Lục Tân hoàn toàn đứng ngốc tại chỗ, có chút sững sờ nhìn về phía em gái.
Em gái đang treo ngược trên trần nhà, nhìn mình có chút kì quái, còn mang theo chút lo lắng.
Trong tay con bé còn nắm chặt một cây bút máy với hoa văn tơ vàng tinh xảo.
Cái mà mình vừa thấy thật ra không phải là mũi dao mà là ngòi bút đồng thau của cây bút máy.
Vừa rồi, em gái dùng cây bút máy này rạch qua thế giới ảo tưởng, đồng thời triệt để xé nát nó.
"Ngươi..."
Lục Tân đột nhiên kinh hãi, có chút khó tin nhìn em gái mình.
Hắn hoàn toàn không hiểu, làm sao mà em gái làm được chứ.
Cho đến khi con ngươi của hắn hơi thu hẹp lại, bỗng nhiên hắn nhìn vào cây bút trong tay em gái, lông tơ lập tức dựng ngược đây kinh hãi.
Tóc hắn suýt nữa cũng bị cháy luôn:
"Ngươi trộm cây bút Đạo Hỏa Giả từ khi nào?"
"Hả?"
Em gái cũng lấy làm kinh hãi, vội vàng nhét bút vào trong túi đeo lưng nho nhỏ của mình, hét to:
"Không có!"
"Ngươi nhìn lầm rồi..."
"Không có?"
"Ta cũng thấy mà ngươi còn nói là không có?"
Trong nháy mắt, Lục Tân đã nhìn thấu lời nói dối của em gái, dù con bé giấu rất nhanh nhưng Lục Tân có ấn tượng rất sâu với cây bút đó, vì bản thân mình khi đó cũng đã động tâm tới sợi tơ vàng quấn trên thân bút... Cái này không quan trọng, điều quan trọng chính là nó là vũ khí Đạo Hỏa Giả.
Đối với hắn mà nói cái này giống như cây kéo của mẹ, làm sao mà em gái lại trộm được?
Khi đó, con bé lén lén lút lút chui tới chui lui, luôn luôn chột dạ nhìn vào cái túi nhỏ của bản thân, cũng vì nó đã trộm được cây bút này rồi?
Con bé nói bản thân mình đã gây họa khá lớn, là đang nói đến chuyện này ư?
Ngay lập tức, các chi tiết tràn vào đầu Lục Tân khiến cho hắn cảm thấy đầu mình có chút lớn rồi.
Tuy nhiên, cũng vì như vậy nên hắn mới bỗng nhiên hiểu được vì sao em gái lại có thể ung dung phá nát ảo tưởng như vậy.
Chân lý.
Sức mạnh chân lý không bị bao phủ lại, lúc ban đầu khi mình thi triển sức mạnh ảo tưởng trước mặt Đạo Hỏa Giả đã chứng minh được điểm này.
Chính vì có cây bút này nên em gái mới có thể giúp mình và những người khác phá tan ảo tưởng.
Hít một hơi thật sâu, hắn không tiếp tục truy cứu trách nhiệm của em gái nữa, Lục Tân vội vàng nhìn về phía hai vị tiến sĩ Trương Vương, thấy hai người họ đã thoát ra khỏi ảo tưởng, họ đang ôm lấy nhau, vừa sợ hãi vừa nhìn hành lang đổ nát xung quanh.
Mà ở phía trước, tiến sĩ An đang ngã ngồi trên mặt đất, họng súng trong tay nàng vẫn còn đang bốc khói.
Ổ nơi xa hơn một chút, "thi thể" của ruồi điện tử rơi đây đất, phần lớn đều đã bị tiêu diệt.
"Ngươi có sao không?"
Lục Tân bước nhanh tới, đỡ lấy cánh tay tiến sĩ An.
Tiến sĩ An nhìn xung quanh có chút mê mang.
Nàng dường như không biết đây rốt cuộc là ảo tưởng được thay đổi sang một phương thức khác, hay nó thật sự đã được phá hủy rồi.
Cho đến khi cảm nhận được xúc cảm chân thực từ bàn tay của Lục Tân, nàng mới chắc chắn rằng mình đã trở lại hiện thực, đột nhiên có chút căng thẳng:
"Lúc nãy ngươi đã nghe được gì rồi?"
" Ách b)
Ánh mắt của Lục Tân cổ quái nhìn về phía tiến sĩ An, thành thật nói:
"Ta vừa mới nghe được một cái drama""
Trong nháy mắt tóc của tiến sĩ An đều bốc khói, cắn răng nói:
"Ngươi nghe nhầm rồi, ta với người kia không hề có chút quan hệ nào hết..."
"Vâng... vâng... vâng..."
Lục Tân vội vàng gật đầu theo lời nói của nàng, đồng thời kéo nàng đứng dậy.
Nhìn thấy trạng thái của nàng dù không tốt lắm, nhưng thật sự cũng không có vết thương đạn bắn chí mạng nào cả.
Ngoại trừ toàn thân bụi bặm, đôi vớ cao màu đen trên chân cũng bị rách vài đường ra thì nàng cũng không có vết thương nào.
Lúc này hắn mới hơi yên tâm, đột nhiên lại nói:
"Viện nghiên cứu của các ngươi có trào lưu nữ cầu hôn nam sao?"
"Ngươi..."
Tiến sĩ An chợt nhìn về phía hắn, hơi nghiến răng.
"Tùy tiện hỏi chút thôi"
Lục Tân vội vàng khoát tay, hắn bỗng nhiên nhìn chăm chú vào tiến sĩ An, nói:
"Nhưng mà ngươi không cần lo lắng, thật ra ngươi rất nữ tính"
Tiến sĩ An lập tức ngây người.
Mà trên mặt Lục Tân lộ ra nụ cười mỉm thân thiện nhìn về phía nàng.
Trước đây người phụ nữ này luôn có chút gì đó... Quá đáng... Khiến cho cả người mình không được tự nhiên.
Đồng thời hắn cũng thầm thắc mắc trong lòng là có phải vì trong viện nghiên cứu này có quá ít phải đàn ông chất lượng cao như hắn, cho nên mới khiến nàng chủ động như vậy, nhưng mà vừa nãy trong quá trình xông ra ngoài thoát khỏi sức mạnh ảo tưởng, trong lúc vô tình hắn đã nghe được lời nỉ non của nàng.
Hắn mơ hồ phản ứng lại, vì vết thương trong nội tâm của nàng nên nàng mới làm ra những hành động này sao?
Dựa vào biểu hiện của tất cả mọi người để chứng minh mị lực của bản thân.
Chứng minh với người đã chết kia, thật ra hắn không nên nhảy từ trên lầu xuống?
Nghe cũng không tính là hợp lý lắm.
Nhưng mà, vốn dĩ người bên ngoài rất khó để có thể hiểu được hành vi logic của những người khi mà trong lòng của họ đã chịu tổn thương.
Tuy nhiên, sau khi biết chuyện của nàng, Lục Tân dần dần không còn ác cảm với người phụ nữ này nữa.
Chẳng qua là nàng rất cô độc.
Khi trong lòng hắn nghĩ như vậy, ánh mắt Lục Tân nhìn về phía tiến sĩ An càng ôn nhu hơn.