Càng kể, sự sợ hãi trong mắt lão bảo vệ càng hiện lên rõ ràng.
Không chỉ mình hắn mà ngay cả Số Tám cũng trố mắt ngạc nhiên.
Hắn biết cảnh tượng mà lão bảo vệ đang miêu tả tượng trưng cho sức mạnh ở cấp độ nào.
Mà Lục Tân ngồi kế bên cũng rơi vào trầm tư:
"Thì ra bạo quân của lúc trước lại lợi hại như vậy?"
"Ta cuối cùng cũng nhận ra ngươi không phải thứ mà loại người như ta có thể chăm sóc được..."
Lão bảo vệ chậm rãi ngẩng đầu nhìn Lục Tân, trong mắt hiện lên vẻ bất lực, thậm chí xen lẫn chút mỉa mai:
"Rốt cuộc chuyện mà ngay cả viện trưởng cũng chẳng thể nắm chắc một trăm phần trăm, với trình độ của ta khi đó sao có đủ khả năng ngăn cơn sóng dữ?"
"Vậy nên ta quyết định đi tìm sự trợ giúp."
"Nhưng ta không báo cáo lại cho lão viện trưởng, bởi vì ta đã tận mắt chứng kiến dáng vẻ điên cuồng bất chấp mọi thứ để thực nghiệm thành công của hắn"
"Do đó, ta của lúc ấy đã chọn báo lại cho viện nghiên cứu biết..."
Nói đến đây, giọng của ông nhỏ xuống, nhưng Lục Tân và Số Tám đều nghe thấy rất rõ, cũng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Ngay cả viện nghiên cứu cũng nhúng tay vào chuyện này ư?
"Người của viện nghiên cứu đến rất nhanh..."
Lão bảo vệ trầm giọng nói:
"Từ lúc ta báo cho họ biết đến khi người của họ xuất hiện trước mặt ta còn chưa tới một tiếng"
"Ta cũng từng dùng thân phận của viện trưởng để thực tập trong viện nghiên cứu nhiều năm, sau khi chắc chắn rằng hành động của những người này đều là nghe theo mệnh lệnh của viện nghiên cứu, ta đồng ý để họ dẫn ngươi đi, hơn nữa cũng nói với họ rằng ta không muốn đi theo lão viện trưởng nữa, ta muốn quay về"
"Cho dù sau khi trở về sẽ phải đối mặt với cảnh tù tội vì sự kiện phòng thí nghiệm chạy trốn, ta cũng ko muốn tiếp tục ở lại nơi này.
"Nhưng không ngờ họ lại từ chối ta, họ nói rằng chuyện mình đã gây ra thì phải tự mình gánh vác lấy..."
"Tới tận khi ấy ta mới nhận ra hình như họ không phải người của viện nghiên cứu."
"nếu là người của viện nghiên cứu thì sao có thể buông tha cho người có liên quan tới sự kiện phòng thí nghiệm chạy trốn cơ chứ?"
"Nhưng biểu hiện của họ lại như thể hoàn toàn không để sự kiện phòng thí nghiệm chạy trốn vào mắt"
Nói đến đây, trên mặt lão bảo vệ dần hiện lên biểu cảm sợ hãi:
"Lúc đó, ta nhận ra có gì đó không đúng ở đây."
"Thế là ta vội xông tới, định ngăn cản họ lại, nhưng không ngờ họ có thể chế ngự ta dễ dàng như trở bàn tay. Đứng trước mặt họ, ta chẳng khác gì người gỗ, không có chút năng lực phản kháng nào.
Nhưng họ lại không làm hại ta, ngược lại còn mỉm cười giải thích với ta rằng họ quả thật là người của viện nghiên cứu."
"Họ bảo ta đừng sợ, còn cam đoan rằng tuyệt đối sẽ không làm ngươi bị thương..."
"Bởi vì đại não của ngươi là một cái lồng giam, thứ bị giam giữ bên trong chính là thứ đáng sợ nhất thế giới, không một ai ngu ngốc tới nỗi muốn phá hư cái lồng giam này."
"Mục đích của họ là tìm ra cách tốt hơn để phong ấn thứ bên trong chứ không phải hủy diệt thế giới này!"
"Lồng giam?"
Dù là lão bảo vệ khi nói tới hai chữ này, hay là Số Tám nghe thấy cụm từ đó thì trên mặt họ đều lộ ra biểu cảm kích động cực mạnh.
Cả người họ run run, sau đó đồng loạt quay sang nhìn Lục Tân.
Lúc lão bảo vệ kể về những người này, giọng điệu của ông vốn đã có chút bí ẩn xen lẫn sắc thái lạ thường.
Trong miệng họ, Lục Tân thế mà lại là... lồng giam?
Một người sao có thể là lồng giam được?
Nhưng dưới ánh nhìn chăm chú của cả hai, bục Tân vẫn bình tĩnh ngồi yên ở đó, lông mày hơi cau lại, dường như chẳng có chút ấn tượng gì về chuyện này.
Dưới bầu không khí vô cùng căng thẳng, Số Tám không nhịn được mà chen miệng vào:
"Liệu có phải ngươi nghe nhầm rồi không, hoặc là..."
"Ta không có nghe nhầm.."
Lão bảo vệ phủ nhận ngay, sau đó khẽ thở dài, nói:
"Họ cười nhạo ta, hay đúng hơn là cười nhạo lão viện trưởng không biết nặng nhẹ, vậy mà dám dùng phương pháp này để tiến thành thí nghiệm với bạo quân. Nhưng đây cũng là sơ suất của họ, họ nói thứ bị nhốt trong lồng giam chính là thứ đáng sợ nhất thế giới này, vốn họ cho rằng sau khi phong ấn phần lớn sức mạnh của thứ đó, mọi thứ sẽ được an toàn."
"Nhưng theo những gì xảy ra bây giờ, dù chỉ là chút sức mạnh thỉnh thoảng bị rò rỉ ra ngoài thì vẫn là thứ mà thế giới này không thể nào chịu đựng nổi."
"Vậy nên họ dự định dẫn ngươi về, sau đó tìm cách phong ấn thêm càng nhiều sức mạnh của ngươi, xem thử hiệu quả về sau sẽ thế nào."
"Nhưng đây vẫn chưa phải điều đáng sợ nhất..."
Lão bảo vệ cau mày, biểu cảm cũng trở nên có hơi quái dị:
"Lúc ấy ta căn bản vẫn chưa làm rõ thân phân của những nhân viên nghiên cứu này, cũng không biết có nên tin lời họ nói hay không, càng không thể xác định nếu để họ dẫn "bạo quân" đi, hay nói đúng hơn là liệu có vì "bạo quân" không muốn rời đi với họ mà kích phát hậu quả nào đó vượt ngoài tầm kiểm soát hay không thì ta bỗng nhận ra..."