Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1756: Chuột Bạch



Người đối diện nắm tay mình lại, giơ lên rồi nhìn hắn, sau đó nói:

"Thế ngươi đoán thử xem"

"Nếu ngươi có thể nói đúng thứ trong tay ta thì không phải chịu đựng sự đau đớn này nữa."

"Haha, cái gì mà nguyền rủa hay không chứ"

Cảnh tượng chớp nhoáng thay đổi, bản thân hắn mặc một bộ quần áo bình thường và sạch sẽ ngồi trong một căn phòng làm việc rộng lớn.

Trước mặt hắn là thứ rượu mang màu vàng óng ả và một điếu xì gà to, đối diện lại là một người đàn ông hơi mập, tóc chỉ có thể chải từ trái sang phải để che đi lớp da đầu đỏ au ở giữa.

Nhưng lúc người này nói chuyện lại cho người ta thấy được một sự tự tin mạnh mẽ:

"Mấy thứ như hình chiếu sinh mệnh ở chiều không gian cao hơn, lời nguyền của nhân loại, sự thiếu hụt về gien đều không phải là vấn đề."

Người này cười ha ha nhìn hắn:

"Ngươi có biết không, đã từng có một kỳ thí nghiệm bỏ chuột bạch vào trong một nơi có đầy đủ thức ăn và nước uống, lại không có thiên địch. Vốn dĩ làm vậy là để chúng có thể phát triển một cách vô hạn, nhưng kết quả những con chuột bạch này lại biểu hiện ra khuynh hướng tự hủy diệt bản thân một cách mãnh liệt. Hai mươi lăm lần thí nghiệm, mỗi lần đều kết thúc bằng việc diệt chủng"

"Nhân loại cũng chỉ là chuột bạch theo loại nghĩa khác mà thôi."

"Vì sinh tồn và sinh sản, nhân loại phấn đấu mấy chục ngàn năm để có được thành tựu như ngày hôm nay."

"Nhưng khi chúng ta thoát khỏi vấn đề sinh tồn và sỉnh sản, lời nguyền của sinh mệnh bắt đầu tìm đến chúng ta...

"Nhưng ngươi cảm thấy đây là điểm báo trước cho việc hủy diệt của nhân loại sao?"

"Không"

"Thật ra đây là một cơ hội, một cơ hội khiến nhân loại tiến vào chiều không gian càng cao hơn"

"Ngươi có thể tưởng tượng rằng có một ngày nhân loại sẽ đạt đến mức quay ngược thời gian, thay đổi quá khứ, thực hiện sự bình đẳng và thỏa mãn chân chính về ý nghĩa. Không còn bị cái chết, chiến tranh, đói khát, dục vọng và tâm trạng làm phiền nhiễu.

Không có tranh chấp, không cần lựa chọn, ở bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể thỏa mãn hết thảy ham muốn của bản thân nhưng lại không ảnh hưởng đến sự phấn đấu và tiến bộ của nhân loại, thậm chí là tiến vào thời đại vũ trụ không?"

"Hiện tại chúng ta cũng đã nghênh đón cơ hội này..."

"Hahaha..."

"Hahaha..."

Cảnh tượng lại lóe lên, Lục Tân nhìn thấy bản thân bị nhốt trong nhà giam, trên người toàn là vết thương do đủ kiểu thí nghiệm gây ra. Bản thân hắn nắm lấy song sắt, cười điên cuồng với họ:

"Các ngươi muốn nâng cấp thế giới này sao? Nâng cấp giống như máy tính vậy?"

"Kẻ điên, các ngươi mới thật sự là kẻ điên."

"Các ngươi làm vậy chỉ có thể hủy diệt thế giới này, không còn kết cục nào khác đâu..."

"Nhưng mà ta lại vui quá đi...

"Ha ha, không cần ta hủy diệt thế giới này, các ngươi đã giúp ta thực hiện rồi..."

"Loạch... xoạch..."

Từng cảnh tượng lần lượt xuất hiện trong đầu.

Vì phải xử lý vô số tin tức thế này, đầu óc của Lục Tân đã bắt đầu cảm thấy đau đớn vì quá tải.

Từ mũi hắn bắt đầu chảy ra máu tươi, đầu óc đang không ngừng co rút đau đớn.

Hình ảnh xuất hiện trước mắt hắn cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.

Khoảnh khắc cuối cùng, Lục Tân mê man trở lại trong nhà giam, nhìn người đàn ông đang chậm rãi nhảy múa trong bóng tối, cũng nghe được lời nỉ non của hắn:

"Mỗi người đều là một chiếc gương."

"Thứ họ phản chiếu chính là hình dạng ban sơ của thế giới này..."

Người đàn ông nhẹ nhàng nhảy múa, bắt đầu cắn ngón tay mình, không ngừng dùng máu của mình vẽ những ký hiệu lên tường.

Những ký hiệu này không hề có logic, cũng chẳng có ý nghĩa cụ thể nào.

Chúng méo mó nghiêng vẹo ở trên vách tường.

Không vẽ xong một mặt tường, hắn lại vẽ lên mặt tường khác.

Không đủ máu từ một ngon tay, hắn lại cắn một ngón tay khác.

Mãi đến tận khi hắn đang múa trong bóng tối dần vẽ đầy các ký hiệu quái dị bằng máu lên mọi bức tường trong phòng.

"Rốt cuộc đó là thứ gì?"

Hai vị tiến sĩ Trương Vương kinh hãi đến mức muốn ôm nhau, run rẩy mở miệng hỏi dò.

Họ nhìn Lục Tân đứng trước căn phòng giam bị bỏ hoang kia, thấy viện nghiên cứu đã sớm bị cắt điện, đèn bị tro bụi dày đặc phủ kín không ngừng chớp tắt. Hết thảy tòa nhà ở viện nghiên cứu dường như đã sống dậy.

Thậm chí tất cả những điều này đều đã vượt khỏi dự tính của họ, họ không thể nào hiểu nổi.

"Là điểm then chốt trong nhiệm vụ điều tra của chúng ta...

Mà cũng vào lúc này, tiến sĩ An lại biểu hiện ra sự bình tĩnh phi thường. Cô nhanh chóng lấy bút kí hoạ ra.

"Nơi này có tin tức mà người kia để lại, người ngoài không thể hiểu được."

"Chúng ta mời hắn đến đây, mục đích chủ yếu nhất là để hắn đọc những tin tức này."

Tiến sĩ An vừa nói, trong con ngươi của cô vừa lóe lên cấu tạo phù văn vô cùng phức tạp. Phảng phất như loại máy móc tinh vi nhất, cô cấp tốc ghi chép lại mỗi một phần sức mạnh tinh thần dao động xuất hiện trên người Lục Tân, không có chút sai sót nào.

Hai vị tiến sĩ Trương Vương biết là tiến sĩ An đã phát huy năng lực của mình.

Bóc tách.

Bóc tách ở mức độ tinh thần và giải mã chúng.

Thông qua sự thay đổi và tần suất của bước sóng tinh thần con người để tiến hành bóc tách, ghi chép luồng tin tức trong đầu.

"Nhất định phải ghi chép toàn bộ những tin tức mà hắn nhìn thấy lúc này."

"Đây chính là điểm then chốt quyết định chúng ta có thể giải quyết sự kiện Hồng Nguyệt Lượng hay không: