Trải qua chuyện điều tra vừa rồi, hắn đã hiểu rõ một ít chuyện ngày trước.
Cũng hiểu ra ám chỉ mà mẹ để lại khi đó.
Chung cực có nguồn gốc từ ban sơ, mà hắn, ít nhất là hạt màu đen trong cơ thể hắn, cũng đến từ ban sơ.
Nói như vậy, bản chất của mình vốn ngang bằng với chung cực.
Thậm chí vì hạt màu đen là thứ tách ra cuối cùng từ cơ thể của ban sơ, cho nên cấp độ của hạt màu đen có lẽ còn cao hơn những chung cực khác.
Nhưng cũng có một vài chuyện khác biệt, đầu tiên là hạt màu đen sau khi ô nhiễm hắn thì đã bị phong tỏa vào cơ thể hắn; thứ hai là hạt màu đen không có đặc tính ô nhiễm. Vì vậy, nếu muốn xét về tính uy hiếp với thế giới này thì chung cực trái lại mạnh hơn mình một ít.
Người ta sẽ biến hóa, còn còn quyền hành chưởng khống vô số lòng người.
Còn mình thì sao?
Có lẽ chỉ khi đánh đơn hoặc lúc mất không chế thì mới có thể chiếm cứ chút ưu thế?
Cho nên, nếu muốn đánh giá thì đơn giản mình là một người... Ngoại trừ việc hủy diệt thế giới thì cái gì cũng không biết.
"Nhưng mà..."
Trong bầu không khí im lặng và đè nén đến mức chỉ nghe được tiếng tim đập của mọi người thì giáo sư Bạch vẫn là người đầu tiên phản ứng lại.
"Màn biểu diễn vừa rồi của ngươi, dường như đã đạt tới... tạo vật chân thật?"
"Thật ra cũng không phải"
Lục Tân lắc đầu nói:
"Hiện tại ta chỉ có thể ảnh hưởng tới hiện thực mà thôi"
"Cái thứ gọi là ý thức duy nhất bây giờ vẫn còn đang nằm trong đầu của ta. Cũng chính là vật này đã sinh ra cộng hưởng tinh thần với ta, cho nên ta mới có loại sức mạnh có thể ảnh hưởng hiện thực như này. Nhưng mà dưới góc độ cá nhân, ta nghĩ rằng việc ảnh hưởng hiện thực và tạo vật chân thật vẫn có sự chênh lệch nhất định. Nếu dùng lý luận nấc thang để hình dung thì đó là ta đã đi qua nấc thang thứ năm, nhưng vẫn còn chưa tiến vào nấc thứ sáu."
"Nhiều nhất thì chỉ mới bước nửa bước chân vào nấc thứ sáu mà thôi."
Dù những chuyện này vẫn đã ly kỳ đến mức khiến mọi người ở đây khó có thể tin, nhưng họ vẫn thuận theo câu nói của Lục Tân mà suy tư.
Ngay lập tức, có một nhân viên nghiên cứu trầm giọng hỏi:
"Vậy sao ngươi không bước thẳng vào?"
"Là gặp phải bình cảnh sao?"
"Bình cảnh?"
Lục Tân lắc đầu:
"Ta không gặp thứ đồ chơi này."
Đám người nghe vậy thì đều ngây người:
"Vậy sao ngươi lại không bước vào?"
Lục Tân đột nhiên không biết trả lời vấn đề này thế nào, hắn suy nghĩ một chút, rồi nhìn về nhân viên mới đặt câu hỏi:
"Vì sao ngươi không đến viện nghiên cứu Nguyệt Thực làm việc?"
"Chuyện này..."
Vị nhân viên nghiên cứu kia nghe vậy thì có hơi ngơ ngác, sau đó tinh thần có hơi sa sút:
"Ta đã gửi rất nhiều thư thỉnh cầu qua đó rồi, nhưng đều bị trả về hết."
Thấy người thương tâm như vậy, Lục Tân lại ngượng ngùng chẳng dám nói nặng.
Hắn chỉ đành an ủi:
"Không sao, ta và ngươi không giống nhau lắm. Ngươi là muốn đi, nhưng người ta không muốn ngươi. Nhưng mà ta..."
Dừng một chút, hắn chậm rãi nói:
"Ta không bước vào là vì..."
"Lo lắng thế giới bị hủy diệt!"
Cái quỷ gì vậy?
Câu trả lời bất thình lình của Lục Tân khiến cho tất cả nhân viên nghiên cứu ở đây đều cảm thấy kinh hãi.
Không chịu bước vào nấc thang thứ sáu là vì sợ thế giới bị hủy diệt?
Cộng thêm lời khi nãy hắn vừa nói với nhân viên nghiên cứu, nếu liên hệ câu trước câu sau lại với nhau, thì vấn đề này sao lại nghe giống như:
Ngươi không học tập tốt, là vì sợ học tập tốt thì thế giới sẽ bị hủy điệt?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lục Tân chậm rãi gật đầu.
Đúng là như thế.
Ở một mức độ nào đó, sức mạnh ảnh hưởng tới hiện thực mà hắn đang nắm giữ bây giờ đều dựa vào sự cộng hưởng của ý thức duy nhất và hạt màu đen.
Hơn nữa hắn quả thật cũng cảm giác được, chỉ cần giữ vững sự lý giải và tiêu hóa đối với ý thức duy nhất thì sức mạnh ảnh hưởng hiện thực của hắn sẽ dần được tăng cường. Có lẽ khi nó tăng lên tới một mức độ nào đó, hắn quả thật sẽ đạt tới cấp độ tạo vật chân thật.
Nhưng hôm nay, hắn quả thật đã cảm nhận được một loại nguy hiểm nào đó, cho nên không dám tiếp tục nữa.
Đó là ý thức!
Nó cách rất gần hắn, giống như ánh mắt mà hắn từng nhìn thấy trên ngai vang trong cung điện tàn tạ kia.
Mỗi khi hắn muốn tiến thêm một bước để lý giải tin tức trong ý thức duy nhất thì đều sẽ có cảm thụ như vậy.
Ánh mắt ban sơ, đang dần tiếp cận chính mình.
Hắn có thể cảm nhận được loại ánh mắt này, nó thâm trầm, mênh mông, và vô biên vô hạn.
Lúc hắn mới bắt đầu lý giải tin tức trong ý thức duy nhất thì đã từng có mo cảm giác như đang chìm sâu vào trong dòng nước thăm thẫm.
Hắn nhớ tới lời mà viện trưởng Tiết nói trước khi lâm chung.
Phải rời xa ban sơ.
Mới đầu, hắn cứ nghĩ sau khi trải qua sự kiện di chỉ của viện nghiên cứu, và từ chối lời mời của Lục Bình Minh thì mình đã nhận được tự do.
Nhưng bây giờ xem ra, hắn chẳng có gì cả.
Hoặc là nói, không thể so sánh ban sơ với Lục Bình Minh.
Thứ mà hắn chạy thoát là Lục Bình Minh.
Nhưng nếu hắn cứ tiếp tục trầm luân trong ý thức, vậy thì người thắng rất có thể là ban sơ.