Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1752:



"Ngươi vẫn cảm thấy rất quen thuộc với nơi này sao?"

Tiến sĩ An hơi cau mày, nhỏ giọng nói:

"Nhưng không phải như này..."

Nhìn thấy trán Lục Tân rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, cô hơi ngắt lời, có lòng tốt giải thích với Lục Tân:

"Về mặt thời gian thì quả thực đúng là ngươi đã từng tới viện nghiên cứu, cũng đã đi dạo ở đây một lúc."

"Nhưng đáng lẽ ngươi không có cảm giác quen thuộc với tòa nhà này.

"Vì lúc trước tất cả vật thí nghiệm đều giam giữ ở khu D, khu A tuyệt đối sẽ không tùy tiện cho các ngươi đi vào."

"Nơi này đã từng là nơi chỉ có nghiên cứu viên đời thứ nhất mới có thể đi vào."

Lúc nói chuyện, đôi mắt của cô nhìn Lục Tân chăm chú.

"Có lẽ..."

Tiến sĩ Vương ở bên cạnh lại không nhịn được mở miệng:

"Vì hoàn cảnh ở đây đều không khác nhau mấy nên đã thấy quen mắt?"

"Hoặc cũng có thể nói, đã từng đi vào đây..."

Hắn cẩn thận nói, đã cố gắng hết sức đưa ra lời giải thích hợp lý.

"Có lẽ mấy điều các ngươi nói đều đúng..."

Lục Tân thì thào nói, bỗng nhiên nhẹ nhàng dịch bước chân, đẩy cánh cửa đang khép hở kia ra, thấp giọng nói:

"Nhưng mà, nếu như chỉ là như thế thì tại sao ta lại biết trong này chắc hẳn đang để một hộp bài poker ma thuật cơ chứ?"

Hắn vừa nói, vừa đi vào trong căn phòng tối đen này.

Dưới ánh sáng chập chờn, không thể nhìn rõ căn phòng này được bố trí như nào, vậy mà hắn có thể đi thẳng một mạch tới mép bàn kê cạnh tường.

Sau một lúc im lặng, hắn duỗi tay ra.

Không chút do dự kéo ngăn bàn ở tầng dưới cùng ra, sau đó lục lọi bên trong một lúc, lấy ra một vật.

Đó là một bộ bài cũ đến nỗi tờ bài cũng đã cong lên.

Bàn tay Lục Tân khẽ run, mở bộ bài này ra, sau đó bày ra cho cả đám người nhìn.

Quân bài bên trong đều là A bích đen và K cơ đỏ.

Rất rõ ràng, đây là một bộ bài poker mà ma thuật sư chuyên dùng.

"Cái này..."

Đột nhiên xuất hiện việc này khiến cho mấy người tiến sĩ An cũng há hốc miệng.

Một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân dâng lên.

"Ngươi..."

Tiến sĩ Vương có phần căng thẳng, ngạc nhiên nói:

"Sao ngươi lại biết? Lúc trước là ngươi đã để nó ở đây sao?"

"Vấn đề mấu chốt chính là ở chỗ này..."

Lục Tân có phần mê mang day trán của mình:

"Ta không biết..."

"Trong thời gian ngắn rất khó để có thể đưa ra lời giải thích cho vấn đề này."

Đám người trả lời trực tiếp với Lục Tân rồi lại tiếp tục đi vào viện nghiên cứu, bầu không khí rơi vào trạng thái đè nén.

Theo bản năng, họ muốn giúp Lục Tân giải thích thứ đó.

Nhưng mỗi lần há miệng định nói thì lại phát hiện lời giải thích mình muốn nói ra đều không thể thuyết phục.

Hai vị tiến sĩ, một người thì có sở trường phân tích sức mạnh tinh thần, một người có sở trường suy luận liên logic nguồn ô nhiễm, nhưng lúc này họ đều đang choáng váng.

Qua một hồi lâu, trong hành lang tối đen và sâu hun hút, tiến sĩ An mới nhẹ nhàng mở miệng.

Sau đó, cô ngẩng đầu nhìn về phía Lục Tân, thấp giọng nói:

"Cho nên, trước tiên chúng ta vẫn nên tiếp tục nhiệm vụ điều tra của chúng ta đi..."

"Đan binh tiên sinh, bây giờ ngươi có thể khống chế tâm trạng của mình, duy trì trạng thái ổn định không?"

"Ta..."

Lục Tân miễn cưỡng mở miệng, mới phát hiện giọng nói mình đã khàn đi.

Hắn dừng một chút, chỉnh lại giọng, lúc này mới gật đầu nói:

"Ta có thể"

Dù cho cảm xúc không chắc chắn và nghi ngờ trong lòng hắn đã đạt đến mức cao nhất nhưng lúc này cũng chỉ có thể gật đầu.

Hắn bất lực nhìn vào mặt tiến sĩ An và cả hai vị tiến sĩ Trương, Vương, dù hắn có tiếp tục vội vã cũng không có cách nào yêu cầu xa vời rằng mong họ trong thời gian ngắn đưa ra cho mình lời giải thích và câu trả lời, thậm chí chính bản thân hắn cũng không thể nói ra thành lời cảm giác và trạng thái này một cách chắc chắn.

Bởi vậy nên cũng chỉ có thể đè nén suy nghĩ đang dâng trào, cất lại bộ bài poker kia vào trong ngắn kéo.

Chính hắn cũng không biết tại sao muốn làm như thế.

Có lẽ là do hắn hy vọng sau này vẫn sẽ có một bản thân khác tới đây, cũng cần lấy bộ bài poker này ra chứng minh với người khác?

"Lộp... bộp..."

Cho đến khi suy nghĩ này hiện lên một cách rõ ràng trong đầu hắn, Lục Tân mới chợt tỉnh táo lại.

Tại sao hắn lại có thể có suy nghĩ kỳ quái như thế?

Hắn đã tới đây rồi, như vậy thì sao còn lo lắng sẽ có một mình khác tới lấy bộ bài poker này?

"Vậy... cứ tiếp tục đi..."

Hai vị tiến sĩ họ Trương, Vương thấy biểu hiện kỳ quái của Lục Tân, cũng thấy hắn trong trạng thái dồn nén, họ cũng tỏ ra có chút sợ hãi.

Dù là nghiên cứu viên có trái tim kiên định thì lúc này cũng không có cách nào tỏ ra bình tĩnh nổi, như một người theo chủ nghĩa vô thần cũng không thể nào cam đoan mình không sợ quỷ.

Tuy trên thế giới này đúng là không có ma quỷ nhưng mà nhỡ may thật sự có cái gì đó bỗng nhiên xuất hiện ở gầm giường thì sao?

Tâm trạng này khiến cho họ như nước với lửa, đều lặng lẽ tứm tụm lại một chỗ, vội vàng ôm nhau.

Chỉ có tiến sĩ An, cô đứng ở cuối cùng, cả người đều chìm bóng tối của hành lang.

Không có ánh đèn chiếu vào cô cho nên mặt cô không bị bất cứ ai nhìn thấy.

Cô chỉ im lặng đứng ở hành lang, chờ Lục Tân đi ra.