Xe tải vừa mới chạy vào tiểu học Trăng Đỏ, còn chưa kịp đỗ xe vào cạnh vách tường, cô giáo Tiểu Lộc đã chạy ra đón.
Trên mặt cô lộ vẻ khẩn trương và lo lắng, sau khi kiểm tra Lục Tân hết một lượt từ trên xuống dưới thì mới yên tâm.
Dưới ánh sáng nhàn nhạt toả ra từ Trăng Máu, dù biểu cảm của cô trông hơi thần bí, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy vô cùng rạng rỡ, tràn đầy sức sống.
Dáng vẻ này cực kỳ giống với bộ dạng hình bóng của cô trong ký ức của Lục Tân, cái hồi mà hai người lần đầu gặp lại sau ba năm cách biệt.
Kiên cường, nhiệt tình, và thêm phần rộng rãi.
Nhưng Lục Tân lại hiểu rất rõ trạng thái tinh thần hiện tại của cô là thế nào.
Rốt cuộc thì không chỉ cô mà tinh thần của toàn bộ cư dân ở Thanh Cảng bây giờ đều rơi vào trạng thái này.
Sức mạnh của Quốc Vương Ảo Tưởng khiến cho toàn bộ thành phố vệ tinh số 2 đắm mình trong bầu không khí hài hoà, dịu dàng và lương thiện.
Nhưng trạng thái tinh thần này sẽ nhanh chóng biến mất, mọi thứ rồi sẽ khôi phục nguyên trạng.
Cô giáo Tiểu Lộc cũng không ngoại lệ.
Lúc này cô không thể nhớ nổi những ký ức lúc trước, hồi còn ở cô nhi viện, vì sự cố chấp trẻ con mà khiến bản thân cả đời sống trong áy náy.
Cô chỉ nhớ do Số Tám tới Thanh Cảng nên đã kích phát một loại ô nhiễm đáng sợ, sau đó Lục Tân vì bảo hộ cô và đám nhỏ ở cô nhi viện nên đã lẻ loi một mình ra khỏi thành phố. Bây giờ hắn vừa mới trở về từ khu hoang dã sau khi giải quyết xong con quái vật đáng sợ kia...
Cô sẽ dần dần nhớ lại những chuyện xảy ra lúc trước, cùng với những chi tiết của sự việc lần này.
Khi đó, có lẽ áy náy vẫn sẽ tiếp tục sinh trưởng trong tim cô, nhưng ở lần ô nhiễm này, cô đã trốn thoát thành công.
Sự hổ thẹn quá lớn sẽ nhấn chìm trái tìm của một người, và những cảm xúc khác cũng giống vậy.
Khi cảm xúc trở nên mãnh liệt quá mức, con người ta có thể sẽ làm ra những chuyện cực kỳ đáng sợ.
Nhưng chỉ cần vượt qua giai đoạn này, về sau dù vẫn chịu ảnh hưởng nhưng sẽ không nghiêm trọng tới vậy nữa.
"Ta không sao..."
Lục Tân vấn khách khí với cô giáo Tiểu Lộc như trước.
Hắn vừa trả lời để cô giáo Tiểu Lộc yên tâm, vừa ngẩng đầu, hướng mắt về phía Số Tám đang đứng trên bậc thang chỗ phòng họp. Nửa người Số Tám chìm trong bóng tối nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được tâm trạng sa sút và hoang mang toả ra từ hắn.
"Đói bụng rồi, có muốn cùng ta đi ăn chút gì không?"
Lục Tân nhìn về phía Số Tám, im lặng vài giây sau đó nhìn sang một hướng khác:
"Ngươi cũng đi."
"Tạ?"
Đối diện với ánh mắt của Lục Tân, đằng sau khung cửa sổ ở sườn phía đông của khu dạy học là lão bảo vệ đang cầm khẩu súng ngắn, mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Đêm dưới đèn cửa kính mặt sau, kinh ngạc hắn đáy mắt tựa hồ hiện lên một mạt sợ hãi.
"Đúng vậy."
Lục Tân mỉm cười với ông, nói:
"Có một số việc nên nói rõ ràng"
Lão bảo vệ trầm ngâm hồi lâu, rồi đi về phòng bảo vệ, đặt khẩu súng ngắn lên bàn.
Sau đó ông phủ thêm áo khoác, đội mũ lưỡi trai, yên lặng bước theo Lục Tân.
Tuy nhìn thấy rất rõ cả người ông đang run rẩy, nhưng bước chân hướng ra ngoài vẫn rất kiên định.
Lục Tân chỉ lẳng lặng nhìn ông, sau đó đút hai tay vào trong túi, dẫn đầu đi ra ngoài.
Đêm nay đã định là một đêm rất dài, nhưng nếu không giải quyết xong mấy vấn đề này thì chẳng thể an tâm về nhà nghỉ ngơi.
Cùng lúc đó, ở chủ thành Thanh Cảng, Búp Bê vẫn đang ngồi trên mái nhà, tay chống cằm, miệng cười tủm tỉm nhìn về hướng thành phố số 2.
Cô đang chờ Lục Tân bận xong sẽ tới tìm mình.
Trong màn đêm, trên đường phố thành phố vệ tinh số 2 Thanh Cảng dần xuất hiện lác đác vào người đi đường.
Mối nguy hiểm đã được giải trừ, những người ấn núp dưới hầm cũng cẩn thận chui ra ngoài. Có người tay ôm con, tay kia đố bạn đời của mình, cả gia đình lò đò đi về nhà dưới ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo. Có vài người vì cẩn thận nên quyết định đợi tới sáng hôm sau rồi mới về, nhưng cũng có nhiều người vì quá sốt ruột, hoặc là trong nhà có chuyện gấp cần giải quyết, không thể đợi tới khi mặt trời ló dạng nên dứt khoát về ngay trong đêm.
Rất nhiều lúc cuộc sống còn quan trọng hơn tai nạn. Chuyện ngày hôm sau phải làm gì còn đáng để tâm hơn những chuyện vừa xảy ra.
"Vậy dùng bữa ở đây đi?"
Lục Tân, Số Tám và lão bảo vệ, ba người họ sánh vai đi xuyên qua dòng người đang về nhà trong im lặng kia.
Vì trong cô nhi viện không thể không người nên cô giáo Tiểu Lộc đơn giản không đi theo, đây là một cuộc họp mặt của riêng ba người đàn ông.
Gió đêm thổi qua, họ quấn chặt áo khoác, không ai nói lời nào.
Đêm đã khuya, còn là thời điểm nguy hiểm vừa đi qua, muoona tìm một nơi ăn cơm không phải chuyện dễ dàng gì.
Nhưng may sao, khi họ đi tới đây, vừa hay bắt gặp chủ quán cơm mới vừa trở về từ hầm ẩn núp. Họ còn chưa kịp mở miệng hỏi thăm, chủ quán đã nhận ra ý định của họ, lập tức mời họ vào trong tiệm với giọng điệu vô cùng nhiệt tỉnh...
"Muốn ăn cơm đúng không?"
"Vào đi, vào đi...
"Muộn gì mà muộn?"
Chủ quán vô cùng hào sảng nói:
"Khách hàng tới ăn cơm tức là đang đói bụng, khách đã đói bụng, chẳng lẽ ta lại không nấu cơm sao?"
Thật đúng là một vị chủ quán vừa nhiệt tình lại tốt bụng...