Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1553:



Có người thì vẫn dính với nhau, có người thì sẽ đụng mặt nhau tùy theo chiều hướng.

Một số khác thì tuy thắt chặt nhưng vừa tách ra là lập tức đi mất, không hề gặp lại.

Cũng có số ít người không phải xếp hàng mà là ở một điểm mấu chốt nào đó phân nhánh rõ ràng.

Thấy cảnh tượng trước mắt, Lục Tân không thể nào tin vào mắt mình.

Miễn cưỡng hình dung thì đây là một máy ảnh có chức năng trì hoãn. Sau khi nó chụp được mọi người ở nhiều thời điểm khác nhau thì nó sẽ chồng nhiều lớp hình ảnh ấy lên.

Những người chồng chéo lên nhau lại bị đưa vào cùng một khung cảnh.

Hỗn loạn, quái dị nhưng mơ hồ lại có một quy luật ổn định mà rõ ràng.

Lục Tân nhìn thật lâu, không kiểm được mà đưa tay day nhẹ hai mắt mình.

"Không quen à?"

Mẹ Lục Tân dừng bước, mỉm cười nhìn Lục Tân.

Lục Tân gật đầu, giọng điệu có chút tò mò:

"Đây là cái gì?"

"Là người"

Mẹ Lục Tân nhẹ nhàng giải thích:

"Con người ở những thời điểm khác nhau có những lựa chọn khác nhau, ngươi cũng có thể hiểu đó là đời người."

Lục Tân chỗ hiểu chỗ không nhưng vẫn gật đầu phối hợp.

"Đi thôi!"

Hai mẹ con Lục Tân nhẹ nhàng đi giữa thành phố tràn ngập những quân đoàn quái dị.

Đôi lúc họ len lỏi qua những chỗ hở, đôi lúc thì cắt ngang luôn hàng ngũ của họ.

Cả người Lục Tân đều đang xuất hiện rất nhiều cảm giác cổ quái.

Mỗi khi xuyên qua những hàng ngũ khác nhau là hắn đều thấy một cảnh tượng và cảm xúc khác nhau.

Nhưng nó rất ngắn ngủi, ngắn ngủi đến nỗi hắn còn chưa kịp hồi tưởng là nó đã biến mất.

Đây không phải là ô nhiễm mà là thứ hắn sẽ gặp phải.

Giống như khi bản thân di chuyển với tốc độ cao ở giữa trời mưa rồi đụng vào những hạt mưa ấy.

Vậy đó là bị mưa rơi trúng hay là đụng trúng mưa?

Mẹ Lục Tân thong thả đi giữa đám người, thi thoảng bà còn liếc ngang nhìn dọc giống như đang đi mua sắm vậy.

Tuy khuất mắc trong lòng đang tích góp càng lúc càng nhiều nhưng Lục Tân cũng không dám hỏi gì hơn.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng cũng có thứ gì đó đập vào mắt bà.

Bà đứng lại trước một chiếc xe con bình dân, bà thấy một người đàn ông bước ra khỏi xe với vẻ mặt nhếch mép, trong tay còn mang theo mấy bao quà sang trọng xếp thành mấy hàng đi đến trước một căn biệt thự.

"Tìm thấy rồi, chính là hắn!"

Mẹ Lục Tân mỉm cười nhìn hắn, giống như đang dò hỏi.

"Người này.."

Lục Tân quan sát người đàn ông này.

Kiểu người này ở Thanh Cảng có rất nhiều, nhìn không ra hắn có điểm gì đặc biệt.

"Ngươi xem kỹ lại xem..."

Bà mỉm cười sau đó quay sang nhìn người này, nhẹ nhàng vẫy tay.

"xoẹt... xoẹt..."

âm thanh giống như vô số phim nhựa bất ngờ tăng tốc chiếu.

Những hàng ngũ của người đàn ông này đột nhiên chuyển động.

Hình ảnh hắn ta không ngừng hiện lên trước mắt Lục Tân giống như cuộn chiếu phim.

Lục Tân thấy được từng khoảng khắc trong cuộc đời của hắn.

Hắn thấy người đàn ông này mang theo quà tặng quý giá bước vào biệt thự, rồi cung kính nịnh hót một người đàn ông khác, khuôn mặt lúc nào cũng nụ cười, còn không ngừng tán thưởng khả năng lãnh đạo của người đàn ông đó, đồng thời thể hiện mong muốn được theo hắn học hỏi. Sau đó không chi chủ động cầm chổi quét dọn mà còn tự mình đi vào phòng bếp làm thêm vài món để dùng chung với rượu quý mà bản thân đem đến.

Đến khuya, hắn chủ động dọn dẹp phòng bếp, kín đáo đưa thẻ cho người đàn ông kia rồi mới rời khỏi biệt thự.

Chỉ có hình ảnh thì dường như không nhìn rõ được gì.

Mẹ Lục Tân biết nên lại nhẹ nhàng kích động, Lục Tân liền lập tức thấy được thêm nhiều khoảnh khắc của người đàn ông kia.

Hắn là con của một gia đình tầm trung ở Thanh Cảng.

Tầm trung so với tầng lớp thấp kém mà nói chính là tầng lớp cấp cao, còn đối với tầng lớp cấp cao thật sự mà nói thì chính là tầng lớp thấp kém.

Cho nên hắn có ưu thế nhưng ưu thế ấy lại không lớn.

Điều kiện gia đình giúp hắn được đi học, hắn học hành chăm chỉ và có được thành tích rất tốt.

Sau hắn lại thành công gia nhập vào một doanh nghiệp lớn và thực hiện được ước mơ nghiên cứu của mình.

Nhưng đủ loại tạp nham trong viện nghiên cứu khiến hắn đi đâu cũng gặp trắc trở, mấy năm liền không được thăng chức, mà vốn dĩ gia cảnh hắn không tệ nhưng cũng không đủ giúp hắn được gì.

Vì thế có lần hắn bị giáng chức xuống cấp thấp nhất, gần như là bị đuổi việc.

Dần dần, lý tưởng bị hao mòn, hắn trở nên giống với những người xung quanh.

Mời đồng nghiệp ăn cơm, không từ thủ đoạn để tấn công đối thủ, nịnh hót trước mặt lãnh đạo, giẫm đạp cả tôn nghiêm của chính mình.

Lục Tân thấy gần mười năm cuộc đời của một người thật thảm thương.

Thậm chí còn không kiểm được mà cảm thấy đau xót.

Nhưng lại không thể đánh giá điều gì, muốn cuộc sống của mình tốt đẹp hơn là sai hay sao?

Mẹ Lục Tân thấy hắn đang thương cảm chỉ khẽ cười, lại lần nữa kích động hình ảnh.

Thế là cuộc đời này lại bắt đầu tua nhanh, đưa Lục Tân đến một giai đoạn khác.