Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1827: Thần Kỳ



Ngay sau đó, cơ thể của hắn lập tức biến thành những hạt châu đen nho nhỏ, lại nhanh chóng biến mất trong không khí.

Cùng lúc đó, lại có một đám hạt châu đen nhanh chóng tụ tập lại ở bên ngoài cơ thể con giun kia, lại biến thành một hình người.

Sau đó những vật chất màu đen kia rút đi, cơ thể Lục Tân lại xuất hiện một lần nữa.

Cũng vẫn chỉ là một biểu hiện rất bình thường ở phương diện tinh thần, chẳng qua chỉ là di chuyển từ chỗ này đến chỗ khác mà thôi.

Biến dị giả hệ Thâm Uyên cũng làm được dễ dàng như trở bàn tay.

Mỗi khi Hạ Trùng mở cửa ra, còn có thể đi chuyển xa hơn Lục Tân rất nhiều.

Nhưng hiện tại, hành động này của Lục Tân lại làm cho những người xung quanh đều kích động đến phát run.

"Sức mạnh tinh thần ảnh hưởng đến hiện thực đã đạt đến mức có thể tái tạo lại cơ thể rồi sao?"

Tiến sĩ An suýt chút nữa là thở không nỗi, trái tim như bị ai đó đấm mạnh vào, không biết là nên kích động hay nên hoảng sợ.

Nhà ảo thuật chợt túm vai tên hề:

"Ngươi xem ngươi xem, học được chiêu cánh cửa thần kỳ luôn rồi kìa..."

Dưới ánh mắt của vô số người xung quanh, Lục Tân đã suy tư giơ tay trái lên, cắm mạnh xuống dưới.

Răng... rắc...

Hắn với cánh tay vào trong cái miệng đang há to ở trên đỉnh đầu một con Giun Thâm Uyên, sau đó chui sâu vào.

Hắn xuyên qua cái miệng này, vói vào trong cơ thể con giun này, sau đó sở được thứ gì đó, lôi mạnh ra ngoài.

Chỉ thấy thứ kia chính là một cái đầu, một phần cơ thể con giun từ trong cổ kéo dài ra ngoài, lại nối tiếp với cơ thể giun.

Sau khi Lục Tân lôi ra ngoài, tên kia còn hoảng sợ chớp mắt, ngũ quan vặn vẹo.

Dường như vô cùng đau đớn.

Nhưng Lục Tân lại lạnh nhạt nhìn hắn ta, hạt châu đen trong tay run lên kịch liệt, cái đầu này lập tức biến mất trong tích tắc.

Một bộ phận cơ thể của Giun Thâm Uyên cũng đột nhiên ngừng rung động.

Sau đó biến thành vô số mảnh nhỏ, mỗi một mảnh nhỏ lại liên tục chia nhỏ ra nữa, sau đó lại biến thành từng con giun càng nhỏ bé hơn.

Nhanh chóng chui vào lòng đất, sau đó biến mất tăm.

Tối thượng không dễ dàng bị giết chết như thế, nhưng Lục Tân đã giết chết "người" được nhân viên nghiên cứu đời thứ nhất chiết cành gắn vào sâu bên trong giác hút của con giun.

Vì thế, lúc này lại có thêm một lá bài trong tay nhân viên nghiên cứu đời đầu tiên tối đi không còn ánh sáng.

"Ngươi..."

Tay chân giáo chủ áo đen bắt đầu co giật, ông thất vọng, thậm chí có chút đau khổ nhìn từng lá bài một bị phá hủy.

Nhưng hắn lại không làm gì được.

Mà bên trên cơ thể hắn, bóng dáng cô gái hư vô kia, cũng trong nháy mắt này đột nhiên phóng đại lên vô số lần, cơ thể bay lên cao, mái tóc trắng bạc bay hỗn loạn trong giá, rơi xuống, cũng bao vây nhân viên nghiên cứu già mặc áo blouse trắng cách đó không xa lại.

Vì Giun Thâm Uyên đã bị phá vỡ, nhân viên nghiên cứu già không thể không có người bảo vệ.

"Cảm giác làm chính mình thật sự rất không tệ..."

Lục Tân cũng không quá gấp gáp ngăn cản cô gái hư vô bảo vệ nhân viên nghiên cứu già.

Hắn chỉ đứng đằng xa nhìn hai người họ.

Nhìn họ từ một nhân viên nghiên cứu đời đầu tiên khống chế vô số quỷ dị, thậm chí là hai thể tối thượng, không gì không làm được biến thành như hiện tại, chỉ có thể trơ mắt nhìn chính hắn hủy diệt từ lá bài chủ chốt của họ, rồi lại chỉ biết im lặng nhìn chính hắn.

Sau đó, hắn bắt đầu suy nghĩ sâu xa, dường như cảm giác như thế vẫn chưa đủ.

Cho nên sau khi cẩn thận cảm ứng một lúc, hắn lại từ từ duỗi tay ra lần nữa, hai tay đồng thời đặt lên trên cơ thể con giun.

Giữa hai tay hắn, đột nhiên xuất hiện một loại sức mạnh tinh thần vô cùng kỳ dị.

Đó là một loại sức mạnh tinh thần từ trước đến nay chưa bao giờ xuất hiện, nó dịu dàng nhưng lại bình tĩnh, giống như dòng suối ấm áp...

Loại sức mạnh tinh thần này đang dần hòa tan một bộ phận cơ thể của con giun.

Sau đó, bên trong từ từ mọc ra một ít mầm thịt non mịn.

Mầm thịt kia liên tục kéo dài, biến thành một sợi tơ đỏ như máu, từ từ kéo dài ra.

Mãi đến khi nó đạt đến đủ chiều dài, Lục Tân mới thầm thở hắt ra, lui ra sau.

Chỉ thấy sợi tơ máu kia đang liên tục hấp thu cơ thể có tính chất đặc biệt đã bị Lục Tân xóa sạch sức mạnh tinh thần của Giun Thâm Uyên.

Sau đó nuôi dưỡng cơ thể của chính nó, dần dần, nó càng ngày càng dài, càng ngày càng thô.

Cuối cùng, không ngờ nó lại biến thành một hình người nho nhỏ, có được tứ chi và đầu, càng lúc càng rõ ràng.

Cuối cùng, thậm chí còn đột ngột mở mắt ra.

Mê màng mà nhìn thế giới xung quanh, dường như trên mặt còn mang theo vẻ hoảng sợ của trước đây.

Ở đằng xa, tiến sĩ An nhìn thấy cảnh này, đột nhiên lộ ra vẻ mặt vừa mừng vừa sợ:

"Ti Ti?"

Rõ ràng lúc trước Ti T¡ đã bị Giun Thâm Uyên cắn nuốt?

Sao còn có thể quay về?

"Làm người chết sống lại?"

Nhà ảo thuật đứng ở đằng xa nhìn đã sắp tuyệt vọng: "Năng lực này còn thần kỳ hơn cả tiết mục nhựa cao su thần kỳ của chúng ta rất nhiều..."

Lục Tân làm xong những chuyện này, nhẹ nhàng thở phào.

Hắn không hề đắm chìm trong ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, chỉ yên lặng suy nghĩ.

Trải qua một đoạn thời gian ngắn làm quen, cuối cùng hắn cũng có cảm giác có thể thử xem sao.

Cho nên hắn yên lặng đi đến một vị trí, nơi này có mấy lá bài poker đã bị xé thành mảnh nhỏ, mới bị xé nát ngay lúc nãy.

Nhặt từng mảnh bài poker rơi xuống mặt lên, đặt trong lòng bàn tay.