Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1524:



Chào hỏi đồng nghiệp xong Lục Tân liền đi vào văn phòng của mình.

Bây giờ đồng nghiệp đều đã quen với sự nghỉ phép liên tục của hắn nên đối với việc hắn bất ngờ trở về cũng không thấy có gì lạ.

Ngồi trong văn phòng mười phút mà vẫn không có khoản tiền nào đến.

Hắn lấy tài liệu ra ngồi tính toán một hồi mới hiểu là do thời gian hơi ngắn, không có vấn đề gì trong hạng mục mới. Hừ, không thể không thừa nhận, tuy có tiền thưởng rất tốt nhưng vẫn không ổn định bằng tiền lương, tốt xấu gì tháng nào tiền lương cũng được thanh toán đúng hẹn...

Hèn gì người nhận được tiền thưởng rất ít, đại đa số vẫn là ngoan ngoãn nhận tiền lương cơ bản.

Vừa mới chơi rubik được khoảng chừng nửa tiếng là có người đến gõ cửa phòng Lục Tân. Hắn đóng trang web trò chơi lại, lấy một bản báo cáo để lên mặt bàn, còn mở sổ ghi chép làm bộ như đang rất nghiêm túc phân tích, sau đó nói:

"Vào đi"

Là chủ nhiệm Lưu đến, mặt mày hắn đỏ ửng nom có về rất mệt mỏi.

Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là đến hỏi thăm xem Lục Tân đi công tác có thuận lợi hay không như thường lệ thôi.

Sau đó là một vài những chi tiết nhỏ khác, chẳng hạn như công ty vừa đổ xăng cho hắn, rồi đang cân nhắc có cần tuyển thư ký riêng cho hắn hay không.

Không nói đến việc đổ xăng, chuyện thư ký gì đó chắc chắn là ý đồ của phó tổng Tiếu.

Tên đó luôn khoa trương như vậy.

Lục Tân liền từ chối yêu cầu tuyển thư ký.

Thực ra, công việc của hắn cũng không nặng nhọc gì, chỉ có ngồi đếm tiền thưởng thôi, rubik thì tự mình chơi là được rồi.

Cho nên không nhất thiết phải gia tăng nhân lực cho công ty làm gì.

Chủ nhiệm Lưu vừa cười vừa gật đầu đồng ý, sau đó tiện thể mời Lục Tân cùng ăn bữa cơm trưa.

Sau đó uống vài chén, cùng nhau thảo luận làm sao để phát triển công ty.

Đây là chính sự nên Lục Tân rất vui vẻ gật đầu.

Một bữa cơm trưa thôi mà, chủ nhiệm Lưu rất thường xuyên ăn nhưng trước đây Lục Tân không có nhiều cơ hội cho lắm...

Lúc trước, hắn còn không có tư cách cùng ăn cơm với chủ nhiệm Lưu. Sau khi bắt đầu mang súng đi làm, tuy hoàn cảnh công việc có tốt lên nhiều nhưng trái lại chủ nhiệm Lưu không chỉ không dám cùng hắn ăn bữa cơm mà thậm chí bản thân cũng không dám ăn nữa.

Ít lâu sau đó, người mời Lục Tân đi ăn cơm công ty biến thành phó tổng Tiếu, thực ra chủ nhiệm Lưu rất muốn nhưng phó tổng Tiếu đâu có muốn cùng ăn với hắn...

Dẫn đến mối quan hệ cấp trên cấp dưới thân thiết, ăn ý như thế mà đến giờ mới có cơ hội cùng ăn bữa cơm.

Chưa đến mười một giờ, chủ nhiệm Lưu đã sắp xếp xong hết, chỉ còn mời Lục Tân xuống lầu ăn thôi.

Dù sao buổi chiều còn phải đi làm nên bữa ăn cũng khá đơn giản, chỉ có mười món ăn cộng thêm một bình rượu đế thôi.

Họ nâng chén liên tục, ăn uống vô cùng thỏa chí.

Chủ nhiệm Lưu rất nhiệt tình với Lục Tân. Thực ra hắn không nói với Lục Tân chuyện trước đây hắn từng tham gia một bữa tiệc rượu.

Bữa tiệc có một đám con nhà giàu như phó tổng Tiếu, Cao Nghiêm, Tiểu Mạnh... cùng với mấy lãnh đạo cấp cao.

Thành thật mà nói chủ nhiệm Lưu làm gì có tư cách tham gia mấy buổi tiệc như vậy, hắn chỉ đến với thân phận rót rượu chạy bàn thôi.

Nhưng nhờ vậy mà hắn mới nghe được nhóm người thần bí này tám chuyện về Tiểu Lục ca.

Cái gì mà Hùng Hài Tử đưa một đám người vào phòng ngủ xem phim không lành mạnh này, rồi bắn chết bác bảo vệ trong công trường này, dẫn theo một đám người của phòng cảnh vệ thành phố Vệ Tinh đi bắt gian cặp tình nhân đi thuê phòng mà không có chứng minh này, tất cả đều là sự tích vô cùng hiển hách.

Trong lúc bàn tán, sự tán thưởng và khâm phục của họ đúng là không thể diễn tả bằng lời.

Nhất là một vị tên Tiểu Mạnh, toàn thân quấn kín băng vải. Nghe nói là hắn bị cha hắn đánh bằng gậy.

Nhưng có vẻ hắn rất tự hào, lúc nói hăng say còn vứt luôn cả cây nạng.

"Tiểu Lục ca thật sự rất lợi hại, hắn chính là thần tượng của ta..."

"Ta nói các ngươi nghe, cho dù cha ta có đánh gãy tay gãy chân ta, ta cũng không hối hận khi đi theo hắn đến đây!"

"Cha ta cũng không tính toán, ông ấy đánh ta thì có sao?"

"Vẫn tức tốc mời bác sĩ về chữa khỏi cho ta thôi?"

Buổi tiệc hôm ấy khiến chủ nhiệm Lưu rất tò mò về Lục Tân, rốt cuộc đây là người có lai lịch thế nào a?

Mọi người càng ngày càng bị cuốn hút bởi những câu chuyện về hắn.

Cho dù mọi người đều nói hắn là một tên tệ hỗn, nhưng đến mức độ này thì người bình thường muốn ôm chân hắn cũng khó...

Chủ nhiệm Lưu là một người cẩn trọng.

Hắn đã quan sát lâu lắm rồi mới dám quyết định lại nương nhờ một chút...

Đương nhiên, trước khi quyết định thư ký cũng từng khuyên hắn, người như Lục Tân tốt nhất đừng dây vào, chưa chắc ngày nào đó sẽ gây tội.

Nói không chừng hôm nay vừa bàn chuyện hợp tác, ngày sau đã bị phòng cảnh vệ đưa đi điều tra.

Nhưng chủ nhiệm Lưu không tin, cho dù có hơi mạo hiểm nhưng thịt đã dâng tới miệng không lẽ không ăn?

Nghĩ vậy, hắn mới mời Lục Tân cùng ăn bữa cơm công ty vui vẻ.

Hơn nữa trên bàn cơm hắn còn ngầm ẩn ý, công ty phát triển không ngừng tuyệt đối có một phần công lao của chủ quản Lục.

Sau này tiền thưởng sẽ còn nhiều.

Dù sao chúng ta cũng đổ mồ hôi sôi nước mắt vì công ty thì công ty cũng phải thỏa đáng với chúng ta có đúng không?