Sau khi chính thức thông qua lưu trình bàn giao công tác với Thanh Cảng, Lục Tân bình thản hoàn thành xong nhiệm vụ của mình, chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi.
"Chuyện ở đây giao lại cho các ngươi."
Phó đội trưởng Thằn Lằn vẫn luôn im lặng, nghiêm túc đứng gác từ nãy tới giờ thấy Lục Tân đã bàn giao xong xuôi mọi việc với Đặc Thanh Bộ Thanh Cảng, thì vô cùng tự nhiên tiếp nhận công việc tài xế, còn lớn tiếng bảo đảm với đám người Trần Tinh:
"Ta sẽ hộ tống đội trưởng về Thanh Cảng an toàn"
"Cố lên!
Mọi người đành phải gật đầu cổ vũ, rõ ràng cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng lại không thể nói rõ ở đâu.
"Một hai ba..."
Dưới sự trợ giúp của mười mấy tiểu đội chi viện và hai chiếc xe tải quân dụng có móc treo, chiếc xe tải dân dụng để vận chuyển đồ ăn bị đụng ngã lăn quay của Lục Tân rốt cuộc cũng được dựng lên như cũ. Sau khi kiểm tra cẩn thận một lần, hắn không khỏi cảm khái sản phẩm xủa thành phố Hoả Chủng thật quá chất lượng, đây là chiếc xe đã đối đầu với thiên quân vạn mã người hành pháp, thậm chí còn tông Người Cầm Kiếm một lần, thế mà giờ vẫn còn khởi động được...
"Đội trưởng, vất vả cho ngươi rồi..."
Thằn Lằn chủ động ngôi vào ghế lái, vừa nghiêm túc lái xe chạy về phía Thanh Cảng, vừa quan tâm dò hỏi:
"Đội trưởng, nhiệm vụ lần này, ngươi không bị thương đúng không?"
Lục Tân hơi hơi cảm động, gật đầu.
Sau đó lại nghe Thần Lằn nói:
"Em gái cũng không bị gì hết đúng không? Ta lo cho cô ấy lắm đấy"
Lục Tân ngạc nhiên liếc mắt nhìn em gái qua kính chiếu hậu, trên mặt em gái cũng để lộ vẻ cảm động.
Thằn Lần lại nói:
"Chú với dì thì sao? Bọn họ cũng không xảy ra việc gì hết, đúng không?"
Lần này Lục Tân thật sự rất nhạc nhiên, vội quay đầu nhìn thoáng qua mẹ và cha, hai người lúc này cũng ngây đơ cả người rồi.
"Đứa nhỏ này quá hiểu chuyện..."
Vì vừa mới trải qua sự kiện phiên toà lúc nửa đêm nên tâm trạng mọi người có chút nặng nề, nhưng nhờ lời quan tâm của Thằn Lần, họ đã khá hơn rất nhiều.
Thậm chí ngay cả mẹ cũng nhịn không được nói:
"Ngươi hỏi thử xem hắn có muốn tới nhà ta chơi một chút không?"
"Cái kiểu có thể sống sót mà đi ra ngoài ấy..."
Vì trận chiến vừa rồi mà mặt đất khắp nơi trở nên gồ ghẻ lồi lõm, đường đi cũng xóc nảy gấp mấy lần.
Nhìn tình hình giao thông cùng dấu vết còn sót lại thì, chỉ có trận chiến giữa hai lực lượng quân đội được trang bị hỏa lực công nghệ cao mới để lại được vết tích khủng khiếp cỡ này.
Nhưng rất ít người biết rằng nơi này quả thật đã bị tàn phá bởi cuộc chiến hai đội quân. Chỉ là một trong số đó là một dị biến giả mang danh hiệu "Đan Binh" mà thôi.
Đương nhiên, danh hiệu là danh hiệu, một người đại diện cho cả một đội quân vẫn rất hợp lý mà, đúng không?
Ví như phó đội trưởng Thần Lằn rất bình thản chấp nhận giả thuyết Lục Tân có gia đình chẳng hạn.
Hắn không chỉ có thể lái xe tải chạy bon bon chẳng chút xóc nảy trên con đường lồi lõm gồ ghề, mà còn có thể nói chuyện phiếm với người nhà Lục Tân nữa kìa.
Không khí trong xe vô cùng hài hòa.
Hài hòa tới nỗi, khi hắn vừa trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp với người thân vô hình của Lục Tân, vừa mặt không đổi sắc, tâm không loạn lái xe tải đến ngay trước cửa tòa nhà cũ, sau đó chuẩn bị rời đi thì cả nhà Lục Tân đều có chút lưu luyến, muốn mời hắn lên nhà chơi.
Nhưng Thần Lần lấy lý do không quấy rầy Lục Tân và người nhà nghỉ ngơi, nên đã từ chối lời mời, dẫn Hùng Hài Tử đi khỏi.
"Đi chậm một chút..."
Gia đình Lục Tân đứng trước tòa nhà cũ, dõi theo bóng lưng Thằn Lần biến mất sau góc tưởng..
"Phù...
Vừa khuất sau góc tường một cái, Thằn Lằn lập tức thở một hơi thật dài, mém chút nữa là ngã ngửa ra đất.
"Anh Thằn Lằn, ngươi sao vậy?"
Hùng hài tử trưng ra vẻ mặt bội phục nhìn Thằn Lằn, ân cần dìu hắn lên.
"Quá đáng sợ..."
Thằn Lằn nhẹ nhàng vỗ ngực, mặt mày tối đen như mực, nói:
"Thực lực của đội trưởng ngày càng khủng bố, trước kia khi ngồi trên cùng một chiếc xe với hắn, ta luôn có cảm giác thật ra trong xe có tới mấy người ngồi lận. Có người thì cười tủm tỉm nhìn ngươi, như thể đang tính xem có vai pháo hôi nào phù hợp với ngươi không; có người thì có nhìn ngươi kiểu gì cũng thấy rất khó chịu, một mực tìm cách băm ngươi thành trăm mảnh; mà quá đáng nhất là có người luôn muốn biến ngươi thành món đồ chơi..."
"Ngươi có hiểu cái cảm giác tuy đang ngồi trên xe nhưng chỉ muốn tông cửa trốn chạy bất cứ lúc nào này không?"
Hùng hài tử nhớ lại cảm giác vừa nãy khi ngồi trong xe, nhưng thật sự rất khó cho hắn để đồng cảm với Thằn Lằn.
Hắn hiếu kỳ hỏi:
"Giờ thì sao?"
"Giờ khá hơn nhiều rồi..."
Thần Lằn nói:
"Bây giờ ta đã biết mình có trốn cũng trốn không thoát"
"Sau khi nhận mệnh, ta cảm thấy ung dung hơn nhiều..."
Hùng hài tử trừng mắt nhìn hắn, tuy chẳng hiểu gì nhưng vẫn thấy vô cùng ngạc nhiên.
"Anh Thằn Lằn, ngươi đúng là quá ghê gớm, chẳng trách người trong Đặc Thanh Bộ đều nói, Thanh Cảng có ba vị trí quan trọng nhất, một chủ tịch bộ dọn dẹp nguồn ô nhiễm đặc biệt - giáo sư Bạch, hai là bộ trưởng Thành Phòng Bộ - bộ trưởng Thẩm và thứ ba chính là phó đội trưởng tiểu đội Đan Binh."