Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1609: Thành Phố Hoàn Hảo



Dù ngươi có tiền hành chỉ trích bất kỳ tội lỗi nào, ta cũng sẽ giấy hết những tội lỗi đó đi.

Đây chính là cách mà Lục Tân dùng để chống lại Phiên tòa lúc nửa đêm, cũng là logic đơn giản nhất.

Hắn đã mượn trường vực của cô giáo Tiểu Lộc để phát triển một ảo ảnh cho thành phố này.

Vì vậy, vào lúc này, cư dân của thành phố vệ tinh số 2 ở Thanh Cảng, đều đang thay đổi theo hướng mà hắn muốn.

Ai cũng nghiêm túc, có trách nhiệm, ai cũng có lòng tốt, trước khi làm việc gì cũng nghĩ đến người khác. Như vậy, tự nhiên, thành phố này sẽ không có tội lỗi và cái ác, nếu có thì chỉ là một khung cảnh tuyệt đẹp của thiên đường.

Rầm... rầm...

Sự thay đổi của trường vực tinh thần đã lập tức tạo ra một loại sức mạnh tinh thần khác, đồng thời tạo thành một đòn đả kích mang tính hủy diệt.

Dưới sự chỉ dẫn từ Thanh kiếm phán xét của Người Cầm Kiếm, những người chấp pháp đang lao về thành phố vệ tinh số 2 như một trận thủy triều.

Xung quanh thành phố vệ tinh số 2 cũng có vô số giá hành hình, trên mỗi một chiếc giá đều có một sợi dây đen rủ xuống. Số dây này, gần như có thể thắt cổ toàn bộ cư dân của thành phố vệ tinh số 2, sẵn sàng bị kéo lên không trung bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, khi toàn bộ thành phố vệ tinh số 2 đều chìm vào "Ảo ảnh gián tiếp" của Lục Tân, mọi thứ đã thay đổi "Phựt... phựt... phựt... phựt... phựt... phựt..."

Đó là tiếng dây thừng đứt đoạn liên tiếp.

Tất cả những sợi dây thừng treo trên giá hành hình đều đồng thời bị những cư dân thân thiện, tốt bụng, tích cực, chính trực và không bao giờ mắc sai lầm nào của thành phố vệ tinh số 2 giật đứt, vô lực rơi xuống không trung.

Thế này vẫn chưa tính là gì, bởi một số đài hành hình, do trói quá nhiều người tốt bụng, nên còn phải chịu một sức kéo khổng lồ.

Rầm... rầm...

Từng chiếc giá lần lượt đổ xuống, biến thành những khúc gỗ hỏng.

"Không hay rồi..."

Cùng lúc đó, tất cả những người chấp pháp trong toàn bộ thành phố vệ tinh số 2 đột nhiên cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

Một số người trong số họ đột ngột phản ứng, bắt đầu nhanh chóng lui về phía sau.

Một số người thì không có năng lực đối kháng, trơ mắt cúi đầu, nhìn thân thể của mình bắt đầu tan ra như cục băng.

Lúc này, cả một đội ngũ nhịp nhàng ngay ngắn đã xuất hiện sự lộn xộn.

Một số người chấp pháp là những tinh thần thể từng được phán xét, chúng chỉ có thể xuất hiện trong những tình huống mang đây cảm giác tội lỗi.

Khi một thành phố hoàn toàn không còn tội lỗi, nó sẽ trở thành một đại dương trái ngược với bản chất của chúng.

Chúng càng ở lại lâu thì sức mạnh tinh thần trên người sẽ càng loãng dần đi.

Bởi vậy, nếu không lựa chọn thoát ra khỏi thành phố vệ tinh số 2 càng sớm càng tốt, chúng sẽ chỉ biến mất nhanh chóng như lớp băng mỏng dưới lòng đại dương. Và còn vì, lúc này, quá nhiều người chấp pháp đổ về thành phố vệ tinh số 2, nhưng thành phố này, với sự "hoàn hảo về mặt đạo đức" xuất hiện đột ngột đến nỗi khi chúng kịp phản ứng thì phần lớn là đã quá muộn.

Chúng đổ xuống từng mảng, tan chảy, mang theo vẻ mặt vừa không cam tâm lại vừa như được giải thoát.

"Phiên tòa kết thúc rồi chứ?"

Sau khi hoàn thành tất cả những điều này, Lục Tân nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay của mình xuống và từ từ thở một hơi dài.

Có thể rõ ràng cảm nhận được trường vực tội lỗi bắt nguồn từ cô giáo Tiểu Lộc đã hoàn toàn biến mất.

Cô ấy đã không còn cảm giác tội lỗi nữa.

Bởi trong trí nhớ của cô ấy, và trong trí nhớ của mọi người, cô ấy chưa bao giờ làm những chuyện khiến bản thân hối hận khi còn nhỏ.

Không cần biết sự thật là như thế nào, nhưng xét về phương diện tinh thần, cô ấy chỉ là một cô bé bình thường, không thể chịu đựng được sự đau khổ của những đứa trẻ trong cô nhi viện và quyết định giúp chúng thoát khỏi nơi đó. Cô ấy đã cố gắng hết sức rồi.

Ít nhất, cô ấy đã cứu sống được một đứa bé.

Đây chính là điều mà lúc trước Lục Tân coi là sự thật.

Bằng cách sử dụng năng lực tưởng tượng này, hắn đã khiến nó trở thành sự thật mà mọi người đều công nhận.

Đây chắc chắn không phải là sự thật, nhưng rất có tác dụng.

Lục Tân đã tha cho Số Tám, không thay đổi ký ức trong đầu hắn, cũng không định biến "chân tướng" này trở thành sự thật vĩnh viễn.

Nhưng ít nhất vào lúc này, đó là một biện pháp tốt để chống lại sự ô nhiễm của phiên xét xử.

Phiên tòa lúc nửa đêm mà không ai có thể ngăn cản đã bị hắn phong tỏa bên ngoài thành phố vệ tinh số 2.

Phiên tòa xét xử cô giáo Tiểu Lộc cũng dừng ở đây.

Thế nhưng, cũng không phải là kết thúc...

Nhìn bức tượng khổng lồ bên ngoài thành phố, Lục Tân hít một hơi thật sâu và kìm nén sự phấn khích của mình.

Nhìn ngọn núi cảm giác rất gần, nhưng thực tế lại cách rất xa...

Nghĩ đến vấn đề này, ánh mắt Lục Tân nhanh chóng rơi vào chiếc xe tải lớn đậu ở bên tường của cô nhi viện.

Vì vậy, một lúc lâu sau, Lục Tân liên lục lùi xe, quay đầu, lùi xe, quay đầu, cuối cùng mới lái được chiếc xe tải lớn đi ra ngoài.