Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1489:



Mẹ lại vờ như không thấy:

"Đem thứ này về nhà đi"

"Sau này có thể sẽ còn nhiều chuyện như vây lắm, chưa chắc ngươi không có cơ hội để trở về vị trí ban đầu đâu"

"Được rồi được rồi....

Cuối cùng ba vẫn đành gật đầu đồng ý.

Cái bóng hiện ra trước mặt Lục Tân như một mặt hồ nho nhỏ.

Lục Tân vội ném gì đó vào trong cái bóng, thoạt nhìn thì thứ đó chỉ nhẹ nhàng rơi trên mặt đất mà thôi.

Nhưng khi chúng tiến vào cái bóng lại giống như rơi vào hồ nước vậy, hoàn toàn biến mất không dấu vết.

Lục Tân nhìn thấy cảnh tượng mới lạ này cũng nhẹ nhàng phẩy phẩy bàn tay phải.

Sau khi ném một bộ phận xé từ trên cơ thể Người Giấu Trượng vào cái bóng, bàn tay tái nhợt của hắn mới dần dần hồi phục về trạng thái bình thường. Còn cảm giác đau đớn dữ dội vì bị đinh đâm xuyên qua cũng từ từ giảm bớt.

Không biết là do bàn tay vừa mới bị đinh đóng xuyên qua hay là do nguyên nhân khác.

Lúc sử dụng bàn tay tái nhợt thì cảm giác đau đớn càng mãnh liệt, máu tươi còn chảy ra không ngừng.

Người bình thường có lẽ sẽ không thể chịu nổi, nhưng cũng may là Lục Tân đã quen rồi.

Vì một phần tính cách của hắn chính là tận hưởng nỗi đau.

"Ta về trước đây, giấu nó cho kỹ đấy."

Sau khi cái bóng của ba giấu đi bộ phận của Người Giấu Trượng, ông liền cẩn thận nói thêm một câu.

Bóng dáng ông chậm rãi chìm vào cái bóng, hòa thành một thể, dao động sức mạnh tinh thần của ông cũng theo đó mà biến mất.

Ngay cả cái bóng đang không ngừng mấp máy bên cạnh Lục Tân cũng co rút lại, rồi cố định thành cái bóng bình thường.

Mẹ chán ghét nhìn ba biến mất.

Bà thở dài rồi quay sang nói với Lục Tân:

"Ta cũng còn chút chuyện phải làm."

Nói xong, bà nhìn về hướng khác của thành phố Hỏa Chủng.

Hiện giờ họ đang đứng ở trên không ngay sân vận động nên có thể nhìn rõ toàn cảnh Hỏa Chủng.

Lục Tân theo chỉ dẫn của mẹ thì nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy đen, trong tay cầm một tấm gương kỳ quái đứng trên đống tàn tích của một tòa kiến trúc nào đó của Hỏa Chủng đã biến mất.

Một nơi khác, cửa sổ nơi Bác Sĩ An của viện nghiên cứu Nguyệt Thực xuất hiện cũng đã đóng lại, phía dưới còn có một chiếc xe jeep đang rời đi.

Về phần Số Bảy vừa mới rơi từ trên không xuống đã lẳng lặng biến mất không một tiếng động.

"Họ đều đi hết rồi à?"

Lục Tân giật mình liếc nhìn nơi mà Số Bảy biến mất.

Mẹ như hiểu ý liền nhẹ nhàng nở nụ cười:

"Ngươi muốn đuổi theo cô ấy à?"

"Thật sự không có quan hệ gì hết. Chẳng qua là trong chuyện này, bọn ta có lập trường giống nhau nên mới tạm thời liên kết thôi"

"Nhưng mọi người đều bình đẳng, không ai nợ ai cả."

"Nếu ngươi muốn báo thù thì vẫn có thể giết cô ấy, đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."

Lục Tân giật mình quay đầu nhìn bà, không ngờ bà cũng cân nhắc đến chuyện này.

Nhưng hắn lại lắc đầu:

"Ta sẽ đi tìm cô ấy, nhưng không phải bây giờ."

Nói xong hắn đảo mắt nhìn xung quanh Hỏa Chủng để tìm Số Hai.

Theo những gì hắn vừa thấy thì Số Hai đã tỉnh lại, thậm chí hắn còn giúp Lục Tân ngăn chặn Người Giấu Trượng nữa.

Số Hai rất mạnh, nhưng theo những gì vừa diễn ra thì có lẽ hắn còn mạnh hơn những gì Lục Tân tưởng tượng.

Không biết hắn đã dùng cách gì để có thể tùy tiện đi đến bên cạnh Người Giấu Trượng nhưng việc này chứng tỏ hắn rất lợi hại.

Nhưng sau khi rời khỏi không gian kia lại không thấy hắn đâu nữa.

Không chỉ có hắn, ngay cả ba tên Số Hai phân thân vừa nãy còn gây rắc rối cho Lục Tân cũng biến mất dạng.

Có thể Số Hai thật sự muốn lấy lại những gì trước đây đã bị người khác lừa mất...

Số Hai ở Hỏa Chủng, em gái cũng ở Hỏa Chủng, Số Bảy cũng xuất hiện ở Hỏa Chủng.

Đối với hắn mà nói, chuyện này vô cùng kỳ lạ, thậm chí khi nghĩ đến hắn còn hơi kích động.

Nếu người ở cô nhi viện đều có thể tụ tập lại với nhau thì tốt biết mấy...

"Về nhà sớm nha..."

Lục Tân gật đầu.

Mẹ mỉm cười đạp lên khung thép bọc quanh sân vận động rồi biến mất dưới ánh trăng.

Những tòa nhà cũ kỹ vừa bị Lục Tân dùng đôi tay tái nhợt đánh cắp cũng lặng lẽ biến mất. Xung quanh sân vận động chỉ còn lại những vết nứt gồ ghề khắp trên mấy con đường lớn. Đây giống như một thứ hiện thực gì đó nếu bị bàn tay tái nhợt đánh cắp đều sẽ bị hiện thực ảnh hưởng, chỉ cần trong khoảng thời gian ngắn không làm gì thì nó sẽ trở lại vị trí ban đầu.

"Đi thôi!"

Lục Tân nhìn quanh thì thấy chỉ còn lại em gái.

Hắn dắt tay em gái, cười nói:

"Lần này ngươi quá là lợi hại luôn..."

"Thật hả?"

Em gái lập tức nhảy cẫng lên vui sướng nắm lấy tay Lục Tân.

Hai người dắt nhau đi xuống sân vận động bằng cầu thanh hình người.

Khi họ vừa xuống thì những người bị mắc vào mạng nhện cũng được thoát ra.

Em gái đã thu hồi năng lực. So với lần trước em gái chơi chán rồi là sẽ vô tâm vứt bỏ thì lần này con bé đã cẩn thận hơn nhiều.

Con bé đã biết từ từ hạ mạng nhện xuống đất, sau đó mới thu hồi năng lượng tránh cho những người đang lơ lửng trên không sẽ ngã chết.

"Chắc những người này sẽ không có di chứng gì đâu nhỉ?"

Lục Tân lo lắng hỏi em gái.

"Không đâu.."

Em gái tự tin trả lời rồi lại nhỏ giọng chêm thêm một chữ:

"Nhỉ?"