Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1286:



"Theo sự hiểu biết của ta về viện nghiên cứu, khi người khác tưởng rằng họ mới nghiên cứu ra một điểm, nhất định họ đã nghiên cứu ra điểm thứ hai. Khi bọn họ nói với người khác mình đã nghiên cứu ra điểm thứ hai, thì chắc hẳn đám kẻ điên đó rất có thể đã hoàn thành xong điểm thứ ba, bắt đầu nghiên cứu điểm thứ tư "Hơn nữa Đan Binh vốn chính là một thành viên thuộc câu lạc bộ Nguyệt Thực của họ, nên chắc chắn họ sẽ không ngại đâu..."

"Đương nhiên...

Nói xong lời cuối cùng, hắn bất chợt dừng lại vài giây, rồi mỉm cười nói tiếp:

"Về vấn đề giá cả, chúng ta không cần phải chỉ trả hết cho Đan Binh mà, đúng không?"

"Nhưng nếu vừa mở miệng đã đòi số tiền lớn như vậy, chắc chắn hắn sẽ không nhả ra, nên phải nói thế nào với hắn đây?"

Người xung quanh nghe thế thì vô cùng sửng sốt, ngài Tô trên màn hĩnh vẫn luôn cười tủm tỉm nãy giờ cuối cùng cũng mỡ miệng:

"ý của ngươi là?"

"Chia năm - năm với hắn?"

Giáo sư Bạch thuận miệng nói, rồi lại lắc đầu, cười cười:

"Bỏ đi, vẫn là ba - bảy... một - chín đi!"

"Chứ không hắn sẽ gánh không nổi mất"

"Đúng đúng đúng..."

Ngài Tô trên màn hình vội vàng gật đầu đồng tình:

"Để hắn ra chút tiền vốn đi tạo xíu áp lực cũng tốt...

"Nhưng nếu áp lực quá lớn, vô tình đẩy hắn lên con đường phạm tội thì đúng là mất nhiều hơn được..."

Sớm biết thế thì đã không đi theo phó tổng Tiếu tới đấy.

Lục Tân nghĩ thầm, mình vốn là một người có nguyên tắc, chỉ vì thấy phó tổng Tiếu rất nhiệt tình với việc trang trí phòng cho nên mới thoáng nhường một bước. Kết quả, phòng còn chưa trang trí xong, bản thân cũng không tiện tự chối, cho nên chỉ có thể đi dự tiệc theo...

Ngươi nói ngươi xem, đi theo đám kẻ có tiền này thì ăn được cái gì chứ...

Giai tầng giữa hai bên vốn đã khác biết, không có tiếng nói chung là một, nói sai làm bậy khiến người chê cười mới là điều quan trọng.

Lục Tân mang theo tâm lý lo lắng tới, quả nhiên, việc cũng xảy ra giống y như những gì hắn nghĩ.

Ngoại trừ phó tổng Tiểu ra thì còn có thể năm sáu người nữa, đều nói là bằng hữu của hắn. Thoạt nhìn đám người này cũng tỏ ra rất quen thuộc, người lớn nhất khoảng bốn mươi tuổi, mà nhỏ nhất thì nhìn cũng chỉ mới có mười bảy mười tám tuổi, chẳng khác gì một đứa nhóc mới tốt nghiệp trung học.

Đám người này, người nào người nấy của quần áo lụa là, xe cộ sáng bóng, chỉ có điều.... Quá câu nệ.

Trong đám người, người mà Lục Tân nhận biết chỉ có một mình Cao Nghiêm, nhưng hai người cũng chỉ nhìn thoáng qua nhau, gật đầu chào hỏi một cái rồi ai lại về chỗ nấy.

Sau đó, Lục Tân quyết định đi một bước học một bước, xem người ta làm thế nào thì mình lại làm thế đó, tránh việc làm lỗi khiến người ta cười chê.

Nhưng không ngờ, đám người này còn căng thẳng hơn cả hắn, sau khi ngồi vào chỗ của mình xong thì không ai nói lời nào, chỉ trơ mắt mà nhìn nhau. Hắn ngồi ở trên, im lặng quan sát động tác của họ, thế là họ đều đồng loạt cúi đầu kính sợ...

Còn chơi cái gì nữa?

Các ngươi đều thành thật như vậy, ta biết học với ai đây?

Phó tổng Tiếu rõ ràng cũng cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt này, thế là hắn vội vàng đứng ra chủ trì cuộc trò chuyện.

Hắn giới thiệu mấy người bạn của mình cho Lục Tân biết, nào là:

đây là thiếu gia của nhà nào nào đó, đây là người thừa kế của tập đoàn gì gì đó. Mỗi khi giới thiệu xong một cái thì Lục Tân đều gật đầu chào hỏi hoặc nắm tay một cái.

Những người này cũng vội vàng đứng lên bắt tay, gật đầu. Thỉnh thoảng lại nhìn trộm Lục Tân, trong mắt đều là sự kính sợ và tò mò.

Bầu không khí này thật sự chẳng khác gì một đống bùn nhão, dù có lửa thì không khơi dậy nỗi.

Phó tổng Tiếu cũng hết cách, mắt thấy đồ ăn đều dọn lên gần hết mà chẳng có người nào chịu mở miệng, thế là hắn đành phải quăng cho đám bạn của mình một ánh mắt, sau đó hắng giọng một cái rồi nói:

"Các vị, thân phận của Tiểu Lục Ca là thứ cần phải được bảo mật, mà ta cũng là một người rất biết giữ bí mật, có rất nhiều người tới chỗ ta để nghe ngóng, nhưng ta chỉ nói cho bảy tám người các ngươi mà thôi. Lần này ta khó khăn lắm mới hẹn được hắn ra, chắc hẳn các ngươi cũng biết mình nên làm gì rồi?"

Đám người nhìn nhau, cuối cùng cũng có một người cả gan hồi thẳng.

"Lục tiên sinh, nghe nói, ngài là..."

Một người nhìn khá là cẩn thận và thật thà trong đám nhỏ giọng nói:

"Một vị đại sư bắt quỷ của chính phủ?"

"Hả? ?"

Lục Tân ngẩng đầu nhìn hắn, có thể thấy cơ thể của đối phương hơi hơi run lên.

"Đại sư bắt quỷ ở đâu ra?"

Lục Tân cười hòa ái, trả lời:

"Chẳng lẽ các ngươi không biết, trên thế giới này làm gì có quỷ?"

"Biết, biết, biết..."

Đám người này liên tục gật đầu, tỏ vè ta cũng là người trong nghề ta đều hiểu:

"Không có quỷ, chúng nó chẳng qua là... ô nhiễm gì đó đúng không?"

Lục Tân cũng không lên tiếng phản đối vấn đề này.

Đặc Thanh Bộ có quy định, tất cả những công việc liên quan tới việc dọn dẹp nguồn ô nhiễm đặc biệt đều phải được giữ bí mật, để tránh việc gây khủng hoảng cho dân chúng. Nhưng trong quy định cũng không có điều lệ về việc khi đối phương đã biết, nhất định phải bắt người lại rồi dọn dẹp ô nhiễm hoặc là đánh cho hắn không dám nói ra.