Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1510: Ngươi Có Tội



Phiên tòa lúc nửa đêm, người thực thi?

Lục Tân theo dõi Số Tám suốt chặng đường đi nhìn, hoặc có thể nói là do hành vi của Hứa Kinh, nhìn cách hắn sử dụng sử dụng năng lực chút không kiêng dè. Vô duyên vô cớ xuất hiện một thủ lĩnh đến điểm tập kết ở Tiểu Sơn Dã, đứng ở trước giường của "Tướng quân", nghiêm túc chuẩn bị cho phiên xét xử, cảm giác rất lạ.

Hứa Kinh là một người còn sống, điều này đã được chứng minh qua cái bắt tay trước đó.

Thế nhưng biểu hiện của hắn, lại giống như một hồn ma đi đêm.

Trong lòng có rất nhiều dự cảm kỳ lạ, nhưng Lục Tân không nói gì, chỉ yên lặng quan sát.

Hứa Kinh cúi người, quan sát người đang ngủ say trên giường.

Người tự xưng là tướng quân này chắc hẳn đã uống rất nhiều rượu, đang ngủ rất say, vừa ngủ vừa ngáy to.

Mãi đến tận Hứa Kinh ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào mặt của hắn, tiếng ngáy của hắn mới đột nhiên dừng lại, như có một loại cảm giác nào đã đã khiến hắn cảnh giác.

Vài giây sau khi tiếng ngáy dừng lại, hắn đột ngột trở mình và đứng dậy, thò tay vào dưới gối và lấy ra một khẩu súng lục.

Ngón tay cái búng một cái, chốt bảo hiểm đã được mở ra, mạnh mẽ chỉ về mặt của Hứa Kinh, kêu lên:

"Ngươi là..."

Thấy họng súng đen ngòm đã được mở chốt bảo hiểm kia, Hứa Kinh đẩy mạnh trán của mình đến đón.

Con mắt của hắn nhìn chòng chọc vào tướng quân, nghiêm nghị nói:

"Ngươi có tội."

Người ngoài không thể hiểu được tâm trạng của tướng quân này.

Vốn dĩ hắn đã uống rất nhiều rượu lại cùng phụ nữ ở điểm tập kết mây mưa một trận, vừa mới đuổi cô ả đi và lăn ra ngủ. Không ngờ, hắn lại đột nhiên bị đánh thức bởi một cơn đau nhói không thể giải thích được.

Vừa mở mắt, hắn đã thấy hai bóng đen đứng trước giường mình, một trong hai cái bóng còn đang nhìn mình ở một khoảng cách rất gần.

Trong lòng hắn chợt dâng lên một cảm giác run rẩy khó tả, hắn vô thức chĩa súng về phía người kia, cố gắng giành lấy một chút cảm giác an toàn cho bản thân.

Nhưng hắn không ngờ rằng, người đàn ông lại thực sự đưa trán lên dí sát vào họng súng của hắn.

Đồng thời, nhìn thẳng vào hắn với đôi mắt u ám và nói hắn có tội "Ta có CM nhà ngươi..."

Sợ hãi, bàng hoàng cùng đủ loại cảm xúc khiến tên tướng quân vô cùng tức giận, hễ mở miệng ra là là chỉ muốn chửi bới, nổ súng.

Nhưng hắn vừa mới hét lên những lời này, ngón tay đặt sẵn ở cò súng, trong tiềm thức rất muốn nổ súng ngay. Thế nhưng, trong lòng lại xuất hiện một cảm giác khác lạ, hắn bỗng thấy áy náy, dũng khí trong phút chốc cũng không còn nữa Dưới cái nhìn của đôi mắt kia, những cảnh tượng trong quá khứ chợt trào dâng trong lòng hắn làm tim hắn trùng xuống.

Hắn không tiếp tục chửi bởi cũng không thể bóp cò súng, thậm chí đều chột dạ đến mức không dám lớn tiếng.

Lúc này, Hứa Kinh mới từ từ đứng thẳng người.

Hắn hờ hững liếc nhìn vị "Tướng quân" này một cái, rồi lấy một tập tài liệu từ tầng dưới của chiếc vali bên cạnh ra.

Hắn từ tử mở ra, cuối đầu liếc một lượt rồi nghiêm túc nói:

"Trần Chí, bốn mươi hai tuổi, con trai thứ của cựu Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải thành phố vệ tinh số 5, thành phố Bắc Thủy.

Sau đó, vì muốn thoát tội mà dưới sự bảo hộ của cha mình, ngươi đã trốn khỏi thành phố Bắc Thủy, đã từng đến Xuyên Tây, Hắc Chiểu, Thanh Cảng, cuối cùng dừng chân ở Điểm tập kết của Tiểu Sơn Dã bên ngoài thành phố Thanh Cảng, từng dùng những cái tên như Trần Nhất Quan, Vương Côn, Triệu Cường, các loại bí danh như tướng quân, Trọc Trắng, Chân Vòng Kiểng.."

Đọc đến đây, hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía tướng quân:

"Người này, có phải là ngươi hay không?"

Vẻ mặt của Tướng quân Tiểu Sơn Dã lúc này trông rất kỳ quái.

Vừa giống mộng du, lại giống như đang tỉnh táo, khuôn mặt lộ rõ vẻ chật vật và các đường cơ không ngừng vặn vẹo.

Dường như trong nội tâm hắn rất muốn chống cự, nhưng cuối cùng vẫn là khẽ gật đầu.

"Đúng"

Hắn trả lời bằng một giọng rất buồn tẻ.

Hứa Kinh nghe vậy, khẽ gật đầu, nói tiếp:

"Mười năm trước, khi ở thành phố Bắc Thủy từng vì công ty vận tải thương mại Vĩnh Thành từ chối buôn lậu cỏ đen cho mình nên nảy sinh ý định báo thù, đột nhập vào nhà của tổng giám đốc công ty thương mại Vĩnh Thành là Triệu Trường và giết chết mười một người bao gồm Triệu Trường Thanh cùng vợ con, bố vợ, em trai, em dâu, em họ, bảo mẫu của nhà họ..."

"Sau đó, ngươi lại thấy con gái của Triệu Trường Thanh xinh đẹp, đã tâm của ngươi nổi lên, làm nhục cô ấy, rồi bắt cóc cô ấy..."

"Ba ngày sau, vì rắc rối lớn, ngươi không còn chốn dung thân nên đã lập tức trốn khỏi thành phố thành phố Bắc Thủy với sự giúp đỡ của gia đình. Có phải là thật hay không?"

Nghe Hứa Kinh đọc những điều này giọng điệu không chút thay đổi, ngay cả Lục Tân cũng thầm cảm thấy có chút kinh hãi trong lòng.

Đồng tử của hắn thu nhỏ lại, hai mắt nhìn về phía vị Tướng quân Tiểu Sơn Dã.

Sắc mặt của hắn vẫn mơ màng như trước, lông mày không ngừng run rẩy, nhưng một lúc sau, hắn vẫn gật đầu:

"Đúng."

"Rất tốt."

Hứa Kinh khẽ gật đầu:

"Ngươi có tội."

Lời còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên rút mộ tay ra, thò vào trong vali và cầm lấy một con dao găm dài màu bạc.

Sau đó, hắn trực tiếp cầm dao đâm thẳng vào trán của Tướng quân ở Tiểu Sơn Dã mà không chớp mắt.