Tiến sĩ An giống như biết Lục Tân muốn nói gì, nhẹ nhàng mở miệng ngắt lời hắn:
"Những loại sự kiện tập thể lạc lõng trong phạm vi lớn này cũng đã khiến cho rất nhiều chú ý. Có người đ phân tích từ góc độ xã hội, có người phân tích từ góc độ tâm lý, muốn làm dịu dân chúng. Thậm chí có người kêu gọi mọi người quay về đồng ruộng, hoặc nổi lên chiến tranh, làm con người lấy lại trực giác...
"Nhưng trong đó, cũng có một vài tiếng nói kỳ dị"
"Chẳng hạn như, sẽ có một số người trông rất điên cuồng, họ cho rằng đây chỉ là bắt đầu luân hồi"
"Họ cho rằng, thần, đã sống lại..."
"Thân thức tỉnh rồi?"
Bất chợt lúc tiến sĩ An kể chuyện cũ thời kỳ tiền văn minh thì lại chợt nghe thấy một từ ngữ như thế.
Hắn lập tức khẽ cau mày, có phần khó có thể giải thích được.
"Rất khó hiểu phải không?"
Tiến sĩ An nhìn Lục Tân, khẽ cười gượng nói:
"Chỉ sợ cả ta và rất nhiều người lúc đó cũng đều rất khó hiểu"
"Nhưng lúc đó người đưa ra lý luận này cũng rất chắc chắn"
"Họ nói, điểm báo này cũng đã tồn tại xuyên suốt lịch sử loài người. Lật gi sử sách, xem cẩn thận thì sẽ phát hiện rất nhiều mô tả về trạng thái tinh thần hết sức kỳ lạ, ví dụ như kế chúng đưa trù của Tây Vương Mẫu gì đó, sự kiện vũ đạo ôn dịch Strasbourg gì đó, người bù nhìn Massachusetts gì đó, nhện mắt đỏ Đông Kinh các loại, họ cố gắng chứng minh với dân chúng rằng chuyện như này cũng không phải chưa từng xảy ra trong lịch sử"
"Chỉ là số lần nó xuất hiện ngày càng nhiều, phạm vi ngày càng rộng mà thôi."
"Họ tin chắc vào thuyết luân hồi của nền văn minh, họ cho rằng thời đại tiền văn minh cũng không biết đã là nền văn minh đời thứ mấy của trái đất, nền văn minh trước mắt, mỗi một thời đại cũng sẽ đều phát triển đến một trình độ nhất định, sau đó sẽ giống như pháo hoa nở rộ đến giới hạn của nó, bỗng nhiên biến mất giữa trời không thấy đâu nữa"
"Là nền văn minh ở tinh cầu khác xâm chiếm? Hay là khí hậu của trái đất thay đổi? Hay là vì dịch bệnh hoặc chiến tranh khiến chủng tộc diệt vong?"
"Đều không phải vậy"
Á" 3 Giọng nói cô có phần trầm xuống, cô nói:
"Họ cho rằng đây là do bóng dáng của Thần, hình ảnh Thần đi sâu vào tâm trí của con người ta gây nên"
"Đương nhiên, xuất phát từ việc phòng ngừa phong kiến mê tín và cân nhắc đến trình độ tiếp nhận của người khác nên đối với việc miêu tả Thần thì họ đổi sang từ khác"
"Đó chính là sinh mệnh trí tuệ cao"
Lục Tân lắng nghe, càng nghe càng thấy ly kỳ.
Tiến sĩ An khẽ thở dài:
"Nghe thì có về không hợp thói thường, nhưng lúc đó rất nhiều người đều tin tưởng vào họ, họ cũng vui vẻ tiến hành nghiên cứu này mà không hề thấy mệt, thậm chí còn thực hiện một loạt thí nghiệm đi đầu với ý đồ chứng minh sự tồn tại của sinh mệnh trí tuệ cao này..."
"Nói như vậy..."
Lục Tân chợt đưa ra một phỏng đoán nào đó:
"Chính thí nghiệm của họ làm xảy ra sự kiện Hồng Nguyệt Lượng?"
"Ta không biết"
Tiến sĩ An lắc đầu:
"Thứ nhất, những chuyện này là lão viện trưởng nói cho ta biết trước khi ta đi, nếu không thì ta hoàn toàn không có ấn tượng gì về họ, thứ hai, tổ nghiên cứu nhỏ này thật ra không hề nổi bật tý nào trong viện nghiên cứu vào thời đó. Lúc đó viện nghiên cứu nghiên cứu rất nhiều hạng mục, cũng thường xuyên bắt đầu một số hạng mục mới, hoặc là kết thúc một số hạng mục cũ, họ cũng không được coi là gì cả..."
"Mà ta cũng chỉ biết trọng tâm nghiên cứu của viện nghiên cứu Hồng Nguyệt, cũng không phải là sinh mệnh trí tuệ cao gì đó mà là ổ cứng sáng thế"
"Tất cả nghiên cứu đều xoay quanh ổ cứng sáng thế"
"Bao gồm cả nhiệm vụ điều tra lần này của chúng ta, cũng là lấy ổ cứng sáng thế làm trọng tâm."
"Ổ cứng sáng thế..."
Nói vòng vo một hồi, Lục Tân cảm thấy dường như hắn lại vòng trở về điểm xuất phát.
Hắn im lặng một hồi lâu.
Có thể cảm nhận được tiếng trái tim mình đập thình thịch.
Ổ cứng sáng thế của viện nghiên cứu Hồng Nguyệt đến cùng là cái gì?
Hạng mục nghiên cứu sinh mệnh trí tuệ cao kia lại là cái gì?
Kê cầm đầu tạo ra sự kiện Hồng Nguyệt Lượng đến cùng là ai?
Quan trọng nhất chính là Lục Thiên Minh trong hạng mục nghiên cứu sinh mệnh trí tuệ cao có quan hệ như thế nào với hắn?
Bóng đêm đã dần dần bao trùm, trong bóng tối dường như bao trùm lên một sự im ắng khiến người ta không thể chịu đựng được.
Chỉ thỉnh thoảng có tiếng "Ong ong" cất cánh của ruồi điện tử tiến vào viện nghiên cứu bổ sung số lượng máy tham trắc.
Mà tiến sĩ An sau khi đích thân một hơi liền mạch nói tất cả mọi chuyện mình biết cho Lục Tân thì cũng chậm rãi đứng lên, nhẹ nhàng đặt tay lên bả vai Lục Tân, thấp giọng nói:
"Ta biết là trong lòng ngươi nhất định sẽ có rất nhiều điều nghi vấn, ta cũng có."
"Nhưng mà, nhìn vào đấy mà xem xét thì có lẽ nghi ngờ của chúng ta đều đã được giải đáp rồi..."
Cô nói rồi ngẩng nhẹ đầu, nhìn về phía trong di chỉ viện nghiên cứu.