Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1661:



"Loại đồ vật có cấp bậc cao thế này, có thể xem là bảo tàng của toàn bộ thế giới thực"

"Như vậy, nếu Thanh Cảng độc chiếm bảo tàng này một mình thì người khác sẽ nghĩ như thế nào?"

"Đám người này quả thật rất thông minh, vừa có dã tâm, lại vừa có lý trí"

"Bọn hắn biết mình không thể nào độc chiếm hạng mục này, nên nhất định phải tìm người hợp tác"

"Mà nếu họ chỉ muốn hợp tác với một số ít đội nghiên cứu thì Viện Nghiên Cứu chính là một đối tượng khiến họ không thể nào từ chối. Vì vậy, nếu muốn nắm thế chủ đạo thì nhất định phải làm lớn chuyện này lên. Và đó cũng chính là nguyên nhân Thanh Cảng mở ra hạng mục nghiên cứu này. Họ muốn hấp dẫn những thế lực khác tới, để rồi kiểm soát lẫn nhau. Nếu sau này Viện Nghiên Cứu có tham gia thì ít nhiều gì cũng phòng ngừa được việc Viện Nghiên Cứu chiếm lấy quyền chủ đạo."

"Tất nhiên, nếu đã làm vậy thì cũng phải chuẩn bị tâm thế đón nhận sự khiêu chiến."

"Hiện tại Thanh Cảng đã trở nên vô cùng nổi tiếng ở thế giới thực, cho dù là thí nghiệm kế hoạch Thiên Quốc thành công, hay là bắt tay với ngươi để ngăn chặn nguồn ô nhiễm phiên tòa lúc nửa đêm, thì cũng khiến cho thực lực của Thanh Cảng ở trong mắt người khác đạt tới một cấp độ đáng sợ..."

"Nếu thành công, vậy Thanh Cảng sẽ trở thành thành phố có độ uy hiếp thứ cấp gần với Viện Nghiên Cứu. Cho nên rất đáng để liều một phen"

Lục Tân nghe mà không hiểu gì, nhưng lại cảm giác rất lợi hại.

Con người quả thật quá phức tạp.

Một người chỉ mới thuận lợi cầm được bằng tốt nghiệp đại học, sau đó dùng một năm leo lên tới chức vị chủ quản công ty như mình...

Quả thật là còn rất nhiều thứ cần phải học...

Chỉ có điều, Lục Tân dù khiêm tốn, nhưng khi hắn nghiêm túc học tập thì cũng rất giỏi giang.

Ví dụ như sau khi được mẹ nhắc nhở thì hắn đã cẩn thận quan sát, rất nhanh liền phát hiện điều khác thường. Đó là khi càng có nhiều đội nghiên cứu đến trụ sở, thì Thanh Cảng dù mặt ngoài vẫn biểu hiện vô cùng nhiệt tình, nhưng áp lực cũng càng ngày càng lớn.

Căn cứ rộng lớn, thậm chí còn có hơi trống rỗng ngày trước giờ đây lại trở nên có hơi chen chúc.

Các nhân viên nghiên cứu mặc có loại trang phục khác nhau, nói những khẩu âm riêng biệt, mang theo sự hứng khởi và nhiệt huyết đi tới Thanh Cảng, niềm nở nộp 'vé vào cửa: Sau đó gia nhập vào nghiên cứu dưới tình huống buông bỏ tất cả vũ khí để phòng ngừa có dị biến giả đi vào.

Nếu muốn miêu tả mức độ náo nhiệt ở đây thì nên miêu tả thế nào?

Bên ngoài lưới sắt, đã bắt đầu xuất hiện xe bán mỳ rồi...

Khi các đội nghiên cứu đến càng lúc càng nhiều, thì Thanh Cảng cũng càng trở nên cẩn thận.

Căn cứ bắt đầu tăng cường việc phòng ngự, các chiến sĩ vũ trang lần lượt đi tuần theo hàng ở chung quah căn cứ, các trạm canh gác cũng bắt đầu được thành lập.

Mấy cái xe mỳ xào, bánh rán mà Lục Tân có hứng thú cũng bị cấm bán.

Dù vậy, không khí khẩn trương cũng càng lúc lúc càng tăng.

Thời đại sau sự kiện Trăng Đỏ, các phòng thí nghiệm độc lập và đội nghiên cứu còn nhiều hơn sự tưởng tượng của bất kỳ ai.

Mà thường thì sẽ có rất nhiều thế lực lớn đồng ý tiếp nhận và đầu tư vào họ.

Nói cách khác, mấy nhân viên nghiên cứu ở đây dù có là thanh niên yếu đuối, lão già đầu hói, hay là đàn ông xấu xí, đàn bà không biết ăn mặc thì trên thực tế, thân phận phía sau của họ đều không đơn giản.

Có lẽ chỉ cần tùy tiện xách ra một cái thì cũng là nhân vật lớn có thân phận kinh người ở điểm tụ tập cỡ lớn nào đó, hay thậm chí là ở trong Cao Tường...

Mời những kẻ thân phận bất phàm, lại thông minh tuyệt đỉnh này tới. Thanh Cảng chẳng lẽ không cảm thấy áp lực hay sao?

Lục Tân cũng rất thông cảm cho áp lực của Thanh Cảng, vì vậy hắn cũng đang cố gắng làm những việc mình có thể làm được.

Từ lúc trụ sổ có nhiều người hơn thì mẹ cũng ít khi chỉ đạo trực tiếp họ nữa, nếu cần thì cũng chỉ bảo Lục Tân truyền lời một số vấn đề nhỏ. Điều này cũng khiến cho thời gian rảnh rỗi của Lục Tân càng lúc càng nhiều, lúc đầu hắn còn định trở về Thanh Cảng để đến công ty làm việc, nhưng khi nghĩ tới áp lực mà Đặc Thanh Bộ đang phải chịu thì lại cảm thấy mình đi không tốt lắm.

Hơn nữa hắn còn phải đếm số lượng đội nghiên cứu gia nhập...

Nói chung là không thể đi, vì vậy cũng chỉ có thể làm một số công việc trong khả năng.

Cho nên vào một ngày nào đó, sau khi Lục Tân ăn điểm tâm xong thì đi tới trước cửa phòng Bộ an ninh của Trần Tinh.

"Tổ trưởng, công việc dạo này mệt mỏi lắm đúng không?"

Sau khi vào cửa, Lục Tân liền nhìn thấy Trần Tinh đang ngồi trên bàn làm việc, cẩn thận nghiên cứu bản đồ của trạm canh gác.

Thấy Lục Tân tới, Trần Tinh theo bản năng bỏ cây bút bi có gắn gấu nhỏ màu hồng phấn vào trong tệp văn kiện.

Sau đó vuốt nhẹ mi tâm:

"Đều là công việc, có công việc nào mà lại không mệt chứ?"

"Nhưng sao ngươi lại tới đây?"

"Ö thì...

Lục Tân vờ như không thấy cây bút có tạo hình đáng yêu kia, tiện tay đưa một túi giấy đựng bánh bao tới.

"Ta lo ngươi chưa ăn cơm, nên tới đưa đồ ăn cho ngươi:

"Bỏ xuống đó đi...

Vẻ mặt của Trần Tinh trở nên kỳ lạ, nhìn Lục Tân một cái thật sâu:

"Ngươi qua đây chỉ vì để đưa bữa sáng?"

"Cũng không hẳn..."