Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1651: Không Có Ngày Nghỉ



"Ngươi thật sự rất ngốc..."

Lục Tân chậm rãi bước về phía trước, sau đó bất đắc dĩ hỏi:

"Ngươi không biết ta là con quái vật lúc trước sao?"

Búp Bê hơi nghiêng đầu, quan sát vẻ mặt Lục Tân một lúc, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.

"Ta thật sự, quá may mắn..."

Lục Tân quay đầu đi, che dấu ánh mắt của mình, im lặng tiến về phía trước.

Còn Búp Bê vẫn cứ lẳng lặng bước đi bên cạnh Lục Tân, làm bạn với hắn trên con đường không biết đâu là điểm cuối này.

Thỉnh thoảng, lúc quay đầu nhìn Lục Tân, trong tâm trí cô lại xuất hiện một bóng dáng xa xăm, mờ ảo.

Lúc Búp Bê còn rất nhỏ, lần đầu tới Thanh Cảng, trên người cô còn khoác bộ quần áo dơ dáy bẩn thỉu, dính rất nhiều vệt máu, gương mặt nhỏ nhắn bị về sợ hãi nhấn chìm.

Cô bị vô số đám đông điên cuồng vây quanh, bất lực núp trong một góc tường. Cô không thể kiểm soát được sức mạnh tinh thần của mình, càng không biết những người này rốt cuộc là thích mình hay chỉ là những ác ma muốn ăn tươi nuốt sống cô. Cảm giác sợ hãi bao phủ lấy toàn bộ tâm trí cô...

Búp Bê không biết phải làm thế nào, chỉ có thể dùng hai tay ôm chặt đầu mình, rúc trong góc, cả người run bần bật vì sợ hãi. Cô đã quen tới tình cảnh này, nhưng đôi khi, vì áp lực nó mang lại quá lớn nên sẽ đẩy sức mạnh tinh thần tới gần bờ vực sụp đổ.

Nhưng đúng lúc này, một đứa nhỏ khác mơ màng tiến lại gần từ con đường phía xa xa.

Đám người yêu thích Búp Bê tới điên cuồng như bị đóng băng, tất cả đồng loạt dừng mọi hành động đang làm lại.

Qua một hồi lâu Búp Bê mới cẩn thận mở một con mắt lên nhìn ra phía ngoài. Cậu bé tới từ phương xa kia cũng khắp người toàn là máu, cũng dơ dáy bẩn thỉu, nhưng sống lưng của hắn lại thẳng tắp. Hắn bước tới cạnh Búp Bê, cúi đầu nhìn cô, hạt đen tràn đầy trong mắt khiến sức mạnh tinh thần hỗn loạn của Búp Bê lập tức ổn định trở lại.

Mà xét về phương diện nào đó, sức mạnh tinh thần của Búp Bê cũng đã tạo thành ảnh hưởng lên hắn.

Vì thế hắn ngừng bước chân, bình tĩnh nhìn Búp Bê, ánh mắt hai người chạm vào nhau, thời gian như dừng lại.

Sau một lúc lâu, hắn chầm chậm vươn tay, kéo Búp Bê dậy, rồi tiếp tục đi về phía trước.

Tựa như hai ngọn sóng nhỏ khẽ chạm nhau một chút rồi lại tách Ta.

Một lần chạm mặt này không có quá nhiều ý nghĩa gì với cả hai.

Rất nhiều năm sau đó, giữa hai người họ cũng chẳng còn qua lại, thậm chí một trong hai ngọn sóng còn chẳng nhớ gì về chuyện này.

Nhưng ai có thể nói là họ chưa từng tiếp xúc gì với nhau chứ?

Ngày hôm sau lại là một ngày mới.

Câu này thật hay, đó là món quà lớn nhất mà cuộc sống tặng cho con người.

Một ngày mói, nghe là thấy tràn ngập hy vọng.

Ngày hôm qua, dưới sự bầu bạn của Búp Bê, Lục Tân đã về tới nhà trong tâm trạng vui vẻ.

Hắn không biết lúc đó Búp Bê đã nhớ tới chuyện gì, có lẽ cô thuộc dạng người không thích nói nhiều nhưng chính sự im lặng bầu bạn này lại chính là thứ Lục Tân thích nhất. Vì vậy, lúc đi tới dưới cổng tòa nhà cũ, hắn đã chân thành nói lời cảm ơn với Búp Bê. Sau đó khi nhìn thấy dáng vẻ lưu luyến không nỡ đi của Búp Bê, hắn mởi hỏi cô một câu có muốn lên nhà ngồi chơi một chút không?

Búp Bê nhấc váy đi lên lầu chẳng chút khách khí.

Lúc ấy, Lục Tân vô cùng ngạc nhiên, thật không ngờ gan của Búp Bê còn lớn hơn cả Thằn Lần...

May mắn lúc này xe chở tiểu đội bảo mẫu chạy tới kịp thời, sau đó dùng phương pháp như đang bắt giữ công chúa đi lạc bế Búp Bê lên xe.

Hừ!

Nhà giàu đáng chết...

Ngày hôm sau, Lục Tân ngủ tới tận tám giờ mới tinh dậy.

Hắn hít một hơi thật sâu, ôm tâm trạng sung sướng đứng ngoài ban công đánh răng rửa mặt, trên người vẫn còn nguyên bộ đồ ngủ cũng như nón ngủ.

Vừa đánh răng, hắn vừa miên man suy nghĩ xem hôm nay nên làm gì.

Thường ngày mỗi lần chấp hành xong một nhiệm vụ, hắn đều dành ra chút thời gian để xem xét coi mình nên làm gì tiếp. Bởi vì sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, tổ trưởng Trần Tinh đều sẽ cho phép mình nghỉ ba ngày. Kỳ nghỉ dài như thế thật khiến người ta khó xử mà...

Tận ba ngày lận đó...

Ba ngày không cần đi làm sẽ khiến người ta khó chịu tới cỡ nào chứ?

Chỉ là lần này không giống mấy lần trước, không phải không có kỳ nghỉ ba ngày như thường lệ mà là không có bất cứ ngày nghỉ nào.

Hàn Băng canh giờ vô cùng chuẩn xác, đồng hồ vừa nhích sang số 9 là lập tức gọi điện cho hắn:

"Ngài Đan Binh, có thời gian rảnh không?"

"Hửm?"

Lục Tân đang chải răng vội nhỏ bọt trong miệng ra, đáp:

"Khá rảnh, không quá bận, sao vậy?"

"Có vài chuyện ta cần bàn bạc với ngươi."

Giọng Hàn Băng nhẹ nhàng hơn đôi chút, cô cười nói:

"Chuyện thứ nhất là về cung điện tinh thần, Thanh Cảng chúng.."

ta đã điều tra ra kết quả.

"Gì cơ?"

Lục Tân cảm thấy khá là ngạc nhiên, nửa đêm hôm qua mới bàn giao lại cho Thanh Cảng mà.

Tính tới giờ còn chưa đầy tám tiếng nữa, hiệu suất của Thanh Cảng cao tới vậy sao?