Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1631: Không Có Não



Lục Tân nhìn nó, không những không cảm nhận được sự áp lực, trái lại còn thấy trống rỗng, pha lẫn chút hoang vu và tĩnh mịch..

"cẩn thận một chút..."

Phía sau vang lên giọng nói.

Không biết từ khi nào mà bà, cha và cả em gái đều đã tới cạnh mình, còn tò mò đánh giá tới lui.

Người hiếu kỳ nhất chính là mẹ, dường như đến giờ trong lòng bà vẫn còn rất nhiều nghi vấn chưa được giải quyết. Lúc này, hàng lông mày của bà cau lại, ánh mắt dừng lại trên toà thần miếu màu đen. Đây là lần đầu tiên Lục Tân nhìn thấy vẻ khó hiểu hiện rõ trên mặt bà đến vậy.

"Vẫn còn nguy hiểm ư?"

Lời nhắc nhở của mẹ khiến Lục Tân thấy hơi tò mò, hắn quay đầu nhìn bà, nhỏ giọng hỏi.

"Hẳn là không"

Mẹ lắc đầu, nhẹ giọng nói:

"Nhưng ta vẫn cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ"

"Ví dụ như thứ này thế mà bị để lại"

Lục Tân lại quay sang nhìn toà kiến trúc hư ảo từa tựa ngôi đền kia lần nữa, khó hiểu hỏi:

"Đây là gì?"

"Phiên toà lúc nửa đêm..."

Mẹ nhỏ giọng giải thích:

"Ngươi cũng có thể xem đó là cung điện của Người Cầm Kiếm"

"Mỗi một người lên tới nấc thang thứ năm đều có thể tự tay chế tạo cung điện tinh thần của chính mình. Bên cạnh đó, vài người thường có ý chí vô cùng mạnh cũng làm được. Sự tồn tại của cung điện vô cùng đặch biệt, không chỉ ta mà những người khác cũng không có cách nào nhìn thấu"

"Nếu dị biến giả ở nấc thang thứ năm có thể chế tạo cung điện tinh thần, vậy thân là sinh vật thần bí như mười ba thể tối thượng tất nhiên cũng có khả năng này"

"Mỗi một tên trong bọn chúng đều sở hữu một cung điện tinh thần"

"Đòn tấn công ở cấp tối thượng là con dao hai lưỡi, một khi thất bại sẽ ngay lập tức bị người khác cắn nuốt, hoặc là bị cướp lấy quyền lực trong tay."

"Ví dụ như Bàn Tay Tái Nhợt và Người Giấu Trường ở Hỏa Chủng vậy, chuyện đầu tiên chúng làm sau khi thua cuộc chính là nhanh chân chạy trốn"

"Nhưng khi Người Cầm Kiếm xét xử thất bại, hắn lại không để cung điện tinh thần chạy trước, chỉ chuyện này thôi đã rất lạ lùng rồi..."

"Bởi cho dù thứ để lại chỉ là một hình chiếu thì với hắn mà nói, đó cũng là một việc cực kỳ nguy hiểm"

"Hành động này của hắn tương đương với việc biến bản thân thành con mồi..."

Nói tới đây, bà dùng lại vài giây, cố tình đánh mắt nhìn Lục Tân một cái, sau đó mới nói tiếp:

"Mặt khác, điều làm ta thấy kỳ lạ không chỉ có vậy"

"Từ đầu, ta đã không cảm nhận được sự tồn tại của cung điện tinh thần của Người Cầm Kiếm nên ta mới lầm tưởng rằng Người Cầm Kiếm chỉ sai một phân thân tới. Nhưng sau đó ta lại phát hiện, Người Cầm Kiếm thế mà đích thân giáng xuống, tòa cung điện tinh thần mà hắn để lại bây giờ chính là bằng chứng"

"Nhưng nếu cung điện tinh thần cũng xuất hiện trong thế giới thật, sức mạnh của hắn sẽ không..."

Thấy mẹ im lặng, Lục Tân tò mò đoán:

"Sẽ không mạnh tới vậy?"

Mẹ lắc đầu, nói:

"Sẽ không yếu tới vậy."

Lục Tân cảm thấy hơi ngạc nhiên, nhớ lại trận chiến kinh tâm động phách vừa nấy...

Vậy mà còn yếu ư?

"Vừa nãy, khi chiến đấu với Người Cầm Kiếm, ngươi co nhận ra cử động của hắn vô cùng cứng không?"

Mẹ như nhìn thấu sự khó hiểu trong lòng Lục Tân, bèn nhỏ giọng giải thích:

"Rất nhiều hành động hắn làm chỉ là phản xạ tự nhiên, cứng nhắc hệt như máy móc."

"Dù sau đó hắn có trở nên điên cuồng, hơn nữa còn thu hút lượng lớn sức mạnh tinh thần vượt qua cả sức chịu đựng của thế giới thật vào người thì cũng chẳng có đủ ý chí để vận dụng chúng. Hắn chỉ biết phá hủy hết thảy mọi thứ xung quanh theo bản năng như một thằng điên chứ chẳng hề có tí ý chí chiến đấu nào.

Lục Tân nghe vậy cũng không kiểm được mà gật nhẹ đầu đồng ý.

Đúng là vậy thật.

Ngay cả mình cũng rất khó tưởng tượng, nếu Người Cầm Kiếm có được ý chí chiến đấu thì sẽ như thế nào.

Hay nói đúng hơn, nếu hắn biết vận dụng sức mạnh tinh thần của bản thân một cách hợp lý hơn thì hậu quả tạo thành sẽ lớn tới cỡ nào.

Thực tế, dù là hiện tại thì xem ra, mình mới là người được lợi.

Bởi vì lúc đầu, dưới tình huống Người Cầm Kiếm còn chưa phản ứng lại, mình đã găm nửa thanh kiếm Xét Xử vào ngực hắn, dẫn tới tinh thần của hắn trở nên hỗn loạn. Sau đó, mặc dù sức mạnh tinh thần của hắn tăng lên rất nhiều cũng không có cách nào tạo thành đòn tấn công hữu hiệu.

Nếu không, hậu quả sẽ vô cùng không lường.

"Cho nền..."

Lục Tân ngẩng đầu nhìn về phía ngôi đển màu đen:

"Chúng ta có lẽ nên vào trong xem thử?"

Qua hồi lâu, mẹ mới gật nhẹ đầu đáp lại.

"Có lẽ nên vào xem thật, nhưng chúng ta phải cẩn thận một chút..."

Bà nhỏ giọng nhắc nhở:

"Sự xuất hiện của Người Cầm Kiếm cũng như biểu hiện của hắn đều quá kỳ lạ..."

Lục Tân đang định nhấc chân ra ngoài lại thu về, cẩn thận quan sát hồi lâu rồi hỏi:

"Trong đó có thứ gì ư?"

"Ý thức của Người Cầm Kiếm..."

Mẹ khẽ khàng đáp lại:

"Phiên tòa lúc nửa đêm là cung điện tinh thần của Người Cầm Kiếm"

"Mà cung điện tinh thần lại chính là nội tâm của Người Cảm Kiếm, nên bên trong hẳn sẽ có tư duy cũng như ý thức của chính hắn"

"Cũng vì thế mà chúng ta phải thật cẩn thận"

"Bởi vì biểu hiện vừa rồi của Người Cầm Kiếm hoàn toàn không giống một người có được hạch tâm tinh thần"

"Hay nói đúng hơn là... không có não?"