"Đặc biệt là hiện tại, ngươi đã đạt tới trình độ nếu chúng ta không tới chiêu mộ ngươi, rất có thể ngươi sẽ trở thành mối hiểm họa cho kế hoạch của chúng ta"
"Cho nên, ta hỏi lại lần nữa, ngươi có hứng thú trò chuyện với ta không?"
Nói đến đây, cánh tay hắn hơi run run, dường như là vì đã giơ lên quá lâu rồi. Hắn khẽ thở dài:
"Thật ra dùng súng uy hiếp người khác chẳng tốt chút nào, giơ súng hoài cũng mệt lắm chứ"
"Nhưng nếu ngươi từ chối lời mời của ta, vậy ta chỉ có thể..."
Ngón tay của hắn đặt trên cò súng, như thể sẽ bóp cò bất cứ lúc nào.
Về phần lão viện trưởng, mặt ông ta tối sầm lại, đứng yên ở đó không nói gì, nhưng lại mang tới cho người khác cảm giác uy hiếp cực lớn.
Số Bảy cũng im lặng không nói, hơi nghiêng đầu nhìn lão viện trưởng.
Dù cô vừa mới nghe được vài lời không mấy hay ho thốt ra từ miệng lão viện trưởng, cô vẫn sẽ làm theo mệnh lệnh ông ta đưa Ta.
Thậm chí, trong lòng cô còn hơi hơi chờ mong khoảnh khắc lão viện trưởng đột ngột ra lệnh cho mình.
Nếu trong đó lẫn theo chút vẻ van nài thì càng tốt.
Dù cảm giác người này mang lại cho mình rất nguy hiểm, cô cũng sẽ không chút do dự ra tay với hắm, giúp lão viện trưởng thoát khỏi vòng vây.
Nhưng điều cô không ngờ tới chính là, sau khi lão viện trưởng im lặng một hồi lâu lại bỗng gật đầu, để lộ nụ cười tươi tắn:
"Được!"
"Alo? ?"
"Hàn Băng hả?"
"Ngươi có nghe rõ ta nói không? Hình như sức mạnh tinh thần ở đây hơi hỗn loạn nên tín hiệu cũng bị ảnh hưởng..."
"Đúng vậy, vấn đề đã được quyết..."
"Ta hiện tại vẫn chưa thể quay về, nơi này còn chút đồ vật cần tìm người tới trông coi, nếu không ta lo sẽ lại xảy ra chuyện...
Bên dưới Trăng Đỏ, người một nhà sóng vai đứng thàng hàng cạnh xe tải, biểu cảm trên mặt có hơi lạ, nghiêm túc lại bất đắc dĩ nhìn Lục Tân đang đứng ở nơi không xa gọi điện cho Thanh Cảng, vì tín hiệu ở khu hoang dã yếu đến đáng thương nên thỉnh thoảng hắn lại rướn người lên hoặc cúi thấp xuống.
Cảm giác này nói như thế nào nhỉ, cực kỳ có hơi thở của cuộc sống.
Lục Tân cũng thật sự không có cách nào.
Ô nhiễm xác thật đã được giải quyết, nhưng lại dư ra một cái phiên toà lúc nửa đêm. Hơn nữa còn là thứ thật cũng không thật, mà giả cũng không giả, tóm lại thì mình cũng không thể chất lên xe tải chờ về được.
Mà để nó lại chỗ này cũng không ổn, khu hoang dã vốn đã có nhiều thứ kỳ lạ du tấu, giờ phiên toà lúc nửa đêm lại chỉ còn một cái vỏ rỗng, lỡ bị thứ gì đó không nên vào xâm nhập, vậy không một ai có thể đảm bảo liệu sẽ xảy ra chuyện gì xấu nữa hay không...
Vừa nãy cha nóng lòng muốn thử, định tự mình vác này phiên toà lúc nửa đêm mang về.
Nhưng mẹ mới liếc mắt một cái, ông đã lập tức chột dạ.
Lục Tân thấy vậy cũng chỉ đành ngăn ông lại, còn cố gắng giải thích cho ông hiểu:
"Không phải ta không yên tâm ngươi..."
"Vấn đề là chỗ này mới có người chết..."
"Là hung trạch, ngươi dâm ở sao?"
Sau khi Lục Tân gọi điện thoại, lát sau trên khu hoang dã xuất hiện ánh đèn xe từ xa rọi lại.
Từng chiếc xe tải to lớn lái từ nơi khác của khu hoang dã lại đây, chúng nối đuôi nhau mà đi, thoại nhìn vô cùng uy vũ và khí phách.
Thanh Cảng thật sự rất xem trọng chuyện này...
"Két..."
Từng chiếc xe tải quân dụng chạy tới, sau đó nhịp nhàng liền mạch dừng lại trên khu hoang dã, bao vây khắp bốn phía...
Từng hàng chiến sĩ vũ trang bước xuống xe, phân nửa họng súng chĩa ra ngoài, nửa còn lại nhắm chuẩn phía sau Lục Tân. Tuy hành động này chẳng có ý nghĩa thực tế gì mấy, nhưng thái độ nghiêm túc này cũng đủ nói lên Thanh Cảng để ý tới chuyện này cố nào.
Bên trong vòng tròn tạo thành từ xe quân dụng, tiểu đội chi viện mặc đồ bảo hộ vừa dày, vừa nặng bước xuống, chạy về phía Lục Tân.
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Thằn Lần chính là người tới đây sớm nhất, bên cạnh còn xách theo một thằng nhóc cầm máy tính. Hắn chạy một mạch tới trước mặt Lục Tân, cảnh giác quan sát bốn phía, sau đó đứng nghiêm chào Lục Tân, hỏi:
"Đội trưởng, mọi chuyện kết thúc rồi?"
Lục Tân có hơi ngạc nhiên với sự xuất hiện vô cùng đúng lúc của hắn, gật đầu đáp:
"Kết thúc"
"Tốt"
Thần Lằn lập tức trả lời một cách vô cùng nghiêm túc, sau đó cùng với Hùng Hài Tử bước ra phía sau Lục Tân, đứng nghiêm như hai người lính danh dự.
"Các ngươi làm gì thế?"
Lục Tân cảm thấy rất kỳ lạ.
"Thân là phó đội trưởng, dẫn dắt đội viên, đảm bảo an toàn nhân thân của ngươi mọi lúc mọi nơi chính là chức trách của chúng ta.
Thằn Lằn nghiêm túc trả lời, còn rút cả súng, bày ra tư thế đứng canh gác cực nghiêm nghị.
Hùng Hài Tử đứng bên cạnh cũng sao y bản chính, chỉ là công lực không thâm hậu bằng Thằn Lần nên hai mắt cứ liếc tới liếc lui, trông có về chột dạ.
"Chuyện này..."
Lục Tân cảm thấy mình không biết phải nói gì mới đúng. Đúng lúc này, hắn bỗng phát hiện lại thêm một nhóm người từ xa tiến lại gần. Thì ra là Trần Tinh và thành viên tiểu đội chi viện do cô dẫn dắt. Hôm nay, bên ngoài vóc người thon thả cao gầy của cô là lớp đồ bảo hộ vừa dày vừa nặng, thoạt nhìn giống hệt một tên vai u thịt bắp. Nếu không phải hắn nghe ra giọng của cô thì xém chút nữa đã không nhận ra cô luôn rồi:
"Đan Binh, tình hình cụ thể bây giờ thế nào?"
"Kết thúc...
Lục Tân vừa trả lời, vừa cẩn thận đánh giá một lượt.