"Dù là thành lập đế quốc thương nghiệp hay là chế tạo chính quyền thiết huyết, hoặc là hủy diệt thế giới.
Viện trưởng Tiết nói nhỏ:
"Có lẽ những ý tưởng vĩ đại hoặc điên cuồng kia ở trước mặt sinh mệnh cao cấp cũng đều chỉ là bình thường. Hắn muốn là một con người. Đối với hắn, lý tưởng này cũng chưa chắc là không vĩ đại bằng việc trở thành một vị vua..."
"Ừ, đúng vậy..."
Vừa nghe ông trả lời, tiến sĩ An lập tức khó chịu, lạnh nhạt liếc nhìn ông nói:
"Giỏi hơn người nào đó nhiều"
Viện trưởng Tiết lập tức lộ ra vẻ xấu hổ như muốn nói chuyện với cô nhưng rồi lại không dám.
Cũng vào đúng lúc này, đám ẩn nấp giả kia đều đồng loạt giơ lên bàn tay phải vừa mới bắt tay với Lục Tân xong, tạo thành một vòng tròn nhảy múa.
Không biết từ lúc nào, trên móng vuốt tay phải của chúng nó đã xuất hiện một cái bao tay màu trắng.
Màu trắng nhìn lướt qua trông vô cùng xinh đẹp, thậm chí còn mang theo chút khí chất cao quý.
Từng gương mặt vai hề đều treo đầy nụ cười hạnh phúc.
Con đội mũ đỏ được mấy ẩn nấp giả nhảy múa bao vây ở chính giữa, lại càng cẩn thận lấy ra một cái hộp.
Trong hộp là một đống bùn đất, vừa mới đào xong.
Dường như bên trong bùn đất còn có một chút chất lỏng, đang nhẹ nhàng lưu động, lóc ra ánh sáng kỳ dị.
"Đây là..."
Tiến sĩ An thấy vậy lập tức lộ ra chút kinh ngạc, vô cùng khó hiểu mà nhìn đám nhóc con thần bí này.
"Nước mắt của bạo quân"
Viện trưởng Tiết nói:
"Lúc nãy bạo quân vừa mới khóc, nước mắt rơi xuống nền đất, lúc đó tụi nó đã bắt đầu nhìn chằm chằm, coi đống bùn đất kia như bảo bối mà đào ra ngoài, nói đơn giản thì nhiệm vụ điều tra lần này tụi nó đã kiếm bộn rồi. Nhưng mà chúng nó vẫn thừa dịp bạo quân chưa rời đi, đi đến đòi tiền công. Hiện tại chúng nó đang chúc mừng cho khoản thu nhập thêm"
"Cái này..."
Tiến sĩ An hiển nhiên là không kịp phản ứng, ngơ ngác nhìn đám nhóc con đang liên tục xoay tròn ở xung quanh, mỗi lần chúng nó xoay tròn là lại móc ra thứ gì đó tròn tròn, nhẹ nhàng ấn tay lên trên đó, chỉ trong chốc lát là lại có thêm một ẩn nấp giả xuất hiện.
Đây đều là những ẩn nấp giả từng bị quỷ dị cắn nuốt khi nấy, không ngờ lại bị chúng nó đào ra.
"Đối với tộc đàn ẩn nấp giả mà nói, chỉ có tộc đàn phồn vinh và diệt vong, chứ không có sống chết riêng của từng cá thể."
Viện trưởng Tiết giải thích:
"Cho nên mới nói tụi nó kiếm bộn. Đừng thấy tụi nó nhìn rất trung thực, thật ra đều là gian thương..."
Tiến sĩ An nghe, một lúc lâu sau mới vừa buồn cười vừa tức giận lắc đầu.
Xem ra lời đồn truyền lưu trong ngành rằng Đan Binh ki bo keo kiệt là không đúng rồi, thật ra hắn là tiêu tiền như nước...
Cùng lúc đó, Lục Tân ngồi trong cabin của máy bay trực thăng, lẳng lặng nhìn về phía trước, mặt trời mới mọc nhảy ra khỏi núi non.
Ánh sáng sáng ngời kia làm hắn hơi hoa mắt, nhẹ nhàng che khuất tầm mắt.
Trực thăng bay càng lúc càng cao, hắn ở trên cao quan sát thế giới, cảm thấy có chút choáng váng.
Bên dưới là từng mảnh rừng rậm đen kịt, còn có một ít ngôi nhà đã biến nhỏ thành từng hình khối vuông, đây là thế giới mà hắn đang sinh sống sao?
Trong lòng Lục Tân sinh ra cảm giác hỗn loạn, đang ở trên trời cao, không thể nào hiểu được cuộc sống dưới mặt đất...
"Vù.
Cảm giác có gió lạnh xuyên qua khe hở của phi cơ trực thăng thổi vào, Lục Tân thở hắt ra, cảm thấy cơ thể lạnh căm.
Vì thế hắn quấn chặt quần áo, nhẹ nhàng nói với người điều khiển: "Bác tài, có thể bay nhanh một chút không?"
"Ta muốn về nhà sớm"
Trải qua ba ngày trên trực thăng, khi máy bay khi ngừng, cuối cùng Lục Tân cũng về tới Thanh Cảng.
Thanh Cảng đã sớm thông qua điện báo trên trực thăng biết được việc Lục Tân trở về, nhưng lại chẳng có ai ra đón. Vì Lục Tân đã nói trước với họ rằng hiện tại mình rất mệt mỏi, chỉ muốn trở về nhà yên lặng một mình.
Thế là Thanh Cảng chỉ im lặng mở hệ thống phòng ra, cho phép trực thăng rơi thẳng xuống sân thượng của sở cảnh sát thành phố vệ tinh số 2.
Lục Tân dùng quần áo che kín mặt mũi, từ sân thượng đi xuống, gật đầu chào hỏi với nữ cảnh sát đang trực ban tại sảnh lớn một cái rồi trực tiếp rời khỏi đó.
Hứng lấy ngọn gió thu xào xạc, hắn rất nhanh hòa mình vào dòng người.
Ga tàu điện ngầm dòng người chen chúc, Lục Tân đang đứng chen chân trong một đám người vừa mới tan tầm.
Hành khách trên tàu người thì đọc báo, người thì tựa đầu vào cửa sổ gục gà gục gật dưới ánh đèn u ám.
Có người thì dùng tạp chí che mặt lại, ý đồ che dấu tầm mắt xấu xa đang nhìn về đôi chân của nữ sinh ăn mặc mát mẻ ở bên cạnh.
có người thì cầm cái điện thoại cũ nát sờn máu, lớn tiếng cùng đầu dây bên kia thảo luận mối làm ăn trăm vạn một phút.
Lúc Lục Tân mới lên xe thì không có chỗ ngồi, qua hai trạm thì mới tìm được một chỗ trống.
Nhưng hắn còn chưa kịp ngồi xuống thì đã bị một ông lão đi mua thức ăn vèo một cái giành trước.
Ông ta còn trừng Lục Tân một cái.
Lục Tân cảm thấy tài không bằng người, chỉ đành phải nhận thua, tiếp tục cầm tay vịn chen chúc với đám người.
"Keng, xe đã đến trạm Nguyệt Lượng"
Lục Tân có chút mệt mỏi ngẩng đầu nhìn xung quanh, sau đó chen theo dòng người rời khỏi xe.