào nhà máy, nhìn thấy nhiều lợn chết treo ở trước mặt như vậy, cũng khiến người ta có chút run rẩy sợ hãi trong lòng.

Trên mặt đất đều là hỗn hợp nước bẩn và máu heo, ẩm ướt.

Lục Tân đi qua đám lợn chết, tiếng bước chân vang lên lặng lẽ trong nhà máy im ắng này.

Hắn cau mày, tìm kiếm bóng dáng số ba trong đám lợn chết này.

Có bầu không khí khác thường khiến tâm trạng người ta trở nên khó diễn tả, không cất cao giọng gọi to tên của số ba vào lúc này.

Hắn bước chầm chậm, từng bước một tiến về phía trước, rất nhanh Lục Tân đi đến trung tâm của đám lợn chết, bất kể nhìn về hướng nào thì cũng đều chỉ nhìn thấy lợn chết nhiều như tóc hoa râm được xâu lên treo trước mặt, được con gió lặng lẽ thổi qua, chúng xoay tròn lại giống như người sống đang quay người.

Chợt giữa lúc đó lại có tiếng cười lạnh lẽo đột ngột vang lên.

"Hửm?"

Lục Tân hơi dừng bước, bình tĩnh nhìn sang.

Vậy mà lại phát hiện, dường như tiếng cười lạnh lẽo âm u phát ra từ trong miệng của đám lợn chết đang treo ngược lên kia.

Miệng lợn trúc xuống, có hơi toét ra, giống như đang cười.

Khung cảnh này thực sự khiến lòng người có cảm giác lạnh sống lưng.

"Hì... hì... khà... khả..."

Cũng vào lúc Lục Tân có phần run rẩy sợ hãi trong lòng, bỗng nhiên cũng lại có tiếng cười khác vang lên.

Lần này Lục Tân nhìn rất rõ, tiếng cười đúng là phát ra từ trong miệng một con lợn chết.

Theo tiếng cười này được vang lên, không chỉ có một con lợn chết này mà dường như nó còn kéo theo một loạt sói tru.

Từng con lợn chết liên tiếp vang lên tiếng cười lạnh lẽo âm u.

Trên cái móc sắt đã rỉ sét treo trên trần nhà phát ra tiếng vặn rất nhỏ nhưng lại ngột ngạt.

Tất cả con lợn chết đều đang chầm chậm xoay tròn, xoay thân mình đến gần Lục Tân.

Vết mổ xinh đẹp chỗ lồng ngực nhắm thẳng vào Lục Tân giống như những cái ôm đẫm máu.

Vào lúc này thông qua hai mắt Lục Tân, hình ảnh xác lợn dày đặc mà trắng bệch đều đang xông vào trong đầu hắn.

"Hô..."

Trong vòng vây của một rừng lợn chết, Lục Tân thở ra một hơi thật sâu, nói:

"Số ba, đừng gây rối nữa."

"Vù?

Lúc Lục Tân hỏi câu hỏi này thì tiếng cười lạnh và cảnh tượng quái dị ở chung quanh cũng chợt đồng thời biến mất.

Đám lợn chết vẫn chỉ lặng lẽ bị treo trên trần nhà, thỉnh thoảng mới vì tác động của trọng lực mà khẽ xoay tròn.

Lục Tân chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía bên trái.

Cách chỗ hắn đứng bảy, tám con lợn chết được treo ngược lên, hắn nhìn thấy số ba mặc tây trang màu đen đang đứng đằng sau cái giá thịt.

Vẫn là khuôn mặt anh tuấn đẹp trai mà hắn mới nhìn thấy kia, râu ria được cạo sạch, kiểu tóc gọn gàng, hai tay đút trong túi quần, sắc mặt bình tĩnh nhìn sang hắn. Chỉ khi cảm nhận tinh tế thì mới có thể phát hiện sự điên cuồng được hắn ta giấu sâu trong đôi mắt.