Khi toàn bộ trấn nhỏ bị cuốn vào, ông tận mắt nhìn thấy lồng giam sắp sửa đóng kín, nhưng lại không chọn chạy trốn.
Tuy vậy, ông cũng chẳng có đủ dũng khí đối mặt với hậu quả tôi tệ nhất, ông chỉ đang do dự, đang rối rắm mà thôi.
Nhưng sau khi rối rắm hồi lâu, cuối cùng ông vẫn từ bỏ đường sống mờ mịt kia, chứ không vứt bỏ người nhà ở những giây cuối cùng.
Về tình cảm, biểu hiện này của ông tính ra cũng không khiến người khác cảm thấy hài lòng cho lắm.
Ông đã dao động.
Nhưng thực tế chứng tỏ, ông đã chống lại được bản năng của mình, đưa ra lựa chọn khiến mọi người đều hài lòng.
Lục Tân rất hiểu cha, thậm chí còn cảm thấy biểu hiện của không tồi chút nào.
Trong cuộc sống, vốn không thể mạnh mẽ cưỡng ép người khác trả giá cảm tình, hoặc cưỡng chế họ biểu hiện những cảm xúc mà họ không có.
Đó là một hành vi không nói đạo lý, cũng dễ khiến bản thân thất vọng nhất.
Bây giờ nhìn lại, vừa nấy cha không chọn một mình chạy trốn, mà quyết định ở lại với người nhà, đây đã là kết quả khiến người người vừa ý.
Bởi vậy, hắn quay đầu nhìn về phía cha, gật nhẹ đầu.
Phải tốn mất mấy giây cha mới có thể chắc chắn được cục diện cực tốt trước mặt là thật.
Vì thế cái bóng của ông bắt đầu di động, tựa như con thú nhỏ đang sợ hãi, chầm chậm thử vươn một chỉ thăm dò thế giới.
Cái bóng cũng vươn một tay, từ từ duỗi về phía cái rương trong ám cách.
Hắn đang thử, tuy trong lòng có chút sốt ruột, nhưng cũng có thể rụt tay lại bất cứ lúc nào.
Nhưng ông lão mù chỉ lẳng lặng trên ghế dài, không có chút biểu hiện nào gọi là định ngăn ông lại.
Thậm chí, trên mặt ông ta còn hiện lên nụ cười nhẹ nhàng, nhỏ giọng nói:
"Cầm đi đi"
"Lúc trước ta lấy lại thứ này từ trên người ngươi là vì ta không muốn để thế giới này chìm trong sợ hãi."
Cha rõ ràng cảnh giác hẳn lên, sự chú ý đổ dồn hết lên người ông cụ, tay vẫn nhích về phía cái rương từng chút một.
Mẹ lắc nhẹ đầu, có lẽ bà cũng cảm thấy biểu hiện của cha thật sự không tốt cho lắm.
Bà nhỏ giọng đáp lại lời ông cụ nói:
"Nhưng trước giờ ngươi cũng chẳng triệt tiêu nỗi sợ trên thế giới này.
"Đúng vậy."
Ông cụ bình thản trả lời:
"Lúc đầu, ta cho rằng chân lý có thể khiến con người ta quên đi sợ hãi"
"Sau đó ta mới nhận ra, trong quá trình theo đuổi chân lý, bản thân ta đã chìm trong sợ hãi rồi"
"Thế nên ta cũng rơi vào mê mang..."
Giọng nói của ông ta nghe vô cùng sa sút, qua hồi lâu mới miễn cưỡng lộ vẻ tươi cười:
"Ngươi làm thực tốt lắm, Trộm Mệnh"
Ông ta nhìn về phía mẹ:
"Lần này, ngươi đã tiếp cận chân lý sớm hơn ta một bước"
Lục Tân để ý thấy, ông ta chỉ nói là tiếp cận, chứ không nói rằng đã "Tìm được".
"Rầm.."
Đúng lúc này, một tiếng động kịch liệt bỗng vang lên.
Cuối cùng cha cũng chạm được vào cái rương màu đen, ngay sau đó, ông vô cùng thô lỗ kéo cái rương về phía này.
Từ bộ dạng chột dạ như đang ăn trộm, biến thành cấp bách như một tướng cướp.
Vì động tác quá mức táo bạo, vài hàng ghế dài bị cái rương quật cho nghiêng ngả, phát ra tạp âm chói tai.
Mẹ và Lục Tân bất mãn liếc mắt nhìn cha.
Ngay cả em gái đang cẩn thận bò quanh giáo đường, tò mò như muốn tìm kiếm thứ gì đó cũng bị làm cho giật mình, vội quay đầu nhìn.
Ai cũng biết ngươi đang rất khẩn trương, bức thiết muốn lấy nó về, nên biểu hiện không được bình tĩnh, thong dong như bình thường.
Nhưng trước mặt người ngoài, hành vi này của ngươi có phải chẳng chút phong độ không?
"Ha hả, ngươi không cần quá khẩn trương"
Đúng lúc này, ông cụ lại đột nhiên bật cười, giọng điệu hiền hòa nói:
"Năm đó ta cướp đi quyền lực của ngươi là vì không thể để công tắc hủy hiệt thế giới này trong tay ngươi được."
"Sức mạnh của ngươi khi ấy quá lớn."
"Lân đầu tiên giáng xuống, ngươi đã khiến 70% người của thế giới này biến thành kẻ điên, những người còn sót lại cũng nơm nớp sống trong lo sợ."
"Nếu để người tùy tiện du ngoại tại mảnh đất này, đúng là khả năng ngươi trở thành quân vương chân chính, chúa tể của thế giới này là rất lớn. Nhưng nếu 30% người còn sót lại vì sợ hãi mà đánh mất lý trí, vậy thế giới này cũng chẳng còn hy vọng chi nưa.
Con ngươi của Lục Tân lại một lần nữa co lại.
Từ lời nói của ông cụ, hắn đã loáng thoáng biết được chút chân tướng trong quá khứ.
Họ hạ xuống thế giới này khi sự kiện Mặt Trăng đỏ xảy ra ư?
Ông cụ này, hay nói đúng hơn là Người trộm Lửa vì nhận ra rằng 30% người dân còn lại trên thế giới hỗn loạn và mất trật tự đó không thể tiếp tục bị sự sợ hãi nô dịch, nên mới đánh lén cha, để lại cho văn mình một hy vọng có thể trùng kiến?
Vậy thì hợp lý rồi...
Lúc trước trên khu hoang dã đầy rẫy kẻ điên kia, những người bắt đầu tập kết người sống sót, xây lên tường cao, đối đầu với cơn khủng hoảng quả thực rất giỏi.
Nếu khi ấy họ cũng bị sợ hãi nô dịch, vậy thế giới này quả thật không còn hy vọng...
"Thế sao bây giờ ngươi lại đồng ý trả lại cho ta?"
Cha kích động quan sát cái rương này, tham lam ôm chầm lấy nó.
Sau khi nghe lời giải thích của ông cụ kia, ông bỗng ngẩng đầu lên, để lộ vẻ mặt hung tợn, lạnh lùng nhìn ông ta.