Hạt màu đen trong mắt đã dày đặc đến đỉnh điểm, trên mặt hắn còn nở nụ cười vô cùng cường điệu.
Biểu cảm thì lạnh lùng như ác ma.
Ngay trong không gian dường như không có khoảng cách này thì hắn vừa bước mấy bước là đã tới trước mặt Người Giấu Trượng.
Sau đó hắn bất ngờ giơ cánh tay của Người Giấu Trượng lên.
Tay còn lại thì nắm thành nắm đấm đánh mạnh về phía trước.
Ba mẹ và em gái Lục Tân đều không cùng hắn đi vào thế giới này.
Tuy rằng bảy vật ký sinh kia đã đến nhưng đều bị dọa cho run rầy, bao gồm cả tòa nhà bên trong cũng không có phản ứng.
Lúc này chỉ còn lại một mình Lục Tân.
Bởi vậy, từ nhỏ đến lớn Lục Tân chưa đừng đánh nhau với ai vậy mà bây giờ lại đấm Người Giấu Trượng một phát đau điếng.
"Bành!"
Hắn đánh một cú thấu trời vào người Người Giấu Trượng.
Thậm chí, Lục Tân còn cảm giác chân thật như đang ở hiện thực vậy.
Dường như Người Giấu Trượng cũng hoảng sợ trước phản ứng của Lục Tân, hắn không hiểu hành động xông lên rồi giơ nắm đấm là có ý gì.
So với hành động của Lục Tân, thứ khiến hắn để ý hơn chính là hạt màu đen đang lao nhanh về phía hắn.
Trong nháy mắt hắn đang thu lại sức mạnh tinh thần để chuẩn bị nghênh đón đợt tấn công hung ác kia thì bỗng dưng Lục Tân lại lao đến đấm hắn một phát.
Cú đấm này khiến hắn hơi ngả người ra sau, sắc mặt lộ ra vẻ tái nhợt.
"Ta không biết ngươi là cái thá gì..."
Cú đấm thứ nhất khiến Lục Tân vô cùng phấn khích, hắn không nghĩ ngợi lập tức đánh thêm một lần nữa.
Hắn tàn nhẫn nói:
"Nhưng ngươi không được bắt nạt người của ta..."
"Bạch!"
Vì Người Giấu Trượng đang bật lùi về sau, xích sắt dâng lên, không ngờ Lục Tân lại đấm thêm một cú nữa.
Trước mắt Lục Tân xuất hiện vô số sức mạnh tinh thần tán loạn, đồng thời tiếng dây xích sắt ma sát vang lên vô cùng chói tai.
Nhưng hắn không quan tâm, hắn nghiến răng cầm lấy tay của Người Giấu Trượng để ngăn không cho hắn kết thúc cuộc gặp mặt này. Tay còn lại Lục Tân giơ lên cao, nắm chặt rồi hung hăng đấm vào mặt Người Giấu Trượng.
"Cú đấm thứ nhất là thay cho mẹ ta...."
"Cú đấm thứ hai là thay cho Số Hai..."
"Cú đấm này..."
Lúc này, không biết có bao nhiêu người ở thế giới hiện thực đang kinh hãi.
Sau khi thấy Người Giấu Trượng đã rào rất nhiều tầng trong không gian bọn họ liền thong thả rời đi, tâm trạng cũng dần thả lỏng nhưng tầm mắt vẫn dõi theo hắn. Dù sao khi đối diện với một vị tối thượng, không ai dám lơ là cả. Nếu nó còn chưa hoàn toàn rời đi thì không tính là đã kết thúc.
Nhưng bọn họ không ngờ rằng vừa thấy Người Giấu Trượng sắp biến mất thì Lục Tân xuất hiện.
Bằng cách nào đó mà hắn lại có thể xuất hiện sau hàng rào ranh giới, sau đó còn ra tay đánh Người Giấu Trượng một cách hung Đánh trúng rồi!
Hắn đánh trúng tận hai lần!
Bất luận là Hắc Hoàng Hậu hay Bác Sĩ An khi nhìn thấy cảnh tượng kia đều kinh hãi, biểu cảm như không thể tin được.
Cho dù là Số Bảy cũng giật mình, ngơ ngác:
"Số Chín..."
"Điên rồi ư?"
Dường như ai nhìn thấy cảnh tượng điên cuồng này cũng đều không nói nên lời.
Râm!
Cùng lúc đó, Lục Tân vừa định tung cú đấm thứ ba thì bỗng nghe có tiếng động lớn cùng với tiếng dây sắt quất trong không trung.
Cú đấm này còn chưa giấu được thì sức mạnh tinh thần của Người Giấu Trượng đã trào dâng như sóng biển. Sức mạnh ấy vượt qua những gì mà Lục Tân từng nhìn thấy, thậm chí còn đáng sợ như một hành tinh bị diệt vong vậy.
Hắn cảm thấy trước mắt tối sầm lại, ngay sau đó là bị dây xích màu đen kia bao phủ.
Thậm chí hắn còn có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác dây xích đang ma sát bên người.
Bất luận là hắn hay bảy vật ký sinh bên cạnh đều đồng loạt bị sức mạnh tinh thần này hất ngược trở về.
Nơi này không hề có khoảng cách.
Nhưng Lục Tân lại cảm giác như bản thân vừa bị đẩy ra xa mấy vạn dặm rồi rơi vào một thế giới chớp nhoáng.
Ỗ dưới đáy của thế giới này, Lục Tân nhìn thấy Người Giấu Trượng mặc áo choàng đen, chìa tay ra phía trước cùng với ánh mắt giận dữ.
Áo choàng của hắn đang không ngừng to lớn như muốn che lấp cả không gian. Giờ khắc này khi đối mặt với hắn, Lục Tân cảm giác bản thân chỉ như một con kiến đang ngước nhìn mặt trời ở cự ly gần, đồng thời cảm nhận được loại tinh thần kia vừa đánh sâu vào và xé rách cơ thể chính mình.
Hạt màu đen chưa bao giờ chấn động đến vậy.
Đúng là vì có loại vật chất này tồn tại mà cơ thể hắn mới không bị vỡ vụn.
Chỉ là bất luận thế nào thì sự đối lập này cũng quá mạnh.
"Halzz.... ' Cùng lúc này, bỗng Lục Tân nghe thấy tiếng than thở vang vảng bên tai.
Số Hai xuất hiện trước mắt Lục Tân với khuôn mặt tái nhợt.
Hắn vẫn còn đang mặc chiếc áo khoác mà Lục Tân cho hắn lúc trước.
Hai mắt hắn lờ mờ giống như vừa mới ngủ dậy lại còn vừa trách móc vừa cảm động nhìn Lục Tân. Sau đó hắn hứng lấy những sợi xích tràn ngập trong không gian, nhẹ nhàng giơ tay, lập tức hiện lên một mảng ánh sáng mù mịt.
"Số Chín, ngươi đã tốt hơn hay tệ đi vậy?"
Giọng điệu của hắn hơi có chút oán trách, nhưng trên mặt lại lộ rõ về cảm động.
Hắn vừa nói vừa đưa tay đẩy nhẹ mảng ánh sáng huyền ảo kia về phía trước.
Tất cả những sợi dây xích gần với mảng ánh sáng này đều lập tức VỐ vụn.