Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1439: Muốn Nuốt Người



Ổ quảng trường Đông thành, kẻ truyền giáo mập mạp kia đã bước vào trạng thái cuồng loạn.

Cả người hắn nhễ nhại mồ hôi, mái tóc chỉnh tề cũng đã rối bù, những lọn tóc rối tung rũ xuống trước mắt.

Hắn quỳ một chân xuống đất, hai mắt hơi nheo nheo nhìn lên ánh đèn chói lọi ở phía trên quảng trường.

Vừa dùng hết sức, vừa cố gắng nên mạnh vào vị trí trái tim của mình...

Cú nện của hắn rất điêu luyện, trông có về mạnh mẽ và gây ra âm thanh lớn, nhưng khi chạm vào cơ thể, nắm đấm lại hơi lỏng và lực không hề lớn.

Nhưng những người chịu ảnh hưởng của hắn không biết rằng họ còn điên cuồng hơn cả kẻ truyền giáo mập mạp này. Họ nhìn chằm chằm kẻ truyền giáo với ánh mắt cuồng nhiệt, theo nhịp động tác của hắn, vừa hô to, vừa dùng nện mạnh xuống vị trí trái tim của mình.

Thịch!

Thịch! Thịch!

Thịch! Thịch! Thịch!

m thanh vang lên rất lớn, như tiếng trống đánh, nặng nề và liên tục.

Trong đám đông, sắc mặt một số người đã tái nhợt, thậm chí đồng thời với cú nên còn có máu chảy ra ngoài khóe miệng nhưng họ vẫn rất cuồng nhiệt. Động tác của mọi người vẫn liên tục không ngừng, âm thanh liên tục vang lên, máu tươi vẫn không ngừng chảy.

Có người lặng lẽ ngã xuống trong khi đang thực hiện động tác đấm vào ngực kia, nhưng xung quanh không có ai quan tâm đến điều đó cả.

Có người đang ở một chỗ rất xa nhưng bị ảnh hưởng bởi bầu không khí cuồng nhiệt này, nên cũng ngây ngốc ngơ ngác, chậm rãi đi về phía trước.

Nhìn từ trên cao có thể thấy được một khoảng toàn là đầu người đen xì.

Giọng nói của mọi người đều đã khàn đi, nhưng tâm trạng lại rất hưng phấn, động tác vẫn đều đều như một, nâng tay lên cao rồi đập xuống.

"Lễ hành pháp của Hộp Đen, nghi thức lấy tâm phụng thần..."

Nhưng thật vô tình, đằng sau đám đông hỗn loạn, trong bóng tối phía sau một tòa nhà, một người đàn ông mặc vest và đi giày da, nhưng trên đầu lại mọc ra chín cái đầu rắn. Hắn đi một đôi giày da bóng, ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ lấy ra một thiết bị điện tử nhỏ bé, lướt nhẹ mấy cái đã nhìn thấy phần giới thiệu về nghi thức này và phân tích nguyên lý của nó.

"Vì vậy, đây thực sự là một người có khả năng diễn thuyết, điều động cảm xúc của các tín đồ, dẫn họ vào trạng thái cuồng tín.

Đồng thời ở bất tri bất giác, tự động bước vào nghi thức hiến tế, để đạt được kết quả là triệu hồi một cái gì đó sắp giáng xuống?"

Từ từ tắt thiết bị điện tử, ánh sáng xanh từ màn hình biến mất khỏi đầu rắn của hắn.

"Như vậy, điều quan trọng nhất là chống lại tên Dị biến giả hệ diễn thuyết kia, làm gián đoạn ô nhiễm của hắn..."

"Thế thì lại quá dễ dàng rồi..."

"Ta đã kinh doanh ở thành phố Hỏa Chủng này nhiều năm rồi, trong cả thành phố này có vô số người cuồng tín. Muốn thay đổi suy nghĩ của họ là một điều không dễ dàng đâu..."

"May là ta khá am hiểu về chuyện này..."

Một trong những chiếc đầu rắn của hắn nở một nụ cười kỳ dị và hưng phấn như một con người, đôi mắt rắn khẽ chớp.

Ngay sau đó, cả người của hắn sụp xuống, đồng thời, có chín con rắn đỏ tươi bò ra ở trong góc tường.

Chín con rắn này lặng lẽ bò ra ngoài, nhưng lại không có bất kỳ người nào nhìn thấy. Sau khi bò được vài bước, mỗi một con rắn lại tách làm hai, bò về hai hướng khác nhau. Tiếp theo đó, chín con biến thành mười tám con, mười tám con lại biến thành ba mươi sáu con, cứ thế tăng dần... Vô số con rắn màu đỏ bò xung quanh những kẻ cuồng tín và leo lên người họ.

Đầu rắn ghé vào bên tai họ, chiếc lưỡi không ngừng phun ra nuốt vào, phát ra tiếng rít trầm thấp.

Cùng với sự xuất hiện của âm thanh này, cuồng nhiệt, động tác vỗ ngực liên tục bắt chước theo người truyền giáo của những người cuồng tín bắt đầu chậm lại. Sắc mặt điên cuồng của bọn bọ cũng dần dần dịu lại, tiếng hét cũng giảm dần, tiếng vỗ ngực cũng chậm lại.

Giống như là một người đang ở trong trạng thái cuồng nhiệt, một lòng muốn lấy lòng các vị thần thì đột nhiên bị dội một gáo nước lạnh vào đầu.

Động tác của họ vẫn còn tiếp tục, nhưng trong lòng lại sinh ra hoài nghi:

"Mình đang làm gì thế này?"

"Làm như vậy có đúng hay không?"

"Tên mập đang nói trên bục giảng kia sao trông giống thằng hề như vậy?"

"Tại sao, ta lại muốn... nuốt chửng hắn như vậy?"

Tại trung tâm phát sóng tin tức lớn nhất ở phía tây của thành phố Hỏa Chủng, nam ca sĩ đứng trên sân khấu trống và thỏa thích hát vang.

m thanh ca hát và hình ảnh ca hát của hắn đều được truyền đến mọi thiết bị đầu cuối của thành phố Hỏa Chúng với cùng một tín hiệu phát sóng. Không biết có bao nhiêu người đang ăn cơm đoàn tụ cùng gia đình, xem bức tranh trên TV, động tác trên tay cũng chậm rãi dừng lại.

Một số từ từ ngồi thẳng dậy.

Một số từ từ đặt cây lau nhà đang lau sàn xuống.

Một số từ từ mặc lại quần áo của mình Một số lặng lẽ bỏ rơi con cái của mình Trong mắt của tất cả những người này đều là hình ảnh của người ca sĩ đang đứng ở trung tâm sân khấu kia, còn bên tai thì văng vẳng tiếng hát của hắn.

Có một sự rung động về tâm lý liên tục ảnh hưởng đến não của họ, khiến họ có nhiều loại kích động khác nhau Có người chất phác quay đầu, nhìn về phía cửa sổ.

Có người nhìn về phía nhà bếp.

Có người thì lại nhìn nhau...