Đối với Lục Tân mà nói, đây là khoảng thời gian rất hiếm hoi. Tựa như cuộc sống không cần phải bận rộn giống lúc trước, thỉnh thoảng thả lỏng một chút cũng không sao.
Mặt khác, thái độ của đội bảo mẫu đối với mình cũng càng ngày càng tốt. Từ lúc đặt chân vào đây ở, giặt giũ, nấu cơm, quét nhà gì đó không cần mình phải nhúng tay vào, đội bảo mẫu sẽ thuận tay làm giúp cho luôn, hơn nữa còn nhiệt tính tới độ có một ngày, các cô còn định tính sổ sách giùm Lục Tân nữa kìa...
Chỉ là chuyện này tạm thời Lục Tân chưa cần làm phiền tới các cô. Nhưng đối với nhưng chuyện khác, Lục Tân rất là hài lòng, đặc biệt là khi các cô còn khuyên hắn nên thử đầu tư vào quản lý tài chính.
Bây giờ Lục Tân đang cân nhắc xem có nên tìm một đoàn đội chuyện giúp mình quản lý tài sản hay không.
Dù sao thì mình cũng đã là kẻ có tiền rồi mà... Chỉ là thỉnh thoảng, hắn lại cảm nhận được đội bảo mẫu luôn trộm nhìn lén mình, mỗi lần bị mình phát hiện thì lại mỉm cười xấu hổ.
Điều này đã khơi gợi sự tò mò trong lòng Lục Tân.
Đương nhiên, hắn cũng không biết là toàn bộ thành viên của đội bảo mẫu, kể cả những người đã xuất ngũ, từng vô số lần triển khai vô số cuộc thảo luận kịch liệt dựa trên năng lực kiếm tiền cộng với tố chất thân thể cũng như tu dưỡng cá nhân, tiền đồ trong tương lai... nói chung là đủ hạng mục chỉ tiêu của hắn.
Kết quả cuối cùng của cuộc thảo luận chính là:
"Đứa nhỏ này hả, làm việc rất nghiêm túc, cũng rất biết kiếm tiền, đạo đức tu dưỡng càng không chỗ để chê, tiền đồ... Nghe người ta nói hắn có khả năng trở thành thần linh mới của thế giới này, vậy tiền đồ tính ra cũng không tệ lắm nhỉ! Vấn đề duy nhất đó là trạng thái tinh thần không quá ổn định, có tiền căn tâm thần phân liệt... Đều là lời đồn thì phải? Theo kết quả báo cáo sức khỏe tâm thần của hắn ta lấy được từ chỗ bác sĩ Giả thì rõ ràng biểu hiện của hắn vô cùng bình thường, không chỉ là người có điểm cao nhất trong số các dị biến giả của Đặc Thanh Bộ Thanh Cảng, mà còn bình thường hơn cả bác sĩ tâm lý. Vậy vấn đề lớn nhất chính là bạn bè rồi, nghe nói quan hệ giữa hắn và cái người tên Thằn Lần kia không tôi..."
"Hây.."
Trong lúc cả đội đang nhiệt tình thảo luận kịch liệt, đội trưởng đội bảo mẫu, quý cô La bỗng thở dài một tiếng bất đắc dĩ:
"Thảo luận chuyện này để làm gì?"
"Búp Bê đã hoàn toàn trở thành cô thiếu nữ, đầu óc chỉ còn tình yêu rồi..."
Cuộc sống như vậy cứ thế trôi qua năm sáu ngày.
Hôm đấy, khi mặt trời vừa khuất bóng không bao lâu, Lục Tân đang đứng trước cửa sổ sát đất bỗng nhiên sinh ra cảm ứng.
Một cỗ dao động sức mạnh tinh thần lạ lùng bỗng xuất hiện trong sân nhỏ của biệt thự, cùng lúc đó, trên lầu vang lên tiếng đẩy đồ vật.
Sau đó, hắn nhìn thấy Búp Bê nhẹ nhàng nhảy từ trên lầu xuống, uyển chuyển thong dong lơ lửng giữa không trung, hai mắt nhìn chằm chằm cái sân.
Cô không chút do dự bay tới đứng chắn ngang giữa Lục Tân và thứ vừa hiện ra trong sân.
Trên mặt hiện lên vẻ tò mò, xen lẫn chút căng thẳng. Trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn như vậy, lúc nào cũng cảm thấy căng thẳng khi đứng gần Lục Tân.
Hình như từ lúc về đây thì cô đã biến thành bộ dạng này rồi, lúc nào cũng cẩn thận trong mọi hành động, luôn để ý xem Lục Tân có vui vẻ hay không.
Thậm chí có một lần cô còn định sờ đầu Lục Tân, như muốn an ủi hắn. Đương nhiên Lục Tân đã từ chối, đầu của đàn ông sao có thể tùy tiện sờ cho được.
Bây giờ mình cùng lắm chỉ chấp nhận được cô ôm mình một chút thôi, nhất quyết không thể vượt quá giới hạn.
Hắn nhích người lại gần, sau đó vòng qua người Búp Bê, nhìn ra khoảng sân bên ngoài.
Một cỗ lốc xoáy tinh thần dần dần xuất hiện, sau đó trở nên ngày càng lớn.
Sau một lúc lâu, từ trong cỗ lốc xoáy tinh thần kia ló ra một cái mũ dạ màu đen. Bỗng, một người nằm vùng nhỏ bé gầy gò chui ra từ bên trong, đi theo ngay phía sau là một hàng dài những người nằm vùng.
Chúng nó đứng trong sân, đầu tiên là xác định vị trí của Lục Tân, giơ mống vuốt nhỏ lên vẫy tay với hắn, sau đó đồng loạt né sang một bên, một chiếc két sắt bị chúng nó ra sức kéo ra khỏi Thâm Uyên.
"Không cần sốt ruột, là người một nhà..."
Lục Tân có thể cảm nhận được rất rõ toàn bộ biệt thự vang lên tiếng bước chân như ẩn như hiện.
Không biết có bao nhiêu vũ khí đặc biệt đang nhắm vào đám nhóc này nữa.
Hắn vội vàng nhắc nhở đội bảo mẫu một tiếng, sau đó đẩy cửa sổ ra, một giây sau đã xuất hiện ngay bên trong sân.
Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy người nằm vùng, hắn đã hiểu ra mọi chuyện. Đây là thứ mà viện trưởng Tiết Giáp từng đề cập tới, món đồ mà mẹ để lại đã được chúng nó đưa tới tận đây.
Chỉ là thời gian giao hàng có hơi chậm hơn dự tính mấy ngày.
Mấy đứa nhỏ này hình như cũng bị sự xuất hiện đột ngột của Lục Tân dọa sợ, nhưng chúng rất nhanh đã lấy lại bình tình, còn vô cùng chuyên nghiệp chỉ chỉ tủ sắt mà chúng kéo ra từ trong Thâm Uyên, sau đó đồng loạt cởi mũ xuống, trên mặt cả đám lộ vẻ chờ mong.
"Cảm ơn..."
Lục Tân phát hiện đàn người nằm vùng này không phải nhóm lúc trước. Thế là hắn chỉ khách khí nói lời cảm ơn với chúng, sau đó bảo rằng:
"Về phần báo đáp, trước đó ta đã trả tiền rồi... Cách đây mấy ngày, bên chỗ dãy núi Ngủ Sâu đó, ta đã tự tay đưa cho một người nằm vùng đội mũ đỏ và cả đồng bạn của nó nữa... Nó nói các ngươi đều là người chung một nhà, cho ai cũng giống nhau cả..."